Lúc Giản trưởng lão nói với Tiêu Sơ Đồng rằng, con gái của Đàm Hội trưởng là Đàm Chỉ Thanh sắp về lại Bát Bảo Trai rồi, hãy đợi thêm ba ngày nữa, thì nàng có hơi nghi hoặc một chút.
- Con gái của Đàm Hội trưởng có thể sao?
Giản trưởng lão cười cười:
- Thiên phú của Đàm Chỉ Thanh năm đó còn ưu tú hơn cả ngươi.
- Lợi hại như vậy?
Tiêu Sơ Đồng tự nhận mình đã là một thiên tài siêu cấp. Đây không phải là tự phụ, mà là tự tin, tự tin bắt nguồn từ thực lực!
- Năm mươi tuổi đã là Thần cấp Ngự Thú Sư, ngươi hiểu chưa?
- Ừm!
Tiêu Sơ Đồng gật đầu.
- Vậy đã rất lợi hại, thiên phú của nàng tuyệt đối là đứng đầu khắp Trung Vực này trong suốt 5000 năm qua!
Đã từng có Thần cấp Ngự Thú Sư đánh giá Tiêu Sơ Đồng là thiên tài Trung Vực khó gặp gần ngàn năm qua, bây giờ nghe nói Đàm Chỉ Thanh mới năm mươi tuổi đã có thể trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, nàng quả thực khó mà tưởng tượng nổi!
Giản trưởng lão há miệng, đang muốn nói gì, nhưng hắn lại nhíu mày rất nhanh:
- Kỳ thật, nói một cách công bằng thì Đàm Chỉ Thanh đúng là thiên tài siêu cấp thật, nhưng gần đây ta còn nghe nói có một vị thiên tài tuyệt thế khác, dù đặt hắn ở Đại Tấn Đế Quốc cũng là thiên tài tuyệt thế vạn năm khó có... chính là cái loại có thể sánh vai với Tấn Hoàng ấy!
- Cũng ở Trung Vực chúng ta?
Giản trưởng lão gật đầu.
Tiêu Sơ Đồng tò mò:
- Ai nha! Sao ta chưa từng nghe nói qua?
- Tô Dương, một vị tướng quân của Vân quốc Liên Bang.
- Ta nghe nói, Vân quốc Liên Bang là một quốc gia mới vừa tiến vào Trung Vực, cũng đã sở hữu Thần cấp Ngự Thú Sư.
Tiêu Sơ Đồng thấp giọng nói tiếp:
- Nhưng ta nghe nói, vị Thần cấp Ngự Thú Sư kia hình như tên là... Giai Tử?
Giản trưởng lão thở dài, nói:
- Bởi vì trước khi Vân quốc Liên Bang tiến vào Trung Vực, Tô Dương kia đã chết.
- Chết?
- Ừm!
Giản trưởng lão gật đầu:
- Hình như là chết trong tay Thần Long Thương Hội.
- Hắn thiên tài tới mức nào?
- Chưa tới ba mươi tuổi đã là Thần cấp Ngự Thú Sư!
- Không thể nào?
Tiêu Sơ Đồng kinh ngạc nói.
- Nghe nói thực lực của Ngự Thú Sư đến từ tiểu thế giới đều không mạnh mẽ...
- Đúng vậy! Nhưng hắn lại làm được!
Giản trưởng lão nói:
- Ta cũng là nghe Long trưởng lão và Vân trưởng lão nhắc tới, bọn họ từng tiếp xúc với Tô Dương kia, nếu như hắn không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đám người các ngươi ở trước mặt hắn đều không xứng gọi là thiên tài!
- Thật sự là quá lợi hại rồi!
Đương nhiên Tiêu Sơ Đồng biết, muốn trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư khó khăn đến mức nào. Năm mươi tuổi thành Thần cấp Ngự Thú Sư đã đổi mới thế giới quan của nàng, thì chưa đến ba mươi tuổi thành Thần cấp Ngự Thú Sư lại hoàn toàn lật đổ tưởng tượng của nàng.
- Đáng tiếc, vẫn là chết yểu.
Giản trưởng giả không tiếp tục tiếc nuối, hắn đã sống mấy nghìn năm, quả thực hắn gặp rất nhiều thiên chi kiêu tử chết yểu.
- Con gái của Đàm Hội trưởng trước kia là một trong những phó thủ của Chu Tuyên Tĩnh, Đại tướng quân Chu Tước quân đoàn của Đại Tấn Đế Quốc. Thực lực của nàng là Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư! Nếu như Đại Tấn Đế Quốc thật sự có biện pháp giải quyết, thì không có lý gì mà Đàm Chỉ Thanh không biết.
Giản trưởng lão nói với Tiêu Sơ Đồng.
- Vậy ngươi đã hiểu chưa?
- Đã hiểu.
- Nếu như ngay cả Đàm Chỉ Thanh cũng không biết phải làm sao mới tốt, thì ngươi có thể suy nghĩ một chút về điều kiện của Trần trưởng lão.
Tiêu Sơ Đồng bất mãn lắc đầu:
- Giản trưởng lão, điều kiện của Trần Phong trưởng lão quá đáng lắm!
Giản trưởng lão lắc đầu:
- Kỳ thực, chẳng qua là làm thuộc hạ mà thôi, điều kiện kia cũng không tính là quá đáng....
- Làm thuộc hạ vẫn không tính là quá đáng?
Tiêu Sơ Đồng có chút dở khóc dở cười.
- Đương nhiên không tính là quá đáng, cụ thể phải xem được mất!
Giản trưởng lão cười nói:
- Theo ta được biết, Trần Phong trưởng lão là một người cực kỳ hào phóng, vô cùng thích bồi dưỡng nhân tài.
- Nói như thế nào?
- Trước đó không lâu, hắn đạt được một quả trứng hung thú tiềm lực Thần cấp trung phẩm!
- Ừm?
- Hắn đã đưa cho đồ đệ của hắn, hiểu chưa?
- Hào phóng vậy sao? Chẳng phải hắn mới là Thần cấp cực phẩm Ngự Thú Sư à?