Không phải Hạ Na nói Hắc Tinh Ma Tửu tồn kho ở Bát Bảo Trai đã cạn sạch, Từ Vị rất là oán trách sao? Từ tổng bộ Bát Bảo Trai đến Đại Tấn Đế Quốc phải đi ngang qua Hắc Tinh quốc, nói không chừng Từ Vị sẽ đến đó một chuyến.
- Có thể sao?
Tô Dương cúi đầu suy tư.
Liễu Mộng Vân:
- Ngàn vạn lần không nên xem nhẹ sở thích của một tên tửu quỷ!
- Được, để ta mang ngươi tới!
Trước khi đi, Liễu Mộng Vân giao con trai cho Tần Tiểu Tiểu cùng Giai Tư thay nhau chăm sóc. Có Tô Dương cùng đi, tốc độ chạy tới Hắc Tinh quốc của hai người cực kỳ nhanh. Dù sao năm ấy Giai Tử và Hạ Na đã rèn luyện đến tận biên cảnh Hắc Tinh quốc.
Thông qua năng lực thôi miện Thất Thải Mê Huyễn Điệp, bọn họ nhanh chóng tìm ra nơi sản xuất Hắc Tinh Ma Tửu ở Hắc Tinh quốc. Trong Hắc Tinh quốc có rất nhiều nơi sản xuất Hắc Tinh Ma Tửu, nhưng đều không chính tông bằng Ma Tửu trấn.
Sau khi xác định được địa điểm, Tô Dương mang theo Liễu Mộng Vân lẻn vào Bát Bảo thành.
Ngày cuối cùng trước khi xuất phát, Tô Dương lại đưa Liễu Mộng Vân đi từ Bát Bảo thành đến Đại Tấn Đế Quốc, nắm bắt lộ tuyến cho thật tốt.
Vào ban đêm, Tô Dương dẫn Liễu Mộng Vân vào trong biệt thự của mình.
- Mộng Vân tỷ!
- Đã lâu không gặp, Hạ Na!
Liễu Mộng Vân xoa đầu Hạ Na:
- Lần này Tô Dương ra ngoài, nhờ có ngươi giúp đỡ.
- Kỳ thực ta cũng không giúp được gì!
- Không nên khiêm nhường như vậy.
Liễu Mộng Vân cười cười.
- Đêm nay ở lại đây nghỉ ngơi.
- Ừm!
Sáng ngày thứ hai, ba người rời giường từ rất sớm. Thương lượng một hồi xong, Tô Dương xem thời gian, hẳn đã tới lúc Từ trưởng lão phải lên đường.
- Cứ như vậy đi!
Tô Dương nói với Liễu Mộng Vân:
- Dù có thất bại cũng không sao cả.
Liễu Mộng Vân ôm Tô Dương, nói:
- Ta sẽ cố gắng hết sức.
- Ừm!
- Còn có tai Hạ Na ở bên cạnh nói:
~ Tuy lần này ta không thể đi cùng, nhưng ta có thể góp sức một chút.
Hạ Na giang tay ra, vô số điểm sáng dung nhập vào trong cơ thể Liễu Mộng Vân.
- Mộng Vân tỷ, chúc ngươi may mắn!
- Hy vọng hữu hiệu!
Liễu Mộng Vân cười cười.
Nàng biết rõ, năng lực may mắn của Hạ Na là lúc linh nghiệm lúc không, chính là cái loại cực kỳ không đáng tin!
- Được rồi, ta đi đây.
- Đi thôi!
- Ta để Hư Không Du Linh và Bạo Tạc Viêm Ma lại cho ngươi!
Tô Dương trầm giọng nói.
Chỉ có Bạo Tạc Viêm Ma là thích hợp nhất để giao cho Liễu Mộng Vân sử dụng. Bạo Tạc Viêm Ma có thể bộc phát sức chiến đấu vượt xa Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư trong nháy mắt!
Băng Nguyệt Tinh Linh và U Minh Huyễn Ảnh Miêu trên người Liễu Mộng Vân cũng mạnh không kém. Nhất là Băng Nguyệt Tinh Linh, năng lực khống chế và phòng ngự của nó rất mạnh, nếu so với Bạo Tạc Viêm Ma thì chỉ thua Hủy Diệt Chi Viêm của nó thôi.
Có bọn chúng, Tô Dương sẽ không phải lo lắng cho vấn đề an toàn của Liễu Mộng Vân.
Đại Địa Bạo Hùng, Bạo Phong Chi Ứng, Ứng Long, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa thì rất dễ làm bại lộ thân phận của Tô Dương, không nên giao cho Liễu Mộng Vân, Thất Thải Mê Huyễn Điệp thì Tô Dương còn cần mang theo người.
- Được rồi, yên tâm đi!
Hư Không Du Linh quấn ở trên lưng Liễu Mộng Vân, mang theo Liễu Mộng Vân biến mất khỏi trước mắt Tô Dương.
- Chúng ta đi!
Tô Dương mang theo Hạ Na tiến vào tổng bộ Bát Bảo Trai, lại đụng phải Vân Thục Doanh.
- Trần Phong trưởng lão cũng đến tiễn Từ trưởng lão sao?
- Ừm!
Tô Dương gật đầu, sắc mặt hơi khó coi một chút.
Vân Thục Doanh cười tủm tỉm hỏi:
- Sao thế? Có phải Tiêu Sơ Đồng sắp đi rồi, trong lòng Trần trưởng lão rất không nỡ?
- Không thể nào!
Chẳng qua lời này có hơi yếu ớt, Vân Thục Doanh thấy thế nào cũng là Tô Dương vẫn có chút không nỡ bỏ Tiêu Sơ Đồng.