Sư phụ, thực lực của con Thần Thú kia là gì thế?
Không biết từ lúc nào, Hạ Na đã quen gọi Tô Dương là sư phụ.
- Thần cấp thượng phẩm!
Hạ Na Iíu lưỡi nói:
- Thế thì tốt lắm, Bát Bảo Trai có cường viện tới, ắt hẳn tình thế sẽ tốt hơn rất nhiều!
- Ừm!
Tô Dương nói:
- Chúng ta vẫn nên ăn cơm trước thôi.
Bát Bảo Trai có cường viện chống đỡ cũng là một việc tối đối với Tô Dương. Chí ít có thể bù đắp lại việc thiếu thốn lực lượng cao cấp, ít nhiều gì cũng giúp Tô Dương cảm thấy an toàn hơn.
Với thực lực hiện tại của Tô Dương, đối kháng với Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư còn có chút miễn cưỡng. Có lẽ hắn có thể dựa vào số lượng sủng thú để giành thắng lợi, nhưng hắn thật sự không muốn tổn thất bất kì con sủng thú nào.
Mới vừa ăn cơm xong, Vân Thục Doanh liền chạy tới.
- Chuyện gì?
- Hội trưởng triệu tập đi họp!
Vân Thục Doanh nói tiếp:
- Thần cấp Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai đều phải tham gia.
- Được rồi!
Lúc Trần Phong tiến vào tổng bộ Bát Bảo Trai, Đàm Chỉ Thanh đã ngồi ở vị trí chủ tọa của hội trường, cả Hội trưởng Đàm Minh và Đại trưởng lão Quách Thiên Hựu của Bát Bảo Trai đều ngồi hai bên nàng!
Trong hội trường đã có mặt tám vị Thần cấp Ngự Thú Sư, gồm Giản trưởng lão, Long trưởng lão, Vân Thiên Ngân, Tô Dương và bốn Thần cấp Ngự Thú Sư khác.
Không bao lâu sau, lại có hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư chạy tới, đã đủ mười vị Thần cấp Ngự Thú Sư. Hội trưởng hoàn toàn yên tĩnh, chờ Hội trưởng phát biểu.
Đàm Minh hắng giọng một cái, nói:
~ Vị này là con gái của ta, Đàm Chỉ Thanh, Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư, nàng sẽ tiếp nhận vị trí Hội trưởng Bát Bảo Trai của ta.
Trong mười vị Thần cấp Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai, có người gật đầu, có người kinh ngạc. Nhưng Tô Dương thì không quá để ý.
Hội trưởng có phải Đàm Minh hay không chẳng liên quan gì nhiều tới hắn. Hắn mới vừa gia nhập Bát Bảo Trai, hầu như không có có quyền lực gì. Chỉ cần hắn đủ thực lực thì vẫn sẽ được trọng dụng.
Mặc kệ Hội trưởng là ai, với hắn mà nói chẳng có ảnh hưởng mấy.
- Nàng đã từng là phó thủ của Đại tướng quân Chu Tước quân đoàn của Đại Tấn Đế Quốc, có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thực lực cũng tương đối khá!
Đàm hội trưởng thở dài nói:
- Nàng tiếp nhận chức vị của ta là đã được sự cho phép của Đại Tấn Đế Quốc. Ta đã già rồi, nên nhường đường cho người trẻ.
Đàm Minh nhìn mọi người chung quanh, nói:
- Hẳn là các ngươi không có ý kiến gì chứ?
Không người nào dám có ý kiến gì.
Đàm Chỉ Thanh thực lực đầy đủ, lại có Đàm Minh ủng hộ, còn được Đại Tấn Đế Quốc chấp nhận. Bọn họ có thể có ý kiến gì?
Rất nhiều Thần cấp Ngự Thú Sư đều nhìn về phía Đại trưởng lão.
Hiện tại, người có thể đưa ra ý kiến chỉ có Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão mở mắt, nhẹ nhàng nói:
- Chỉ Thanh tiếp nhận chức vụ Hội trưởng, ta rất ủng hộ!
- Hầu hết những người ngồi đây đều là nguyên lão của Bát Bảo Trai. Nếu mọi người đều không có ý kiến gì, ta hi vọng sau này mọi người có thể phụ tá Chỉ Thanh thật tốt, bằng không cũng đừng trách ta không nể mặt!
Cuối cùng, Đàm Minh vẫn nói lời hung ác.
- Hội trưởng, vậy sau này ngươi sẽ đi đâu.
- Đương nhiên vẫn ở lại Bát Bảo Trai thôi.
Đàm Minh đáp.
- Ta sẽ đảm nhiệm một chức vụ trưởng lão.
Đàm Minh nhìn về phía Đàm Chỉ Thanh, nói:
- Chỉ Thanh, ngươi muốn nói gì không?
- Ừm!
Đàm Chỉ Thanh gật đầu.
Đàm Chỉ Thanh vừa mở miệng, tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được áp lực trong giọng nói của nàng. Cỗ áp lực này được hình thành từ khí thế của bản thân nàng, chứ không phải tới từ thực lực.
Trở thành Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư, trở thành Hội trưởng Bát Bảo Trai danh chính ngôn thuận, nàng không thể tùy tiện khai hỏa toàn bộ thực lực, dùng áp lực dựa trên thực lực để áp bách tại chỗ ai. Vì như vậy là lấy mạnh hiếp yếu!