Hắn khuyên nhủ: “Ngươi nhìn đi, vi sư là Tiên Vương Tiên giới, thanh danh hiển hách, do trận chiến trừ ma vệ đạo mà bị người khác hãm hại, lưu lạc Quỷ Khư. Nếu vi sư cũng như ngươi, thua một trận mà chẳng gượng dậy nổi, làm sao có thể ngồi lên bảo tọa Tiên Vương? Làm sao có thể Đông Sơn tái khởi?”
Nạp Lan Đô được khích lệ, cúi người nói: “Đa tạ sư phụ dạy bảo!”
Trên Tham Đạo đài, Huyền Vũ Thần Quy cõng Bồng Lai tiên sơn cũng đang di chuyển, chạy tới Hỗn Nguyên cung, tốc độ của huyền vũ trông thì rất chậm, thực ra rất nhanh, kéo dãy núi Bồng Lai lao như điện chớp.
Trên dãy núi, chư tiên Bồng Lai luống cuống, không khỏi nhìn ra phía ngoài, chỉ e ma thần phát hiện, giết tới trên núi.
Cô Xạ Tiên Tử phát động huyền công quan sát nhân quả mọi người rồi nói: “Nhân quả của mọi người cực nặng, lần này tới Hỗn Nguyên cung chỉ e sẽ gặp kiếp gặp nạn!’
Viên Công Thông đi theo Thần bà học tập bói toán, lắc đầu nói: “Ta lại tính được là điềm lành, gặp dữ hóa lành.”
Cô Xạ Tiên Tử cười lạnh nói: “Thuật bói toán hư vô mờ ảo, thường dùng mấy lời lập lờ nước đôi để hãm hại lừa gạt, chắc chắn quẻ bói của ngươi không chuẩn. Ta dùng luật nhân quả, biết quá khứ đoán tương lai, đó mới là thần cơ diệu toán.”
Viên Công Thông cười nói: “Tiên cô, tuy luật nhân quả của ngươi rất rõ ràng, nhưng xu thế tương lai chưa chắc đã dựa theo nhân quả, dùng quá khứ đoán tương lai chắc chắn có sơ hở!”
Cô Xạ Tiên Tử nghe vậy cảm thấy cũng có lý, hơi hiếu kỳ về thuật bói toán, lại không thể trơ mặt tới xin Thần bà dạy cho, bèn nói: “Ngươi nói kỹ hơn đi.”
Sư tổ Bồng Lai Nhan Vũ thấy hai người bọn họ tụ lại một chỗ, càng nói chuyện càng ăn ý, bất giác thương tâm, hai mắt đẫm lệ.
Chư tiên Bồng Lai dồn dập an ủi: “Sư tổ xốc lại tinh thần đi, lúc trước không phải của ngài, giờ cũng không phải của ngài thôi.”
Loạn Tinh Hải an ủi: “Đúng vậy, sư tổ, chưa bao giờ có được, sao lại phải đau lòng?”
Đột nhiên một luồng tiên quang lao vút qua Bồng Lai tiên sơn, tiên quang kia ngưng tụ thành hình một thanh tiên kiếm, trong kiếm quang có một đạo nhân, nhìn về phía Bồng Lai tiên sơn, bất giác lộ vẻ tham lam.
Nhưng lại thấy chúng tiên trong Bồng Lai thực lực phi phàm, đạo nhân kia cũng không chống nổi, lập tức quay người bay đi, không hề ngừng lại.
Chúng tiên Bồng Lai thấy vậy ai nấy đều lấy làm lạ.
Nhưng ngay lúc này trên bầu trời lại có từng luồng tiên quang bay tới, khiến cho khu vực Tiên đạo dị thường trên mặt đất của tổ đình trở nên cực kỳ sinh động, từng mảng tiên quang phun trào!
Chúng tiên Bồng Lai dồn dập nhìn quanh, nghi hoặc không thôi, chỉ thấy thấy từng luồng tiên quang kia là từng món tiên khí. Rất nhiều tu sĩ thực lực cường đại mang theo những tiên khí kia quang minh chính đại đi trên bầu trời tổ đình!
Nơi bọn họ đi qua, tiên khí Tiên đạo cộng hưởng với khu vực Tiên đạo dị thường, khiến cho khu vực dị thường khuếch trương ra ngoài, xâm chiếm không biết bao nhiêu sinh linh chưa kịp bỏ chạy.
“Nhiều tiên khí như vậy, chẳng lẽ Ngũ Tuyệt Tiên Vương lại ám toán Tiểu Thiên Tôn?” Mọi người trong Bồng Lai châu đầu bàn tán.
Một giọng nói vang lên: “Ngũ Tuyệt Tiên Vương còn không có năng lực lớn như vậy. Có thể điều động tiên khí trấn giáo của các giới, vai vế của người này còn cao hơn Ngũ Tuyệt Tiên Vương.”
Mọi người nhìn theo tiếng nói, ra là Thần bà lên tiếng.
Thần bà lo lắng nói: “Tiên giới lưu lại một suất phi thăng, bất cứ ai giết được Tiểu Thiên Tôn là nhận được suất phi thăng này, phi thăng lên Tiên giới.”
Mọi người nghe vậy không khỏi kích động, Nhan Vũ cũng lập tức ném tình cũ Cô Xạ sang bên, hét lớn: “Giết chết Tiểu Thiên Tôn, phi thăng Tiên giới!”
Mọi người xôn xao tán thành.
Thần bà nhíu mày thầm nghĩ: “Cái tên Nhan Vũ này lần nào cũng kéo lệch bầu không khi.”
Cô đành bỏ mặc bọn họ, để Huyền Vũ Thần Quy tiếp tục khởi hành.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Cỗ xe kỳ lân lại phải dừng lại, lần này là trong một vùng rừng núi cổ xưa, nơi này chỉ có một miếu thờ. Tiểu Thiên Tôn tiếp tục an dưỡng thương thế, sau lưng thỉnh thoảng lại có lục động thiên na tổ xoay tròn.
Nhưng thương thế của hắn vẫn rất nghiêm trọng, chưa thể khôi phục trạng thái đỉnh phong.
Người đả thương hắn là Ngũ Tuyệt Tiên Vương và Vạn Tiên Ngũ Tuyệt trận, phá thần công tầng bảy của hắn, lại thêm đối phương là Tiên Vương, đạo thương lưu lại cực kỳ khó trị.
Việc chữa trị đạo thương mà Thương Nguyệt Chân Nhân gây ra, giờ đã gần xong.
Trong lúc mặc kỳ lân nghỉ chân, Tiểu Thiên Tôn chữa thương, Chu Nhai Thư cũng cố gắng tu hành, tiêu hóa đạo pháp mà Tiểu Thiên Tôn truyền thụ dọc đường.
Hứa Ứng rảnh rỗi, đi loanh quanh trong miếu thờ.
Miếu thờ này cực kỳ cổ xưa nhưng vẫn chưa vỡ nát, hương khói trong miếu không nhiều, so với những ngôi miếu lớn của thần ma bảo vệ một phương, nơi này có vẻ hơi nghèo đói.