Ba ngày sau, ta sẽ phái người tiễn các ngươi đến Đại Tấn Đế Quốc!
Đàm Chỉ Thanh nhìn về phía biệt thự của Tô Dương, thấp giọng nói:
- Đến Đại Tấn Đế Quốc rồi, ngươi có thể thỉnh giáo những cường giả kia, có lẽ bọn họ sẽ đưa ra được những biện pháp khác tốt hơn.
- Vâng, cảm tạ Đàm Hội trưởng.
Chờ Đàm Chỉ Thanh rời đi, sắc mặt Tô Dương mới trở nên âm trầm. Hạ Na lén truyền âm hỏi:
“Sư phụ, đi rồi sao?
“Đi rồi"
Tô Dương truyền âm trả lời.
“Nhưng để cho an toàn, những vấn đề liên quan đến cơ mật thì chúng ta vẫn nên truyền âm"
“Được, ban nãy là có người nghe trộm sao?"
Lúc Tô Dương nói với Hạ Na, hắn vì báo thù Thần Long Thương Hội đã chờ đợi hai ngàn năm, Hạ Na liền nhạy bén đoán được có thể là có người đang nghe trộm.
Bởi vì nàng và Tô Dương đều hiểu rõ nhau, cái gì mà “chờ đợi hai ngàn năm” chính là chuyện ma quỷ gạt người. Lúc nãy trong biệt thự chỉ có hai người là nàng và Tô Dương, căn bản không cần nói dối.
Nếu Tô Dương nói dối với nàng, vậy chỉ có thể chứng minh, còn có những người khác đang nghe cuộc nói chuyện của bọn họ!
"Ừm!"
Tô Dương gật đầu.
"Có lẽ vậy!"
"Là ai?"
"Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư, khả năng là Đàm Chỉ Thanh!"
"Thực sự là quá phận!"
"Qủa thực quá phận!"
Tô Dương gật đầu.
Nếu như không phải Linh Hồn Cảm Ứng của Thất Thải Mê Huyễn Điệp vượt xa Thần Cấp trung phẩm sủng thú, mà năng lực cảm ứng linh hồn của nó còn không hề kém cỏi hơn Thần cấp thượng phẩm sủng thú Tinh thần hệ, hắn thật sự không thể nào phát hiện ra Đàm Chỉ Thanh.
"Hạ Na này!"
"Ừm"
"Cho ngươi một nhiệm vụ!"
"Nhiệm vụ gì?"
"Thám thính lộ tuyến đi đến Đại Tấn của đám người Tiêu Sơ Đồng"
"Ngươi là muốn động thủ với Tiêu Sơ Đồng?"
"Đúng vậy!"
Tô Dương thở dài nói.
"Đàm Chỉ Thanh thì ta có thể bỏ qua, khúc mắc giữa ta và Đàm Chỉ Thanh không lớn. Nhưng có vài người lại thật sự là muốn tìm chết!"
"Ngươi là nói, chuyện nghe trộm lần này có liên quan tới Tiêu Sơ Đồng?"
"Ừm"
"Có chứng cứ sao?"
"Không có!"
Tô Dương lắc đầu:
"Ta chỉ là hoài nghi nàng, không có chứng cứ, cũng không cần chứng cứ!"
"Đã hiểu!"
"Thiên phú của Đàm Chỉ Thanh còn mạnh hơn cả Tiêu Sơ Đồng, dựa trên thái độ của nàng đối với Tiêu Sơ Đồng, có thể thấy dù là ở Đại Tấn Đế Quốc cũng cực kỳ hiếm sủng thú Thời gian hệ..."
Tô Dương lạnh lùng truyền âm tiếp:
"Nếu như ta bỏ lõ Tiêu Sơ Đồng, sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội nào gặp được Thời Quang Chi Long tốt như thế này nữa"
"Đúng vậy!"
Hạ Na cũng thừa nhận.
"Vốn dĩ ta cũng không muốn cướp đoạt sủng thú của người khác..."
"Là nữ nhân kia tự tìm, ta ủng hộ ngươi!"
Ngay buổi chiều ngày thứ hai từ khi Tô Dương quyết định xong, Hạ Na đã từ trong miệng Vân Thục Doanh có được tin tức chính xác.
Hạ Na:
- Ngày mốt bọn họ lên đường,
- Ai dẫn đội? Bao nhiêu Thần cấp Ngự Thú Sư!
- Một vị Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư!
Còn không đợi Tô Dương thở phào một hơi, Hạ Na đã sắc mặt khó coi nói:
- Là Từ Vi Từ trưởng lão tự mình dẫn bọn hắn đi Đại Tấn Đế Quốc.
- Vậy có chút phiền phức.
Tô Dương thấp giọng nói:
Tô Dương biết Từ Vi Từ trưởng lão, hắn sở hữu một con Thần Thú Không gian hệ.
- Vân tỷ nói, để cho an toàn, hàng năm người hộ tống những thiên tài kia đi Đại Tấn Đế Quốc đều là Thần cấp Ngự Thú Sư có Thần Thú Không gian hệ của Bát Bảo Trai.
- Ừm!
- Sư phụ, có nắm chắc không?
- Nếu như là sủng thú Không gian hệ thì độ khó cũng rất cao...
Chẳng qua chúng ta vẫn có thể thử một chút.
Buông tha con Thời Quang Chi Long kia, Tô Dương thật sự không cam lòng.
- Lần này để Mộng Vân chuẩn bị sẵn sàng!