Đột nhiên một vị đạo nhân búi tóc cao bay về phía này, trên đỉnh đầu là một tiên chuông, đứng xa xa cao giọng nói: “Người tới có phải Tiểu Thiên Tôn của Ma Vực không?’
Hứa Ứng bước tới không nhanh không chậm, tấm áo trắng càng nổi bật giữa những trọng bảo Tiên giới. Hắn cười nói: ”Tổ đình không phải Ma Vực.”
Hắn vung ống tay áo, sau lưng hiện lên nguyên thần hùng vĩ, đỉnh thiên lập địa, cũng phất ống tay áo như hắn.
Đạo nhân búi tóc cao còn chưa kịp nói chuyện, cũng không kịp có bất cứ hành động gì, luồng hào quang Tiên đạo từ tiên chuông rủ xuống đã bụp một tiếng nổ tung, hóa thành làn sương máu!
Đối mặt với cường giả như vậy, các cao thủ Chư Thiên Vạn Giới trong lòng phát lạnh. Đạo nhân búi tóc cao kia thậm chí nổ tung cả thân thể và nguyên thần, hóa thành bột phấn!
“Ma đầu!”
Trong tiên chuông có giọng nói tức giận vang lên, tiếp đó quả chuông lao ào ào tới, tiếng chuông vang dội, tự động tấn công Tiểu Thiên Tôn!
Tiên khí này có linh, được thờ cúng không biết bao lâu, trở nên cường đại dị thường. Nó đưa lưng về Tiên giới, tiếng chuông ẩn chứa tiên âm nhiễu loạn đạo tượng đạo văn, công kích thể xác tinh thần nguyên thần, cực kỳ lợi hại!
Tiểu Thiên Tôn giơ tay xuất quyền, đột nhiên tiếng chuông ngưng bặt, quả chuông đã bị hắn đánh thủng, các loại phù văn Tiên đạo trên vách chuông vặn vẹo rối loạn, sáng tối chập chờn!
Tiểu Thiên Tôn thu quyền, mỉm cười.
Còn phù văn Tiên đạo trên vách chuông đã hóa thành ảm đạm, rơi xuống như đồng nát, đường hầm Tiên giới trên bầu trời cũng thiếu mất một cái.
Bốn phía lặng ngắt như tờ, không ai tiến tới.
Lúc này một tiếng tỳ bà đột nhiên vang lên, âm thanh nhẹ nhàng nhưng lại như ép người khác tiến tới. Trong tiếng tỳ bà mang theo sát khí mơ hồ.
Tiểu Thiên Tôn vẫn mỉm cười bước về phía Hỗn Nguyên cung.
Tiếng tỳ bà kia càng lúc càng nhanh, càng ngày càng dồn dập, âm thanh rất thấp như tiếng tay ngọc của giai nhân dồn dập gảy đàn, từng âm điệu khiến nhịp tim tăng tốc.
Tiểu Thiên Tôn đi vào vòng mai phục. Thật ra đây đã không thể gọi là vòng mai phục, cao thủ Chư Thiên Vạn Giới tới đây quang minh chính đại để lộ tiên khí, chuẩn bị gặt hái tính mạng hắn.
Đột nhiên tiếng đàn tối nghĩa vang lên, cổ xưa, linh hoạt, kỳ ảo, du dương. Nhưng lại khiến sát khí càng thêm nồng nặc.
Ngay khoảnh khắc tiếng đàn vang lên, một vị cường giả tới từ thế giới Nguyên Phượng không nhịn được hét dài một tiếng, bị sát khí điều động, giơ tay cầm tiên khí Thần Long trượng, dốc toàn lực phát động tiên khí đánh về phía Tiểu Thiên Tôn!
Đáng lý hắn không nên xuất thủ trong thời điểm này mà phải chờ tới lúc Tiểu Thiên Tôn rơi vào vòng mai phục, quần hùng cùng nổi dậy, đủ loại tiên khí đồng thời bộc phát, trút xuống đầu Tiểu Thiên Tôn. Lúc đó hắn ra tay mới là ổn thỏa.
Nhưng tiếng tỳ bà này tự mang sát khí thôi thúc hồn phách người ta, sát khí trong tiếng đàn cổ vũ sát ý trong lòng hắn, khoảnh khắc tiếng đàn vang lên là đạo tâm của hắn cũng rối loạn, bị tiếng đàn và sát khí trong tiếng tỳ bà kích thích, không tự chủ được ra tay!
Khoảnh khắc hắn xuất thủ, từng cao thủ Chư Thiên Vạn Giới án binh bất động bên ngoài cũng khó mà nhịn nổi, dồn dập tế ra tiên khí, đánh về phía Tiểu Thiên Tôn!
“Tranh tranh tranh.’
Tiếng đàn kia lập tức vang lên ba cái, chỉ trong chốc lát đã kích thích chiến trường, mang theo sát khí vô tận ập tới. Tiếng tỳ bà vang vọng, sát khí dữ dội bao phủ sơn cốc!
“Giết!”
Đám người la hét, chen chúc nhau lao tới.
Ngay khoảnh khắc sau, tiên khí Thần Long trượng bị một quyền đánh văng, Thần Long trượng hóa thành thần long, lân phiến nổ tung, từ từ kéo về phía sau, toàn thân rung động.
Gân cốt con thần long kia đùng đùng đứt gãy, cơ bắp vặn vẹo thành một khối. Quyền này của Tiểu Thiên Tôn đánh cho tiên khí tan rã tinh thần, đạo văn vỡ nát!
Hai cánh tay cầm trượng của vị cao thủ của thiên giới Nguyên Phượng cũng gãy gập, mảnh xương vỡ đập về phía, thân thể và nguyên thần bị lân phiến của thần long đâm trúng, thủng trăm ngàn lỗ.
Tiểu Thiên Tôn áo trắng như tuyết đi qua bên cạnh hắn, giữa tiếng tỳ bà chưởng lực nghênh tiếp một thanh tiên kiếm, tiên kiếm đâm vào lòng bàn tay hắn, mũi kiếm bắt đầu nổ tung, nổ tới tận chuôi kiếm.
Còn bàn tay cầm kiếm phải nghênh tiếp chưởng lực của Tiểu Thiên Tôn, bàn tay cũng bắt đầu nổ tung, sau đó là cánh tay, cổ tay, kéo dài tới xương bả vai!
Vị cao thủ sử dụng tiên kiếm bị chưởng này đánh tan nửa người!
Nhưng ngay lúc này một ngọn núi tinh xảo được người ta tế lên, bay tới không trung hóa thành ngọn núi kim loại, hào quang lấp lóe, đè xuống Tiểu Thiên Tôn.
Thân thể Tiểu Thiên Tôn bị ép chìm xuống, cao thủ vừa tế núi vàng vui mừng kêu lên: “Ta trấn áp được hắn rồi!