“Sau khi tế bảo vật này là có thể khóa kẻ địch lại, nguyên thần cũng bị khóa trong thân thể, hoàn toàn không thể phát huy được năng lực.”
Hồ Trác Quân nghe vậy vui vẻ, lại thấy Hứa Ứng tiếp tục nói: “Nhưng vừa rồi ta cũng kiểm tra một lượt rồi, thứ này có khuyết điểm, chính vì treo cổ tiên nhân nên hồn phách tiên nhân vẫn còn trong dây thừng. Khi cô tế luyện, hồn phách tiên nhân sẽ lao tới đoạt xá cô.”
Hồ Trác Quân giật nảy mình, tay nắm chặt dây thừng vàng, không dám tế luyện.
Hứa Ứng cười nói: “Cô dùng Linh Lung Bảo Tháp trấn thủ nguyên thần, yên tâm tế luyện.’
Hồ Trác Quân nghe vậy cắn răng, lập tức tế luyện dây thừng vàng.
Quả nhiên cô vừa tế luyện bảo vật này thì trong dây thừng vàng lập tức có một luồng oán niệm ngập trơi men theo thần thức đánh thẳng về phía cô, trực tiếp đâm vào thần thức, xâm nhập cơ thể, lao thẳng về phía nguyên thần của cô!
Nguyên thần của Hồ Trác Quân đang ở trong Thập Nhị Trọng Lâu, chưa nhảy ra khỏi Trọng Lâu tắm trong Dao Trì.
nguyên thần của cô đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy bên ngoài Thập Nhị Trọng Lâu có một luồng huyết quang cuồn cuộn cuốn thẳng về phía mình.
Tuy tiên nhân bị treo cổ nhưng hồn phách vẫn cường đại như trước, vượt xa nguyên thần của cô. Mắt thấy nguyên thần sắp bị thôn tính, đột nhiên kim quang lóe lên, một tòa Linh Lung Bảo Tháp xuất hiện, bao phủ lấy hắn!
Hồ Trác Quân thở phào nhẹ nhõm, dốc toàn lực phát động nguyên thần nhưng lại không thể luyện chết hồn phách tiên nhân kia.
Hồn phách tiên nhân lao trái lao phải, mắt thấy sắp xuyên thủng trấn áp của Linh Lung Bảo Tháp, Hứa Ứng đột nhiên ngoắc ngón tay, mười ngón thiên biến vạn hóa, chỉ trong chớp mắt đã khắc họa ra muôn vàn đạo văn, mười ngón tay lần lượt điểm lên cổ họng Hồ Trác Quân.
Chỉ lực của y đánh đạo văn vào khu vực Hi Di của Hồ Trác Quân, đạo văn hóa thành bảy luồng huyền quang, bay vào trong Thập Nhị Trọng Lâu, biến thành Thất Bảo Xá Lợi!
“Trác Quân, bảo tháp của cô thiếu đạo văn Thất Bảo Xá Lợi, ta giúp cô một tay! Lúc rảnh rỗi nhớ lĩnh ngộ cẩn thận đạo văn Thất Bảo Xá Lợi này!’
Y vừa dứt lời, Linh Lung Bảo Tháp của Hồ Trác Quân bộc phát uy, luyện hóa hồn phách tiên nhân kia thành tro bụi!
Hồ Trác Quân thầm vui mừng, vội vàng cảm tạ.
Hứa Ứng đang định lên tiếng đột nhiên trong lòng căng thẳng, chỉ thấy bên cạnh cái bóng của Hồ Trác Quân và mình đột nhiên có thêm một cái bóng.
“Thần Hầu, chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?” Giọng nói của Tiểu Thiên Tôn vang lên sau lưng y.
Thân thể Hứa Ứng cứng đờ, lại lập tức buông lỏng, cười nói: “Chúng ta đang nói tới chuyện có phải phản bội hay không.”
Tiểu Thiên Tôn đi tới bên cạnh y, ánh mắt lóe lên sát ý, nói nhỏ: “Thế thì hắn có phản bội tổ đình không, phản bội những nghĩa sĩ đang trông mong hắn cùng phản kháng Tiên giới hay không?”
Hứa Ứng hít một hơi dài, cẩn thận cảm ứng phương vị Linh Lung Hoàng Kim Bảo Tháp, chuẩn bị điều động trọng bảo tiên gia này. Nhưng y cũng biết Linh Lung thiên tông cách nơi này cực xa, cho dù tòa bảo tháp lập tức bay tới, chỉ e lúc đến nơi thì thi thể mình cũng nguội ngắt rồi.
Lúc này khu vực Tiên đạo dị thường xung quanh chao đảo, bốn bóng người từ bốn phương hương khác biệt đi tới.
Bốn người này cao thấp mập ốm. Người cao tứ chi rất dài, thân cao trăm trượng; người thấp tứ chi ngắn ngủn, như trẻ con cao ba thước; người mập như ngọn núi thịt, tay còn cầm một cái chân thú đã được nướng chín dài tới hơn mười trượng, không ngừng đặt lên miệng cắn xe.
Còn người gầy cũng như hai cây gậy trúc gánh một bộ xương sườn, trên xương sườn có hai cánh tay với một cái đầu.
Bốn người này không hề bị ảnh hưởng từ những khu vực Tiên đạo dị thường kia, đi thẳng qua những nơi đó, tiến về phía này.
Tiểu Thiên Tôn tâm thần căng thẳng, chỉ cảm thấy mình bị bốn người khóa chặt.
Khi hắn giao thủ với Viên Công Thông đã phát hiện ra bốn người này đang đi về phía này, không ngờ lại là nhắm vào mình!
Ánh mắt bốn người cao thấp mập gầy rời khỏi người hắn, cùng nhau nhìn sang Hứa Ứng, ai nấy mỉm cười.
“Hóa ra là tổ đình tứ thánh.’
Tiểu Thiên Tôn đảo mắt một lượt, thản nhiên nói: “Các ngươi định ngăn cản ta?’
“Tổ đình tứ thánh?”
Hồ Trác Quân kinh hãi lẩm bẩm: “Cả bọn họ cũng xuất hiện?’
Hứa Ứng nói nhỏ: “Tổ đình tứ thánh có lai lịch ra sao?’
Hồ Trác Quân kinh ngạc nói: “Ngươi chưa từng nghe tới tổ đình tứ thánh? Tứ thánh này chính là thần nhân trong thời đại bốn năm vạn năm trước, phá man hoang, giải mông muội, là cường giả đạt tới bán thần bán tiên sớm nhất! Bọn họ bỏ có tu vi thực lực cao cường không gì sánh nổi, vì vậy được tôn là thánh. Có bốn người như vậy cho nên gọi là tứ thánh. Bọn họ còn cổ xưa hơn cả Tiểu Thiên Tôn, nhưng ba vạn năm trước đã thoái ẩn, sau đó thanh danh Tiểu Thiên Tôn mới lên cao.”