“Trên tiên khí trấn áp thiên địa đại đạo trong vùng đất Đạo Khải, ta thấy bốn chữ phong ấn của ngươi. Mấy năm nay chắc ngươi cũng nghiên cứu kỹ lưỡng bốn chữ này. Chắc ngươi suy tính bốn chữ này là để phá giải phong ấn cho hắn.’
Bốn chữ mà y nói chính là”linh ngữ hữu ngữ”.
Tiểu Thiên Tôn dùng bốn chữ này phong ấn tiên khí một ngàn ba trăm năm, định khôi phục thiên địa đại đạo trong vùng đất Đạo Khải. Nhưng hắn không tìm hiểu thấu đáo ảo diệu của bốn chữ này cho nên tiên khí vẫn trấn áp thiên địa đại đạo.
Mãi tới khi Hứa Ứng hoàn thiện bốn chữ này, tiên khí mới bị trấn áp, cũng do đó vùng đất Đạo Khải khôi phục.
“Chắc mục đích ngươi phá giải phong ấn cũng là để tìm cách giải phong ấn ký ức cho kẻ đó, để hắn chết thật minh bạch?” Hứa Ứng dò xét.
Thời không này Hồ Trác Quân cảm thấy y như con hồ ly đưc vừa tu luyện có thành tựu đang lúc lắc cái đuôi mê hoặc kẻ địch.
Tiểu Thiên Tôn nhìn y một hồi, đột nhiên phất ống tay áo, đi thẳng về phía trước nói: “Ngươi đi theo ta.’
Hứa Ứng thầm thở phào nhẹ nhõm, bám theo bước chân hắn, trong lòng thầm nhủ: “Quả nhiên đúng như ta đoán, Tiểu Thiên Tôn nghiên cứu kỹ lưỡng về bốn chữ này!’
Tâm thần y kích động, Tiểu Thiên Tôn muốn giết y thì phải khôi phục ký ức cho y. Mà khôi phục ký ức cho y thì phải giúp y giải trừ phong ấn!
Hiển nhiên Tiểu Thiên Tôn cho rằng đợi Hứa Ứng được khôi phục ký ức rồi mới giết chết y thì mới sảng khoái!
Nếu Hứa Ứng mơ mơ màng màng, hoàn toàn không biết gì về chuyện đã làm trong quá khứ, thế thì giết y có khác gì giết gà? Sau khi giết y xong mỗi lần nhớ lại là thấy hối hận, hận không thể môi y sống dậy giết thêm mấy lần!
“Một ngày hắn chưa giải trừ phong ấn giúp ta, thì cũng là một ngày hắn không giết ta. Nếu cả đời hắn không phá được phong ấn thì cả đời cũng không giết ta!’
Hứa Ứng yên lòng: “Có một vị cường giả cấp bậc Tiên Vương phá giải phong ấn giúp mình, đương nhiên là chuyện tốt. Với trí tuệ của hắn, chắc cũng không thể phá giải hoàn toàn.’
Phong ấn của Hứa Ứng không phải bốn phù văn mà là hai mươi tư phù văn!
Huống chi nếu Tiểu Thiên Tôn phá giải phong ấn hoàn toàn, ký ức kiếp đầu của Hứa Ứng khôi phục, chỉ Tiểu Thiên Tôn cũng chẳng thắng nổi thực lực của y lúc đó!
Vì vậy có tính thế nào thì Hứa Ứng cũng không lỗ!
Hồ Trác Quân đi theo phía sau hai người, trong lòng buồn bực. Cặp thầy trò này đúng là kỳ quái, nói chuyện với nhau như đang giải đố, khiến cô có cảm giác rất bất an.
Cô luôn thấy trong lời nói của hai người có chuyện gì đó.
Một lúc lâu sau, cuối cùng bọn họ cũng tới Ly Hận viên, đột nhiên có người bật thốt lên: “Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô! Thần Hầu Sở Thiên Đô xuất hiện rồi!”
Hứa Ứng bất giác vuốt lên gương mặt mình, kinh ngạc nói: “Sao mọi người nhận ra ta nhanh vậy?’
Rất nhiều luyện khí sĩ ma tộc chen chúc nhau đi tới, bước qua bên cạnh bọn họ. Có người nghe Hứa Ứng nói vậy nhìn theo tiếng nói, cười lạnh nói: “Nơi này có tên hàng giả kìa! Giả mà giống thật!”
Hồ Trác Quân giận dữ: “Mắt chó của ngươi mù rồi à? Vị này mới là Tử Y Thần Hầu Sở Thiên Đô! Người áo trắng bên cạnh hắn chính là Tiểu Thiên Tôn!”
“Ngay cả Tiểu Thiên Tôn mà các ngươi cũng dám giả mạo? Các ngươi bị lão thọ tinh thắt cổ, chán sống rồi à!”
Đám người dồn dập cười lạnh: “Mấy hôm nay trong thành sống sót người giả bộ làm Thần Hầu Sở Thiên Đô không phải một trăm cũng tới tám mươi, chẳng có gì lạ. Nhưng lần này Sở Thiên Đô đã xuất hiện là Tử Y Thần Hầu chân chính! Vì hắn có thể thi triển thần thông Bát Hoang Luyện Nhật Lô mà bốn vạn năm nay không ai lĩnh ngộ được!’
“Tử Y Thần Hầu tinh thông Bát Hoang Luyện Nhật Lô, nghênh chiến tam đại cao thủ Chư Thiên Vạn Giới trong vùng đất Đạo Khải, một chiêu là thắng! Mấy hôm nay không ít người giả mạo Tử Y Thần Hầu, nhưng không biết thi triển Bát Hoang Luyện Nhật Lô thì đều là giả!”
“Ba tên khốn kiếp này, giả mạo Tử Y Thần Hầu thì thôi, còn dám giả mạo Tiểu Thiên Tôn! Ta phải giáo huấn bọn chúng! Cái tên áo trắng kia, ngươi đi ra đây!’
“Đi mau đi mau! Đừng gây chuyện! Thần Hầu Sở Thiên Đô nhận lời khiêu chiến cao thủ Nạp Lan Đô của Quỷ Khư, chúng ta mau tới đó thôi!”
“Tên áo trắng kia, coi như các ngươi may mắn, ông đây tha cho ngươi một con đường sống!’
Hồ Trác Quân và Hứa Ứng cực kỳ kinh ngạc, chỉ thấy đám luyện khí sĩ chen chúc nhau lao đi, bỏ lại y và Tiểu Thiên Tôn tại chỗ.
Tiểu Thiên Tôn khóe miệng giật giật, không nói năng gì.
Hồ Trác Quân tức giận nói: “Ai mà to gan như vậy, dám giả mạo Thần Hầu?”
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, thầm nghĩ: “Ta thành thế thân rồi? Thần Hầu này có thể thi triển Bát Hoang Luyện Nhật Lô, chẳng lẽ là Sở Thiên Đô?’