Từng luồng tiên uy cổ xưa phun trào từ các tầng bảo tháp, khiến trên dưới Linh Lung thiên tông nơm nớp lo sợ, không dám dời bước chân!
Đột nhiên một luồng thiên quang chiếu thẳng từ đỉnh bảo tháp lên bầu trời, xuyên tới tận thiên ngoại!
Không gian thiên ngoại ầm ầm mở rộng, cứ như một vòng xoáy xoay tròn, vừa xoay vừa biến lớn. Không ngờ một thế giới khác lại xuất hiện trước mặt mọi người.
Đây là một thế giới mỹ lệ như khu vực Hi Di, tiên sơn bồng bềnh, thắng cảnh khắp nơi, sắc thái lộng lẫy không giống nhân gian!
Hứa Ứng trợn tròn mắt nhìn, tòa Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp này mở đường tới Tiên giới!
Tiên giới rộng lớn vô biên vô hạn, đột nhiên có bảy luống áng từ đâu tới không biết, nhanh chóng xuyên qua tầng tầng tiên vân.
“Chuyện lớn không tốt rồi!”
Chỉ nghe trong tiên vân có một âm thanh hét lên: “Thất Bảo Xá Lợi trốn khỏi trấn áp, mau mau bắt lấy, không thể để nó chạy khỏi Tiên giới được!’
Bảy luồng sáng kia xuyên thẳng qua mây mù, tốc độ cực kỳ nhanh chóng, bay thẳng tới chỗ hào quang của Linh Lung Hoàng Kim Bảo tháp chiếu lên.
Tầng tầng tiên vân nổ tung, vân khí vô biên hóa thành một bàn tay khổng lồ, chộp về phía bảy luồng sáng kia với tốc độ khó lòng tưởng tượng nổi!
"Dừng lại!"
Từng tiếng xé gió vang lên, không ngờ bảy luồng sáng lại lao qua hào quang của Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp trước một bước, khiến bàn tay vân khí kia bắt hụt!
“Còn định chạy! Ngươi đi được chắc?’
Bàn tay vân khí thuận thế đánh xuống, men theo hào quang của Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp nhô ra khỏi Tiên giới, chộp xuống.
Còn bên dưới chính là dãy núi và bảo tháp của Linh Lung thiên tông!
Hứa Ứng và mọi người ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời có hào quang lóe lên, có ánh sáng xé gió bay xuống, bảy tiếng vang leng keng giòn dã, bảy luồng hào quang chui vào trong bảo tháp!
Trong bảo tháp kia, bảo quang lan tỏa xung quanh, vết nứt lập tức được ánh sáng như chất lỏng chữa trị, những chỗ đạo văn bị xóa bỏ cũng khôi phục, sáng bóng như mới!
Hứa Ứng còn chưa kịp cảm nhận tỉ mỉ, lại thấy bầu trời chấn động kịch liệt, tiếp đó có một bàn tay vẫn khí mang theo khí tức hủy diệt hết thảy từ trên không trung đè xuống!
Trong lúc nhất thời, tiên âm bùng lên, xung quanh Linh Lung thiên tông hiện tượng quỷ dị xuất hiện, vạn đạo rối loạn, vạn vật sinh trưởng, vạn loại đều như yêu ma!
Đối mặt với cảnh tượng này, mọi người không khỏi tuyệt vọng.
Dưới bàn tay vân khí này, cho dù là thần sơn nguy nga, cho dù là tông phái lâu đời, cho dù có vô số tuấn kiệt, tất cả đều là sâu kiến, không khác nào phù vân!
Bàn tay vân khí ép xuống, vạn vật tan thành bột phấn, không còn tồn tại!
Nhưng ngay lúc này Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp đột nhiên bay lên, càng ngày càng nhỏ, chỉ trong khoảnh khắc đã rơi vào bàn tay trái Hứa Ứng.
Hứa Ứng ngơ ngác không biết làm thế nào.
Đám người vốn đang đứng trên bảo tháp, giờ phút này bảo tháp thu nhỏ rồi bay lên, bọn họ không còn chỗ đứng, lại thêm bàn tay vân khí từ Tiên giới đè giáng uy áp, ai nấy luống cuống chân tay rơi thẳng từ trên không trung xuống.
Dưới Tiên đạo trấn áp, ngay cả cường giả như thái thượng trưởng lão cũng không cách nào điều động vận hành pháp lực!
Hứa Ứng tay nâng Linh Lung Hoàng Kim Bảo tháp, mồ hôi lạnh ứa ra cuồn cuộn, ngẩng đầu nhìn bàn tay khổng lồ càng ngày càng lớn càng lúc càng nguy hiểm. Đột nhiên y hét lớn, dốc toàn bộ tu vi pháp lực tồn tưởng bảo tháp hoàng kim, thi triển thần thông, tế Linh Lung bảo tháp lên!
Trong bàn tay hắn, bảo tháp nho nhỏ bay lên tận trời, nghênh tiếp bàn tay vân khí kia.
Giữa thiên địa, vạn vật bỗng ngừng lại trong khoảnh khắc, đám người rơi xuống cũng như lơ lửng trên không trung.
Khoảnh khắc sau, bầu trời biến đổi kịch liệt, ba mươi ba tầng hào quang bộc phát, đạo âm vang dội, bàn tay vân khí sụp đổ, vạn dặm không còn một áng mây!
Linh Lung bảo tháp xé gió bay về, xoay tròn rồi rơi vào bàn tay trái còn chưa thu lại của Hứa Ứng.
Hứa Ứng trợn trừng hai mắt, trán đổ mồ hôi, trong mắt vẫn còn nguyên vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm lên bầu trời.
Trên bầu trời, Tiên giới vẫn còn, không gian chưa khép lại.
Một gương mặt xuất hiện trong khe hở, tuy chưa từng gặp nhưng lại khiến y có cảm giác quen thuộc.
Vẻ sợ hãi trong mắt Hứa Ứng biến mất, tinh quang bắn ra tứ phía.
Y nhớ kẻ đã điều khiển tiên trùng.
Gương mặt kia cũng thấy Hứa Ứng và bảo tháp trong tay y, lấy làm kinh hãi: “Là ngươi!”
Hứa Ứng nâng bảo tháp, ngoài cười trong không cười: “Là ta. Xuống đây chơi đi!”
Gương mặt kia hừ một tiếng, lỗ thủng lên Tiên giới khép lại, chậm rãi che kín gương mặt kia.
Bàn tay và gương mặt trên bầu trời biến mất, ảnh hưởng của Tiên đạo cũng tiêu tán, mọi người trong Linh Lung thiên tông khôi phục pháp lực, dồn dập ổn định thân hình.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑