Y nhập định quá sâu, cứ như trở lại những năm tháng của bốn mươi tám ngàn năm trước, hoàn toàn không cảm nhận được gì về thế giới bên ngoài.
Đây là một trải nghiệm kỳ diệu.
Khoảnh khắc y và dấu ấn của bản thân mình bốn mươi tám ngàn năm trước dung hợp, dường như tất cả đều trở về.
Y và dấu ấn của mình hợp hai làm một, phảng phất lại biến thành bản thân bốn mươi tám ngàn năm trước!
Y cảm ứng được trong cơ thể mình có Thái Nhất Thiên Tiên công lưu chuyển, lục đại động thiên na tổ chậm rãi vận hành, dung hợp với thiên địa đại đạo, ngâm nga như đạo.
Nơi này được gọi là Tham Đạo đài, ngọc đài lĩnh ngộ thiên địa đại đạo, tham đạo tại đây, đạo sẽ cộng hưởng cùng ngươi.
Nhưng Hứa Ứng dung hợp với dấu ấn, lại chứng kiến thiên địa đại đạo tàn tạ.
Đại đạo của tổ đình bị đánh nát, mài mòn, trấn áp. Khi đó y chỉ cảm ngộ được đại đạo vỡ thành từng mảnh nhỏ, đạo cộng hưởng với y.
Khi đó y khô tọa tại đây, tuy có từng dấu ấn của tiên hiền tiền bối lưu lại, nhưng thiên địa đại đạo đã không còn là thiên địa đại đạo lúc trước.
Trên Tham Đạo đài này, y buồn thương trước thiên địa đại đạo vỡ nát.
Sau đó, khi y tỉnh lại khỏi nhập định lại phát hiện lục bí của mình đã mở, sáu loại tổ pháp vận hành tự nhiên, cứ như y đã tu luyện sáu loại tổ pháp từ lâu, chẳng qua lúc trước không vận hành theo tổ pháp mà thôi.
Vài vạn năm qua, sáu tên na tổ và những người khác đều muốn lấy được tổ pháp Côn Lôn nhưng từ đầu đến cuối không ai đạt được, không ngờ tổ pháp Côn Lôn lại được giấu trong Tham Đạo đài ở Ma Vực.
Tiểu Thiên Tôn hạ giọng nói: “Ngươi tiếp tục cảm ứng Thiên Khư, dư uy của ta vẫn còn, trong thời gian ngắn Thương Nguyệt Chân Nhân không dám tiếp cận đâu. Nhưng càng để lâu thì lá gan của hắn càng lớn.’
Hứa Ứng nghe vậy trong lòng nghiêm nghị, tuy không rõ tình huống nhưng Tiểu Thiên Tôn đã trọng thương, chắc chắn tình thế đang cực kỳ nguy hiểm!
Tuy Tiểu Thiên Tôn luôn muốn giết y, báo mối thù bị phản bội năm xưa, nhưng bây giờ hai người là châu chấu trên một sợi dây thừng...
“Đợi đã, chưa chắc ta và hắn đã là châu chấu trên một sợi dây thừng!’
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, có lẽ mình và vị Thương Nguyệt Chân Nhân kia mới là châu chấu trên một sợi dây thừng, thế thì mình nên liên thủ với Thương Nguyệt Chân Nhân xử lý Tiểu Thiên Tôn, biết đâu cũng là một lựa chọn sáng suốt.
Đột nhiên một giọt chất lỏng âm ấm rơi vào lưng Hứa Ứng, Hứa Ứng giơ tay sờ thử, không khỏi ngây ngẩy.
Trong lòng bàn tay y toàn là máu.
Tiểu Thiên Tôn mặt mày tươi cười, máu tươi không ngừng chảy ra khỏi miệng: “Ta không thể chết ở đây, chết ở đây thì tổ đình sẽ rơi vào tay Quỷ Khư. Thương Nguyệt Chân Nhân đã quy thuận Quỷ Khư... đừng quay đầu lại.”
Hứa Ứng không quay đầu lại.
Trong mắt Tiểu Thiên Tôn cũng bắt đầu đổ máu, lỗ mũi nóng lên, cũng có máu tươi chảy ra, chẳng qua đang quay lưng về phía Thương Nguyệt Chân Nhân nên còn chưa bị hắn phát hiện ra.
“Năm xưa khi ngươi hãm hại tổ đình đã vơ vét rất nhiều tiên khí cổ xưa, ngươi trấn áp chúng trong Thiên Khư. Khoảnh khắc ngươi mở Thiên Khư ra, đống tiên khí đó sẽ chen chúc nhau bỏ chạy, định trở lại bên cạnh chủ nhân.”
Trong lỗ tai Tiểu Thiên Tôn cũng có máu chảy ra, miệng lẩm bẩm: “Ngươi nhân khoảnh khắc những tiên khí kia bay ra, chọn một tiên khí, để tiên khí kia mang ngươi đào tẩu. Thực lực của Thương Nguyệt Chân Nhân cực kỳ lợi hại, ngươi chỉ có một cơ hội bỏ chạy.”
Hứa Ứng thần thức xao động, truyền âm nói: “Tiểu Thiên Tôn, ngươi vẫn luôn coi ta là kẻ phản bội của tổ đình, muốn giết ta, sao ta phải giúp ngươi?’
Tiểu Thiên Tôn không nói gì.
Hứa Ứng quay đầu lại, chỉ thấy Tiểu Thiên Tôn đứng đó, hai mắt trống rỗng, tai mắt mũi miệng không ngừng chảy máu.
Hứa Ứng nhắm mắt ngưng thần, đột nhiên một luồng khí xanh bay ra, chia ra một luồng khí Ngọc Thanh chui vào cơ thể Tiểu Thiên Tôn.
Luồng khí Ngọc Thanh này là một trong tam đại thiên địa nguyên thần của y, Ngọc Thanh nguyên thần, giáng lâm trong khu vực Hi Di của Tiểu Thiên Tôn. Chỉ thấy khu vực Hi Di của Tiểu Thiên Tôn đã cực kỳ hỗn loạn, Ngũ Nhạc tan vỡ, Thiên Hà chảy ngược, Thiên Sơn sụp đổ!
Ngũ Tuyệt tiên trận lưu lại không ít tiên quang ngũ sắc, cũng xâm nhập vào thân thể Tiểu Thiên Tôn, trắng trợn phá hoại.
“Chẳng lẽ Lý Bình Sinh đánh Tiểu Thiên Tôn ra nông nỗi này?”
Hứa Ứng lấy làm kinh hãi, lập tức nhận ra tiên quang ngũ sắc này bắt nguồn từ Ngũ Tuyệt Lăng Thiên công, Lý Bình Sinh tu luyện chính loại công pháp này, từng khiêu chiến y, kết quả bị y cho một chiêu đánh bại.
Chẳng qua Hứa Ứng nhân từ nên chỉ đánh gãy phân nửa xương cốt trên người Lý Bình Sinh chứ không giết hắn.
“Chắc chắn Lý Bình Sinh không có thực lực như vậy, thế ai đã đánh Tiểu Thiên Tôn bị thương tới mức này?”