Trọng Liễu Mộng Vần cũng chỉ là cảm khái một chút mà thôi.
- Hãy để cho nàng vẫn mơ hồ đi!
Tô Dương hết sức hài lòng, nói tiếp:
- Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Linh Hồn Chi Phối!
- Vâng.
Liễu Mộng Vân thu quan tài băng về, quan tài băng vỡ ra, rơi đầy đất.
Tiêu Sơ Đồng chậm rãi ngồi dậy, hai mắt nàng vô thần, tinh thần tan rã, nàng đã hoàn toàn bị Thất Thải Mê Huyễn Điệp khống chế.
Hiện tại Thất Thải Mê Huyễn Điệp chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể đạt đến Thần cấp trung phẩm, Tiêu Sơ Đồng căn bản không có sức đánh trả nó.
- Triệu hoán Thời Quang Chi Long!
Bên cạnh Tiêu Sơ Đồng bừng sáng, Thời Quang Chi Long xuất hiện ở trước mắt mọi người.
- Đây là chuyện gì xảy ra? Ta đang ở đâu thế này?
Thời Quang Chi Long nhìn về phía Tiêu Sơ Đồng đã bị khống chế, lại nhìn về phía đám người, cuối cùng nhìn vào Hạ Na.
- Ta biết ngươi, ngươi là đệ tử của Trần Phong trưởng lão đúng không? Là ngươi bắt Tiêu Sơ Đồng tới đây? Nói cách khác, người đứng đằng sau chuyện này là Trần Phong trưởng lão?
Lúc Hạ Na theo Tô Dương tiến vào Bát Bảo Trai thì không hề cải trang. Dù sao nàng không giống như Tô Dương, có rất ít người nhận biết nàng.
Hạ Na cười nói:
- Ngươi đoán đúng!
Thời Quang Chi Long không giãy dụa, càng không có ý định động thủ, nó biết thực lực bản thân mình. Nó chỉ nhìn Hạ Na, hỏi:
- Các ngươi muốn làm cái gì?
- Biết ta không?
Thời Quang Chi Long hơi sững sờ, ánh mắt của nó đảo qua đảo lại giữa Tô Dương và Hạ Na, cuối cùng, nó nhỏ giọng hỏi:
- Ngươi là.. Trưởng lão?
- Thông minh!
- Ngươi... hình như... mạnh!
- Mới vừa đột phá đến Thần cấp trung phẩm!
Thần cấp trung phẩm!
Thời Quang Chi Long đột nhiên nghĩ tới gì đó!
Tô Dương đã từng đề cập qua, chỉ cần thực lực hắn đột phá đến Thần cấp trung phẩm, ắt có niềm tin chữa khỏi cho nó! Chẳng lẽ... nguyên do của chuyện này là đây?
Thời Quang Chi Long cố nén kích động hỏi:
- Trần Phong trưởng lão, ngươi dẫn ta tới đây có chuyện gì không?
- Trở thành sủng thú của ta, ta giúp ngươi khôi phục tiềm lực thiên phú, thế nào?
- Ngươi đang nói đùa sao?
Thời Quang Chi Long hỏi.
- Ta là sủng thú của Tiêu Sơ Đồng, cho dù có trốn tránh, cả đời này cũng không có khả năng ký kết khế ước với những Ngự Thú Sư khác.
- Những Ngự Thú Sư khác không làm được, không có nghĩa là ta không làm được.
Tô Dương chăm chú nhìn Thời Quang Chi Long.
- Nếu có một cơ hội lựa chọn lần nữa, ngươi tình nguyện theo ta không?
Thời Quang Chi Long trầm mặc.
Nó không cho rằng, Thần cấp Ngự Thú Sư trước mắt phí nhiều sức lực như thế bắt nó đến đây chỉ để nói đùa.
- Thực sự có biện pháp không?
Chẳng qua nó vẫn cảm thấy có chút khó tin.
Không thể cướp đoạt sủng thú, đây là quy tắc của Ngự Thú Sư đại lục!
- Ngươi thật sự có cách khôi phục tiềm lực huyết mạch của ta?
- Đương nhiên là có, bằng không sao ta lại muốn bắt các ngươi?
Thân thể Thời Quang Chi Long hơi run rẩy. Nó cảm thấy, ắt hẳn Tô Dương sẽ không lừa nó!
Nhất là, hiện tại nó đã bị bắt, Tô Dương hoàn toàn không cần phải nói dối nó. Nói cách khác, Tô Dương thật sự có cách!
Nó quay đầu nhìn thoáng qua Tiêu Sơ Đồng.....
Dường như xem thấu ý tưởng của nó, Tô Dương chậm rãi nói:
- Vốn dĩ mọi chuyện không đến mức thành ra thế này, nếu Tiêu Sơ Đồng nghe lời ta nói. Bản thân ta khá là thưởng thức Tiêu Sơ Đồng.
- Ừm!
Thời Quang Chi Long gật đầu, nó cũng không biết nên trả lời như thế nào mới tốt.
- Ta đã cho nàng cơ hội!
- Là nàng không biết quý trọng!
Đương nhiên Thời Quang Chi Long biết cơ hội này là cái gì, nhưng nó cũng không thể phản bác.
Đây chính là sự thực.
Huống hồ, cá lớn nuốt cá bé chính là đạo lý sinh tồn, là quy tắc của thế giới này.