Câu nói này khiến Đàm Chỉ Thanh hoàn toàn không biết nói gì cho phải.
Nàng nhìn chằm chằm Tô Dương, nửa ngày trời sau mới phất tay, nói:
- Ngươi đi xuống trước đi!
Nghiêm phạt Tô Dương?
Đàm Chỉ Thanh mới vừa nhậm chức, cái mông còn chưa ngồi cho vững đã vì một người ngoài như Tiêu Sơ Đồng, nghiêm trị trưởng lão Bát Bảo Trai, loại chuyện này căn bản là không có khả năng!
Huống chỉ, Tô Dương mới vừa chém giết hai vị Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội, là đại công thần của Bát Bảo Trai, nếu nàng thật sự dám làm thế, nhất định những thuộc hạ khác sẽ thất vọng đau khổ.
- Được.
Tô Dương không thèm nhìn Tiêu Sơ Đồng lấy một cái, nghênh ngang rời đi.
Nhìn Tô Dương rời đi, trong đầu Tiêu Sơ Đồng vẫn còn ong ong.
Rốt cuộc, lời nói của Tô Dương câu nào là thật câu nào là giả, nàng cũng không phân biệt rõ được.
- Tiêu Sơ Đồng, ngươi vẫn nên đến Đại Tấn xem một chút đi.
- Ừm!
- Có lẽ là Trần trưởng lão thật sự không có biện pháp.
- Ừm!
Tô Dương rời khỏi tổng bộ Bát Bảo Trai, tức giận trong lòng vẫn chưa tiêu tan. Hắn đang suy nghĩ có nên trừng phạt Tiêu Sơ Đồng một chút hay không.
Nghe nói, những người quyết định đến Đại Tấn Đế Quốc sẽ phải rời khỏi Bát Bảo Trai...
Trở lại biệt thự, Hạ Na hỏi Tô Dương chuyện gì xảy ra.
- Còn không phải là do Tiêu Sơ Đồng kia?
- Nàng làm sao vậy?
Tô Dương thuật lại đơn giản chuyện vừa rồi, Hạ Na liền lòng đầy căm phẫn đứng lên:
- Nàng ta thật đúng là không biết tốt xấu!
- Đúng vậy!
- Cứ bỏ qua như vậy sao?
- Coi như thôi!
Tô Dương cũng hết sạch hứng thú với Tiêu Sơ Đồng rồi. Hắn rất không thích loại phụ nữ thích tỏ ra thông minh này.
- Không phải ngươi muốn có Thời Quang Chi Long sao?
- Ừm?
- Chúng ta chặn bọn họ giữa đường.
Hạ Na nói.
- Chúng ta cứ trói Tiêu Sơ Đồng kia lại, trực tiếp dùng vũ lực buộc nàng đi vào khuôn khổ!
- Để cho ta suy nghĩ một chút!
Tô Dương không nghĩ tới, Hạ Na lại cùng chung ý tưởng với hắn.
- Được rồi!
Hạ Na cũng không miễn cưỡng, vẫn nên để Tô Dương quyết định sẽ tốt hơn.
Ngày thứ hai, trong biệt thự của Tô Dương xuất hiện một vị khách ngoài ý muốn, Hạ Na hung hãn hỏi:
- Ngươi tới làm gì?
Tiêu Sơ Đồng yếu ớt nói:
~ Ta tới cầu kiến Trần Phong tiền bối!
- Hay là ngươi về đi!
- Chỉ gặp một chút thôi!
Hạ Na đang muốn cự tuyệt, chợt nghe giọng nói Tô Dương truyền đến:
- Để cho nàng đi vào, ta lại muốn nhìn thử xem nàng ta định nói cái gì.
- Được rồi!
Trong phòng khách, Tô Dương lãnh đạm nhìn Tiêu Sơ Đồng đứng trước mặt mình.
- Nói đi!
- Ta tới là muốn xin lỗi chuyện ngày hôm qua.
Tô Dương gật đầu:
- Ta tiếp thu lời xin lỗi của ngươi, ngươi đi đi!
Kỳ thực, mọi thứ vẫn còn cần tính toán đủ.
- ƠI Tiêu Sơ Đồng không ngờ Tô Dương lại còn quá sảng khoái như thế.
Nhưng nhìn sắc mặt Tô Dương, nàng liền biết mọi chuyện không đơn giản như vậy.
- Ngày hôm qua... ta chỉ là muốn chữa khỏi cho Thời Quang Chi Long thôi.
- Ta hiểu!
Tô Dương nhẹ nhàng thổi lá trà trong chén.
- Còn có gì muốn nói không?
- Trần trưởng lão, có thể cho ta thêm một cơ hội nữa không?
Vẫn chưa hết hi vọng?
- Có thể, làm thuộc hạ của ta, chờ ta đạt được Thần cấp thượng phẩm, ta sẽ giúp ngươi chữa khỏi cho Thời Quang Chi Long.
- Trần Phong tiền bối, ta là ôm thành ý tới.
- Ta cũng rất có thành ý nha!
Tô Dương cười nói.
- Trao đổi đồng giá, ngươi muốn có được cái gì, nhất định phải trả giá gấp mười. Ngươi, chỉ muốn đạt được, lại không muốn trả giá. Thoạt nhìn, có về con Thời Quang Chi Long kia trong mắt ngươi cũng không quan trọng đến thế.
- Không phải, Thời Quang Chi Long là đồng bọn tốt nhất của ta!
- Lừa mình đối người!
Tô Dương khoát khoát tay.
- Nana, tiễn khách!
- Tiêu Sơ Đồng, mời trở về đi!
- Trần Phong trưởng lão, ngươi không thể ra tay cứu giúp Thời Quang Chi Long của ta một lần sao?
Hạ Na tiến tới, trực tiếp ném Tiêu Sơ Đồng ra ngoài cửa sổ.