“Còn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh các hạ?” Hứa Ứng hỏi.
Người áo trắng kia nói: “Ta và Hứa Ứng là người cùng thời đại, đã không còn ai biết tên thật của ta. Nhưng mọi người trong tổ đình đều gọi ta là Tiểu Thiên Tôn.”
Gió lạnh hiu hiu thổi.
Hứa Ứng đứng trong gió thu tháo tấm mặt nạ xuống, trong lòng thoáng chút bi thương.
Đúng là phúc báo mà kiếp đầu tiên tích cóp đã tới.
Tiểu Thiên Tôn là sư phụ của Sở Thiên Đô.
Mình đứng trước mặt Tiểu Thiên Tôn giả mạo làm đệ tử của hắn, chắc đây chính là thiện ác cuối cùng đều có báo?
“Năm xưa Hứa Ứng đi vào tổ đình, nơi này cảnh tượng hoang tàn điêu linh, dân chúng lầm than, người sống sót ở nơi này chỉ là kéo dài hơi tàn.”
Tiểu Thiên Tôn nhớ lại chuyện xưa, cõi lòng không nhịn được cảm khái: “Thiên địa đại đạo của tổ đình bị phá hủy, chư thần người chết người bị trấn áp, còn sống cũng bị gọi là Ma thần. Mỗi người ở đây đều bị gán danh ma tộc, luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới tới đây muốn đánh thì đánh muốn giết thì giết. Khi đó mọi người cảm ngộ khó khăn, kém xa hiện tại. Khắp nơi trong tổ đình đều có khu vực Tiên đạo dị thường, còn khổ hơn bây giờ cả trăm lần.”
Hứa Ứng chưa nhớ lại được ký ức kiếp đầu, hoàn toàn không biết gì về quãng lịch sử đó. Nhưng cho dù là hiện tại, tổ đình cũng bị coi là Ma Vực, luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới coi việc săn giết luyện khí sĩ tổ đình như tích lũy công đức.
Có thể thấy năm xưa tổ đình còn gặp cảnh thê thảm hơn nữa, dù sao lúc đó bọn họ cũng thậm chí còn không có lực lượng chống cự.
“Chỉ có số ít luyện khí sĩ giãy dụa khó nhọc, muốn tu luyện, thay đổi vận mệnh bản thân. Chưa một ai nghĩ tới chuyện thay đổi vận mệnh của tổ đình, tất cả mọi người chỉ là giun dễ trong hầm phân, cặn bã trong nước tiểu, nghĩ tới những chuyện hão huyền đó làm gì?”
Tiểu Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn văn tự trên xà nhà bằng đá, nói: “Mãi tới một ngày, một thiếu niên dáng dấp giống ngươi đi vào tổ đình.”
Ánh mắt hắn xa xăm, nhớ lại những năm tháng xa xôi kia.
“Hắn tên là Hứa Ứng, rất nhiều tồn tại cổ xưa gọi hắn là nhóc họ Hứa. Người này là bại hoại, sau khi hắn tới tổ đình, tổ đình vốn như vũng nước đọng cũng bị hắn khuấy đảo ầm ĩ náo nhiệt.”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Hắn tới những nơi thần thánh kia lấy trộm tiên binh, lại tới chỗ thần ma say ngủ đánh thức thần ma. Hắn tới thăm dò lịch sử cổ xưa, đào sới tiên mộ, dẫn tới bị tiên khí truy sát. Hắn cưỡng ép xông vào cấm khu, giết vào cấm địa, tạo thành tiên triều, triều cường Tiên đạo quỷ dị phun tròa, lan tỏa khắp tổ đình, vô số nhân loại biến thành sinh vật quỷ dị hình thù quái lạ. Tuy cuối cùng hắn ổn định được tiên triều, nhưng hắn gây ác, tội lỗi chồng chất.”
Hứa Ứng dốc hết dũng khí nói: “Ta nghĩ chắc chắn Hứa Ứng này có ý tốt, hắn không có ác ý, chẳng qua thủ đoạn hơi ẩu thôi.”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Đương nhiên ý định của hắn là tốt, bằng không lúc đó đã chẳng có nhiều luyện khí sĩ tổ đình đi theo hắn, ta cũng không trở thành hảo hữu với hắn. Hắn mang hào quang lóa mắt, là ngôi sao sáng nhất tổ đình trong thời đại đó, không đúng, là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời. Cõi đời này không có nan đề nào hắn không giải được! Dưới sự dẫn dắt của hắn, tổ đình dần dần khôi phục một chút sinh cơ. Trong lòng ta hắn là ân sư, là phụ thân, là huynh trưởng, là hảo hữu!”
Hứa Ứng kinh ngạc, y cũng nghĩ là kiếp thứ nhất của mình có giao tình với Tiểu Thiên Tôn nhưng không ngờ giao tình lại sâu như vậy.
Cái gọi là ân sư, tức là có ơn truyền đạo.
Cái gọi là phụ thân, tức là có ơn dưỡng dục.
Cái gọi là huynh trưởng, tức là có ơn nâng đỡ.
Cái gọi là hảo hữu, tức là có ơn tri kỷ.
Bốn loại ân tình này đều nặng tới mức không gì sánh được!
Có thể thấy kiếp thứ nhất của mình có địa vị quan trọng ra sao trong lòng Tiểu Thiên Tôn.
“Khi đó chúng ta tập hợp lại một chỗ, nghiên cứu và thảo luận đạo pháp thần thông, ước mơ về tương lai, thăm dò quá khứ sư, chung tay chống chọi với cường địch.”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Chúng ta thề sẽ khôi phục tổ đình, giúp tổ đình trở lại diện mục thật, giúp thiên địa đại đạo của tổ đình khôi phục bình thường. Chúng ta muốn đào bới những năm tháng lịch sử đã mất, khai quật phần lịch sử mai một mà người ta cố ý ẩn giấu,giúp mỗi người trong tổ đình có thể kiêu hãnh sinh sống! Chúng ta quyết định phải lật đổ Tiên đạo đã ức hiếp chúng ta, chúng ta tuyên bố mỗi người sinh ra không phải để kẻ khác mặc sức xâm lược!”
Thần sắc hắn kích động hẳn lên, dừng lại một lúc đợi bản thân bình tĩnh trở lại rồi mới nói tiếp: “Ta vốn tưởng khi đó chúng ta sẽ sánh vai chiến đấu, mãi tới một ngày, hắn vứt bỏ chúng ta, phi thăng một mình!”