Nàng đương nhiên không hối hận ra tay trả thù Thần Long Thương Hội, bản thân nàng xưa nay chưa bao giờ quay đầu xem lại chuyện cũ, đã làm thì tuyệt không hối hận.
Đàm Chỉ Thanh ngồi trên ghế, đột nhiên cảm giác trong cơ thể mình nhiệt huyết bừng bừng. Nàng vốn tưởng rằng một khi trở lại Trung Vực sẽ rất khó lại đạp ra chiến trường, thật không ngờ, trở về rồi, nàng dĩ nhiên có thể tự mình khai chiến. Ngẫm lại, Đàm Chỉ Thanh có chút hưng phấn.
ỗ Đại Tấn Đế Quốc, nàng chỉ là phó thủ của Chu Tước đại tướng quân. Nhưng tại Trung Vực, nàng có thể nắm quyền chỉ huy!
- Đều thông báo tới các quốc gia phụ cận cả rồi chứ?
Lại nói tiếp, so với Thần Long Thương Hội, Bát Bảo Trai sớm đã bày binh bố trận.
Long trưởng lão nói:
- Vân Thiên Ngân đã báo rồi.
- Vân Thục Doanh cũng đang chạy sang những quốc gia khác, hi vọng bọn họ có thể phái ra tinh nhuệ, hiệp trợ Bát Bảo Trai chúng ta chiến đấu.
- Ngươi đoán xem, ngoại trừ mấy nước láng giềng, liệu có bao nhiêu quốc gia nguyện ý phái ra tinh nhuệ ủng hộ chúng ta?
Long trưởng lão bất đắc dĩ nói:
- E rằng... rất ít... Bọn họ khả năng cũng liền ra vẻ một chút, trừ phi Bát Bảo Trai chúng ta uy hiếp bọn họ.
Người đều có tư tâm, quốc gia cũng thế.
Nếu như phái ra tinh nhuệ, không cẩn thận bị diệt, những quốc gia kia tuyệt đối sẽ tổn thất nặng nề, rất khó an ổn thế cục trong nước. Hơn nữa, những quốc gia ấy đều nằm ở hậu phương của Bát Bảo Trai, không giống Vu Vân quốc có nguy cơ cao bị liên lụy.
Nói không chừng, còn có quốc gia hy vọng thực lực Bát Bảo Trai bị Thần Long Thương Hội làm suy yếu.
Tốt nhất liều cái lưỡng bại câu thương!
- Được rồi.
Đàm Chỉ Thanh gật đầu, nàng đã chuẩn bị tâm lý.
- Hy vọng Vân Thục Doanh nha đầu kia có thể kêu gọi một ít tinh nhuệ đến đây đi!
Trong mắt nàng, cái gọi là tinh nhuệ, đương nhiên không thể là Vương Giả cấp, Hoàng Cấp,... gì đó. Ít nhất... Đế cấp mới có thể coi là tinh nhuệ.
Tốt nhất là Thần cấp!
Nhưng Đàm Chỉ Thanh cũng biết, muốn những quốc gia khác phái ra Thần Cấp cường giả qua đây trợ trận là cực kỳ khó khăn.
Cùng lúc đó, Tô Dương cũng thu được tin tức Bát Bảo Trai tập kết cường giả quy mô lớn.
Hắn hưng phấn nói:
- Hạ Na, ta muốn trở về một chuyến!
- Ngươi dự định khiến Giai Tử tỷ tỷ các nàng qua đây sao?
- Đúng! Cơ hội tốt như vậy không thể bỏ qua!
Tô Dương vỗ tay nói rằng:
- Ngươi cũng biết, Giai Tử cần trấn thủ Liên Bang, hung thú cường đại trong Liên Bang rất ít, nàng rất khó có thời gian tăng lên thực lực, còn có Mộng Vân, nàng gần đây cũng không có thời gian....
Hạ Na gật đầu đáp:
- Đúng vậy, cơ hội lần này thực sự rất tốt, có thể nói là nghìn năm có một!
Trở lại Vân quốc Liên Bang, Tô Dương vừa nói chuyện này, Liễu Mộng Vần cùng Giai Tử đều cực kỳ vui vẻ. Liễu Mộng Vân có tính cách mạnh mẽ, gần đây nàng vẫn luôn ở nhà chăm con, cũng thấy buồn bực. Tính cách Giai Tử và Liễu Mộng Vân giống nhau, đều hiếu thắng, biết Tô Dương và Hạ Na ở bên ngoài tăng tiến thực lực, Giai Tử có hơi nóng ruột.
Đương nhiên, Liễu Mộng Vân cùng Giai Tử đều không oán giận Tô Dương.
Các nàng cũng biết, Tô Dương để các nàng ở Vân quốc Liên Bang cũng là bất đắc dĩ.
Liễu Mộng Vân hỏi:
- Giai Tử còn dễ nói, ta dùng thân phận gì xuất hiện đây?
- Lo gì? Cứ thế mà tới thôi!
Tô Dương vừa cười vừa nói:
- Vân quốc Liên Bang bây giờ xuất hiện hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư cũng không phải chuyện lớn gì.
Liễu Mộng Vân hỏi:
- Ngươi không sợ bị để mắt tới?
Tô Dương trả lời nàng:
- Vân quốc Liên Bang chúng ta, ngoại trừ bí mật của ta, còn có chuyện gì đáng giá bị người để mắt tới? Lại nói, ta bây giờ là Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư, ở Trung Vực cũng được cho là cường giả, chỉ cần ta tiếp tục che giấu tung tích, hẳn là không có vấn đề lớn!
Giai Tử hỏi:
- Vậy Vân quốc Liên Bang ai trấn thủ bây giờ?
Đây là trách nhiệm của nàng. Sống lâu ở đây, nàng thành thói quen. Nếu như ly khai, không có ai tiếp tục coi chừng Vân quốc Liên Bang, nàng sẽ cảm thấy nôn nao khó chịu.