Thời Quang Chi Long nói.
- Nhưng ta biết, nhất định hắn có thể đưa ra một vài chỗ tốt, bằng không hắn đã không muốn thu phục ngươi làm thuộc hạ... Hẳn là hắn cũng sợ ngươi làm phản?
- Vậy cũng phải.
Tiêu Sơ Đồng lại tiếp tục đi về nơi ở của mình.
Mới vừa đến trước cửa, Tiêu Sơ Đồng đột nhiên dừng bước, nói:
- Tiểu Bạch, ta cảm giác hình như ngươi thật sự muốn ta tiến hành giao dịch với Trần Phong trưởng lão kia.
Thời Quang Chi Long đáp:
- Đối với ta mà nói thì đây là một hi vọng.
- Nhưng ta không muốn trung thành với ai! Tiêu Sơ Đồng nói.
- Ta muốn đi con đường của ta, cho dù ta có đến Đại Tấn Đế Quốc, tạm thời gia nhập vào đó, chờ sau này có cơ hội ta vẫn sẽ rời đi.
- Cho dù là vì ta?
Thời Quang Chi Long chậm rãi hỏi, Tiêu Sơ Đồng ngây ngẩn cả người...
Nàng không ngờ một Thời Quang Chi Long tính tình ôn hòa lại hỏi ra vấn đề này, giống như bức ép nàng phải đưa ra lựa chọn.
Trong nháy mắt, Tiêu Sơ Đồng cảm thấy phẫn nộ!
- Tiêu Sơ Đồng, hình như ta là con sủng thú thứ hai của ngươi, đúng không?
- Đúng vậy!
- Những năm gần đây, ta vẫn luôn là sủng thú chủ chiến của ngươi.
- Ừm!
Có thể nói thế này, nếu như không có Thời Quang Chi Long thì không có Tiêu Sơ Đồng hiện tại. Gần trăm năm nay, Thời Quang Chi Long đã cứu nàng không biết bao nhiêu lần.
Trong vô số lần chiến đấu, Tiêu Sơ Đồng đều dựa vào sức mạnh của Thời Quang Chi Long chuyển bại thành thắng, chuyển nguy thành an!
- Cho nên, thực lực của ngươi mới đột nhiên tăng mạnh, từ Thanh Đồng cấp, Bạch Ngân cấp, Hoàng Kim cấp đến Vương Giả cấp, Hoàng Cấp, Đế cấp... Sắp trở thành thiên tài đứng đầu Trung Vực rồi!
- Ừm!
Tiêu Sơ Đồng lẳng lặng chờ đợi, chờ đợi Thời Quang Chi Long nói tiếp.
- Nhưng mà ta, có thể ta sẽ mãi dừng lại ở Hoàng Cấp, không thể tiến thêm!
Tiêu Sơ Đồng có thể cảm nhận được rõ ràng sự uể oải và bất đắc dĩ trong lòng Thời Quang Chi Long.
- Sủng thú của ngươi, con nào cũng có đẳng cấp hơn ta... ta lại không cách nào tăng cấp!
Ta cho rằng ta là Thời Quang Chi Long, là Thần Thú Thời gian hệ!
Nhưng kỳ thực, ta chỉ là một phế Long!
Ngươi có thể hiểu được cảm giác không cam lòng của ta không?
Chóp mũi Tiêu Sơ Đồng có chút chua xót.
Nàng không phải loại phụ nữ giàu tình cảm, nhưng Thời Quang Chi Long lại khác, ở chung với nhau lâu rồi, có là kẻ trái tim sắt đá cũng sẽ nảy sinh tình cảm.
- Ngươi có thể trong vòng một trăm năm đi được đoạn đường mà người khác phải tốn mấy trăm năm mới đi hết, thiên phú quả thực rất tốt.... Không có ta, ngươi vẫn có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, trở thành chúa tể một phương!
Ngươi có tiềm lực, ngươi có thiên phú, mà ta thì không giống ngươi...
Tiêu Sơ Đồng trầm giọng nói:
- Tiểu Bạch, ta nhất định có thể giúp ngươi khôi phục như cũ, ngươi yên tâm!
- Hy vọng đi!
Thời Quang Chi Long nhịn không được thở dài.
Nếu không gặp Hội trưởng và Đại trưởng lão của Bát Bảo Trai trước đó, nó còn ôm hi vọng. Nhưng sau khi nghe xong lời nói của bọn họ rồi, nó lại càng cảm thấy hi vọng thật mong manh.
Hội trưởng và cả Đại trưởng lão Bát Bảo Trai đều từng nhậm chức ở Đại Tấn Đế Quốc, cả thực lực lẫn địa vị của bọn họ ở Đại Tấn Đế Quốc đều không hề tầm thường.
Nhưng bọn hắn đều chưa từng nghe nói về bảo vật Thời gian hệ!
Gần trăm năm nay, chỉ có vị Trần Phong trưởng lão kia mới có thể liếc mắt một cái đã nhìn thấu vấn đề của nó, có thể đưa ra phương án giải quyết, cũng có thể hứa hẹn giúp nó khôi phục tiềm lực thiên phú...
Nó giống như một người bệnh nguy kịch, không muốn bỏ qua bất kì hi vọng nào.
- Nếu như hắn gạt chúng ta thì làm sao bây giờ?
Tiêu Sơ Đồng nghĩ đến một khả năng khác.
- Hắn chỉ là cần ngươi làm việc cho hắn!
Thời Quang Chi Long nói.
- Nếu như hắn không thể đạt được yêu cầu, ngươi hoàn toàn có thể rời khỏi hắn. Kỳ thực việc này hoàn toàn không khác gì gia nhập vào Đại Tấn Đế Quốc cả.
- Ngươi để cho ta suy nghĩ một chút!