Tiêu Sơ Đồng luôn cảm giác mình bị Trần Phong trưởng lão tính kế! Loại cảm giác này khiến nàng cực kỳ không thoải mái.
- Được rồi!
Ngày thứ hai, Tiêu Sơ Đồng và cả trăm thiên tài trẻ tuổi còn lại tụ tập đến quảng trường trước tổng bộ Bát Bảo Trai.
Rất nhiều người đều chủ động chào hỏi Tiêu Sơ Đồng, nhưng Tiêu Sơ Đồng đều xem như không nhìn thấy những người này.
Nàng không quá thích tiếp xúc với người khác, cũng không am hiểu xã giao!
Nàng còn không thích nói chuyện với những người có thực lực kém hơn mình. Hơn nữa hôm nay tâm trạng nàng rất không tốt!
- Kiêu ngạo cái gì chứ!
- Nàng ta thật khinh người!
- Ha ha! Tiêu Sơ Đồng vốn rất cao ngạo, ai bảo các ngươi chủ động đi lên để bị từ chối rồi xấu hổ?
- Có gì đâu mà kiêu ngạo, con Thời Quang Chi Long kia của nàng ta còn không phải là phế Long sao?
- Nhỏ giọng một chút!
- Việc gì phải nhỏ giọng? Trần Phong trưởng lão đã nói, xác suất lớn là con Thời Quang Chi Long kia đã bị phế bỏ!
Nghe được lại có người nhắc tới "Trần Phong trưởng lão", Tiêu Sơ Đồng liền càng tức giận hơn!
Rất nhanh, Giản trưởng lão xuất hiện, tuyên bố kết quả cuối cùng của tuyển chọn lần này.
Các vị trọng tài và trưởng lão Bát Bảo Trai đều nhận định, tiềm lực của Tiêu Sơ Đồng hẳn là đứng nhất. Rất nhiều ngươi đều không cảm thấy ngoài ý muốn với kết quả lần này.
- Mười tuyển thủ đứng đầu đều có thể được Bát Bảo Trai chúng ta đề cử!
Giản trưởng lão trầm giọng nói:
- Những người không được đề cử cũng không cần nhụt chí, cứ trở về tu luyện cho thật tốt, chờ năm năm sau các ngươi lại có cơ hội.
Rất nhiều Ngự Thú Sư thiên tài dù có không cam tâm cỡ nào cũng chỉ đành chấp nhận.
Giản trưởng lão tìm Tiêu Sơ Đồng, hỏi:
- Tiêu Sơ Đồng, ngày hôm qua ngươi đi gặp Trần Phong trưởng lão rồi sao?
- Gặp rồi?
- Hắn nói như thế nào?
Tiêu Sơ Đồng uất ức nói:
- Hắn nói hắn có thể làm được, nhưng điều kiện rất hà khắc.
Điều kiện rất hà khắc?
Giản trưởng lão không có bất kì ngoài ý muốn nào cả. Không có điều kiện, đó mới gọi là ngoài ý muốn.
Khôi phục tiềm lực cho một con Thần Thú Thời gian hệ, thấy thế nào cũng không phải chuyện đơn giản.
- Điều kiện của hắn là gì?
- Bắt ta thể phải làm việc cho hắn!
Giản trưởng lão nghe Tiêu Sơ Đồng nói xong, lập tức hít sâu một hơi.
- Qủa thực là có hơi hà khắc một chút.
Tiêu Sơ Đồng nghi ngờ nói:
- Chỉ là một chút sao?
- Ngươi nhìn lại đi!
Giản trưởng lão cười nói:
- Nếu như thiên phú của ngươi không tốt đến như vậy, thì điều kiện để cho ngươi trở thành thuộc hạ của hắn, làm việc cho hắn lại thành một loại ưu đãi. Dù sao làm như vậy ngươi cũng vẫn lời một con Thần Thú cường đại mà, đúng không?
Tiêu Sơ Đồng ngẫm nghĩ, hình như thật sự là thế. Đáng tiếc, nàng tự nhận bản thân không phải thiên tài bình thường.
Sau khi Giản trưởng lão trở về tổng bộ, liền nói với Hội trưởng Đàm Minh và Đại trưởng lão Quách Thiên Hựu về điều kiện mà Tô Dương đòi hỏi ở Tiêu Sơ Đồng. Cả hai đều nói:
- Điều kiện này đối với Tiêu Sơ Đồng mà nói thật sự rất khó chấp nhận nổi, nói thế nào thì nàng cũng là siêu cấp thiên tài.
Quách Thiên Hựu gật đầu:
- Qủa thực là như vậy, chỉ là ta có chút hiếu kỳ vì sao Trần Phong trưởng lão lại có thể chắc chắn trị được cho con Thời Quang Chi Long đó...
- Ta cũng tò mò!
Nhưng dù có hiếu kỳ đến thế nào, bọn họ cũng không tiện đi hỏi Tô Dương.
Đại trưởng lão hỏi:
- Vậy Tiêu Sơ Đồng kia phải làm sao bây giờ? Chúng ta có nên năn nỉ giúp Tiêu Sơ Đồng một chút không?
Đàm Minh suy nghĩ một hồi, nói:
- Cái đó tính sau đi. Bây giờ cho Tiêu Sơ Đồng chờ ba ngày, ba ngày sau nàng ấy về rồi.
- Con gái ngươi sao?
- Đúng vậy.
Đàm Minh nói tiếp:
- Có lẽ nó có biện pháp cũng nên.