Hứa Ứng thoáng chần chờ, nhớ tới lời dạy của Ngoan Thất phải đối xử khiêm tốn với mọi người nên nói: “Ta cảm thấy thần thông của hắn cũng không có gì lớn nên không mở miệng.”
Đám người giậm chân thở dài.
Hồ Trác Quân tiếc nuối nói: “Đáng lẽ ngươi phải nắm bắt lấy cơ hội này. Sư phụ của Tử Y Thần Hầu là Tiểu Thiên Tôn, thần thông của hắn đều là Tiểu Thiên Tôn truyền thụ. Nếu ngươi học được một chiêu nửa thức thôi cũng có thể trở nên nổi bật rồi! Ngươi tầm mắt nông cạn, để mất cơ hội rồi!”
Hứa Ứng đổi chủ đề, cười nói: “Thiên địa đại đạo của vùng đất Đạo Khải khôi phục, các ngươi tu luyện ở đây có thể khơi thông trí tuệ đại đạo.”
Đám người hai mắt sáng bừng lên, Hồ Trác Quân vội vàng nói: “Là Tử Y Thần Hầu đánh thức thiên địa đại đạo bị trấn áp trong vùng đất Đạo Khải à?”
Hứa Ứng cười nói: "Là hắn làm."
Mọi người cảm động khó tả.
Bọn họ lĩnh ngộ trong vùng đất Đạo Khải, chuyến này Hứa Ứng tới đây cũng là để tìm hiểu Ma đạo, lại ngồi xếp bằng xuống, định tiến vào cảnh giới thần thức và thiên địa đại đạo giao cảm lúc trước.
Nhưng lần này y và thiên địa đại đạo cảm ứng càng sâu nhưng vẫn không thể tiến vào trạng thái quên mình quên ngoại vật, người và đạo hợp nhất.
Trạng thái người và đạo hợp nhất lúc vừa rồi cực kỳ đặc biệt, thiên địa đại đạo trong vùng đất Đạo Khải bị một ngàn ba trăm tiên khí trấn áp, thần thức của y bổ sung Linh Ngữ Hữu Ngữ, trấn áp một ngàn ba trăm tiên khí.
Khi đó thần thức của y dung hợp hoàn toàn với thiên địa đại đạo nơi này, do đó mới tiến vào trạng thái người và đạo hợp nhất.
Cũng vì lý do này nên hắn mới có thể tu luyện thành công thiên địa nguyên thần, nhanh chóng nắm giữ Nhất Khí Hóa Tam Thanh!
Nhưng nếu không có kỳ ngộ làn này, cho dù nhận được công pháp Nhất Khí Hóa Tam Thanh, y cũng không thể luyện thành nhanh như vậy.
Cho dù sau này y có lĩnh ngộ sâu hơn nữa cũng không thể đạt tới cảnh giới này.
“Nhưng đạo nhân kỳ quái xuất hiện trong thức hải của ta lại có thể tiến vào trạng thái đó bất cứ lúc nào, nếu không hắn đã chẳng thể xuất hiện trong thức hải của ta.”
Hứa Ứng đứng trong Tam Thanh điện, nhìn về phía chỗ đất trống vốn dựng tượng thần, trong lòng có rất nhiều nghi hoặc khó hiểu.
“Rốt cuộc vị cao thủ Ma đạo này là Ma thần hay ma tiên? Liệu có phải hắn là một trong ba tượng thần ở Tam Thanh điện này không? Ba bức tượng thần thật ra là thiên địa nguyên thần của hắn?”
Lúc này Hứa Ứng cảm nhận được thiên địa đại đạo trong vùng đất Đạo Khải lại có một số biến hóa dị thường, đang định tìm hiểu căn nguyên thì đột nhiên một luồng lực lượng thần bí ập tới. Chỉ thấy ba bức tượng thần bí đạp nát trong Thanh Dương cung Tam Thanh điện đang chậm rãi bay lên, gây dựng lại trên không trung.
Chẳng bao lâu sau ba bức tượng thần đã khôi phục như lúc ban đầu, tự hạ xuống vị trí cũ.
Đám người Hồ Trác Quân còn đang cảm ngộ, không ai chú ý tới cảnh này.
Hứa Ứng kinh ngạc, đột nhiên hào quang trên trời biến mất, y ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên chiêng đồng phát ra tiên quang, từng điểm sáng đua nhau phóng ra, xé gió bay đi!
Món trọng bảo kia tiên gia kia tăng tốc tới cực hạn, hóa thành một luồng sáng, bầu trời vỡ ra, tiếng sấm chấn động, loáng thoáng trong lỗ thủng đầy sấm sét kia có thể thấy được một thế giới khác!
Chiêng đồng xuyên qua lỗ thủng đầy sấm sét kia, biến mất không còn tăm hơi.
“Chiêng đồng xanh bị người khác thu hồi về Tiên giới rồi!”
Hứa Ứng mới nghĩ tới đây lại thấy có một món tiên khí bay lên không trung, là một tiên đỉnh, cũng tỏa tiên quang sáng chói, xuyên qua sấm sét phá không bay đi.
Vùng đất Đạo Khải không ngừng có tiên khí bay lên, xuyên qua sấm sét bay về Tiên giới.
Cảnh tượng này tựa như chư tiên trên Tiên giới biết chuyện này không ổn, chủ động thu hồi pháp bảo trấn áp Ma Vực của mình, tránh cho pháp bảo rơi vào tay địch!
Trên bầu trời, từng luồng tiên quang xé gió bay đi, cực kỳ náo nhiệt.
Đột nhiên, một thanh tiên phủ khổng lồ xoay tròn,bị lệch hướng, viu một tiếng chặt về phía đạo quán Thanh Dương cung, chỉ trong khoảnh khắc tiên quang sắc bén đã hóa thành mấy lưỡi búa dài tới mấy trăm dặm!
Hứa Ứng kinh hãi, nhưng lại thấy tiên phủ kia còn chưa giáng xuống đã bị ba luồng hào quang đỡ lại, chính là ba màu xanh vàng trắng!
Tiên phủ kia bị chấn động tới mức rung lên đùng đùng, đột nhiên sụp đổ, hóa thành mảnh vụn đầy trời bắn khắp tứ phía.
Hứa Ứng chứng kiến cảnh tượng này, kinh ngạc không thôi, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía Tam Thanh điện, lại thấy ba luồng hào quang đó chiếu ra từ Tam Thanh điện.
Ba luồng thanh khí chán vỡ tiên phủ, lại tự hạ xuống. Hứa Ứng thấy rõ ba luồng thanh khí rơi vào thân thể ba bức tượng thần vừa khôi phục!
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑