Nàng yên lặng nhìn Ma Tửu trấn nhỏ bé ở xa xa, gương mặt hoàn toàn lạnh lẽo, nhưng trong lòng lại nôn nóng lắm rồi. Thời Quang Chi Long, nàng thật sự muốn giúp Tô Dương có được nó!
Đúng lúc này, trên người nàng đột nhiên tỏa ra vô số điểm sáng...
- Đây là...
Liễu Mộng Vân vươn tay, muốn bắt lấy những điểm sáng kia, nhưng những điểm sáng ấy lại nhanh chóng tan biến giữa không trung.
- Tới, bọn hắn tới!
Đúng lúc này, Liễu Mộng Vân đột nhiên nghe được âm thanh kích động của Hư Không Du Linh.
Nàng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy gần Ma Tửu Trấn đột ngột xuất hiện hơn ba mươi người, cầm đầu là một vị Thần cấp Ngự Thú Sư cầm theo bình rượu.
Thực lực của hơn ba mươi người kia đều khá cường hãn, chí ít đều là Đế cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư tiêu chuẩn.
- Chính là bọn hắn, Tiêu Sơ Đồng cũng có mặt!
Liễu Mộng Vân đã nhìn thấy Từ Vị trưởng lão và Tiêu Sơ Đồng của Bát Bảo thành, là Thất Thải Mê Huyễn Điệp thông qua ảo thuật truyền hình ảnh vào đầu nàng.
- Chúng ta lên!
- Được!
Từ Vị nhìn về phía trấn nhỏ, tâm trạng vô cùng thoải mái, giống như một người mắc chứng rối loạn cưỡng chế xác nhận lần nữa cánh cửa quả thực đã đóng lại.
- Ngày hôm nay sẽ nghỉ ngơi cả đêm ở trấn nhỏ phía trước.
- Vầng, Từ trưởng lão.
Các Đế cấp Ngự Thú Sư còn lại không có ý kiến gì, mà bọn họ cũng không có quyền có ý kiến.
- Vào đi thôi!
Từ Vị khịt khịt mũi, cách xa một dặm mà mùi rượu mê người đã thoảng tới khiến hắn say mê. ở lại Ma Tửu trấn một đêm, hắn còn có thể thuận tiện mua đủ Hắc Tinh Ma Tửu, quả thực chính là một công đôi việc.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức mạnh mẽ đánh tới. Không tốt!
- Không Gian Thuấn Di!
Từ trưởng lão vung tay lên, muốn phát động kỹ năng không gian mang theo hơn ba mươi vị thiên tài cùng thoát đi. Nhiệm vụ lần này của hắn không phải là chiến đấu, mà là mang những thiên tài này bình an đến được Đại Tấn Đế Quốc.
Phản ứng đầu tiên của hắn không có bất kì vấn đề gì, vấn đề là, hắn đột nhiên xuất hiện lại ở nơi này.
- Không Gian Thuấn Di... Không Gian Thuấn Di... Thuấn di đâu...
Từ Vị mở to hai mắt, vẻ mặt khó có thể tin.
Hắn hoảng sợ phát hiện, Không Gian Thuấn Di và Không Gian Truyền Tống bách phát bách trúng của hắn lại đều mất hết hiệu lực! Hắn sống mấy nghìn năm, vẫn là lần đầu tiên gặp phải tình huống này!
Hắn ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy một người phụ nữ tóc trắng cực kỳ lãnh diễm... Người phụ đó có mái tóc trắng tinh trong suốt, tựa như băng tuyết vạn năm không tan trên đỉnh núi.... Mỹ lệ, băng lãnh, mà lại trí mạng!
- Đại bạo phát: Băng Phong Vạn Lý!
Liễu Mộng Vân không chừa cho đối phương bất kì đường sống nào, vừa ra tay chính là sát chiêu!
Mười giây sau, Liễu Mộng Vân đứng trên sông băng, dưới chân nàng là sông băng hùng vĩ.
Trong sông băng đang băng phong Từ Vị trưởng lão của Bát Bảo Trai cùng với hơn ba mươi Ngự Thú Sư thiên tài. Tất cả Ngự Thú Sư đều đang trong tư thế triệu hồi sủng thú, thậm chí có Ngự Thú Sư đã triệu hồi ra được sủng thú!
Biểu tình của Từ Vị cực kỳ hoảng sợ, dường như thời gian của bọn họ đã vĩnh viễn ngừng lại ở một giây trước.
Liễu Mộng Vân nhìn gương mặt Tiêu Sơ Đồng trong ba giây đồng hồ, nói:
- Cô gái này cũng xinh đẹp lắm... Tô Dương thật đúng là biết chọn!
Hư Không Du Linh, mang hết đi, không nên để lại bất cứ dấu vết gì!
- Được rồi!
Thân thể Hư Không Du Linh đang trong trạng thấy mây khói lập tức bành trướng kịch liệt. Rất nhanh, bầu trời nhuốm màu tối đen.
Chờ đến khi sắc trời sáng trở lại, sông băng khổng lồ do Liễu Mộng Vân tạo ra đã hoàn toàn biến mất vào trong bụng Hư Không Du Linh, mà vùng sơn dã gần Ma Tửu trấn thì bị nạo sâu hơn mười mét.
- Chúng ta trở về Vân quốc!
Trần Quốc, rừng rậm Nhân Ma.
Long trưởng lão mang hơn một ngàn tinh nhuệ của Bát Bảo Trai xuyên qua cánh rừng rậm này.