Đúng lúc này, Từ Vị chen miệng nói:
- Trần trưởng lão, Đại Tấn Đế Quốc có rất nhiều cường giả, có tài nguyên tu luyện phong phú, nếu như ở thủ đô của Đại Tấn Đế Quốc còn không có cách khôi phục tiềm lực cho Thời Quang Chi Long, sao ngươi chắc chắn ngươi sẽ có cách? Chẳng lẽ ngươi còn cường đại hơn những Thần cấp thượng phẩm, thậm chí là Thần cấp cực phẩm Ngự Thú Sư của Đại Tấn Đế Quốc sao?
Từ Vị nói ra lời này hơi có mùi công kích, có chút không nể mặt Tô Dương.
Tô Dương trả lời:
- Ta đã ở Đại Tấn Đế Quốc hơn hai ngàn năm, ngươi ở Đại Tấn Đế Quốc bao lâu?
Lời này khiến cho sắc mặt Từ trưởng lão trở nên khó coi. Câu hỏi của Tô Dương đã đâm đúng vào điểm yếu của hắn, quả thực hắn không ở Đại Tấn Đế Quốc trong thời gian dài.
Tô Dương chỉ vào ngực mình, kiêu căng nói:
- Đối với thực lực của đám cường giả ở Đại Tấn Đế Quốc kia, trong lòng ta vẫn nắm chắc, trên phương diện tri thức thì đúng là bọn họ chưa chắc đã qua mặt được ta.
Ai cũng nghe ra được, Tô Dương rất là tự tin.
Đương nhiên, hầu hết đều cảm thấy Tô Dương đang nổi tiếng gần đây thật sự tự tin quá đáng!
Vân Thục Doanh thấp giọng khuyên nhủ:
- Mọi người đều là trưởng lão Bát Bảo Trai, cần phải đoàn kết nhất trí nha!
- Hội trưởng tới!
Chu Thiên nhắc nhở:
- Không nên nói nữa!
Từ Vị suy nghĩ một chút, sau đó lui lại mấy bước, cách xa Tô Dương một khoảng.
Nói thật, hắn không dám đắc tội Tô Dương, nhiều lắm là nói cho đã cái miệng thôi.
- Đàm Hội trưởng!
- Từ trưởng lão, làm phiền ngươi hộ tống bọn họ trong chuyến đi này.
Đàm Chỉ Thanh cũng nghe được đoạn đối thoại của Tô Dương ban nãy, nhưng nàng muốn vờ như không nghe thấy. Lúc này, thiên vị ai cũng không tốt.
Nàng biết Tô Dương có ý đồ với Tiêu Sơ Đồng, nhưng Tiêu Sơ Đồng sắp phải đi rồi, chuyện gì rồi cũng sẽ kết thúc.
Tô Dương là trưởng lão Bát Bảo Trai, Đàm Chỉ Thanh không thể vì chút chuyện nhỏ này mà trách tội hắn.
Từ Vị cung kính trả lời:
- Không phiền hà gì, đây là trách nhiệm của thuộc hạ.
Hai người hàn huyên một trận, Từ Vị chuẩn bị lên đường.
Chứng kiến Từ Vị mở ra cửa truyền tống, đồng tử Tô Dương co rụt lại. Hắn chỉ mới cảm thụ cường độ năng lượng của cửa truyền tống chút thôi, đã biết con Thần cấp sủng thú Không gian hệ kia của đối phương tuyệt đối sở hữu thiên phú truyền tống!
Đã vậy, hình như thiên phú còn không thấp!
Rất có thể, chỉ trong một lần truyền tống Từ Vị đã thoát khỏi phạm vi cảm ứng của Hư Không Du Linh.
Năng lực chạy trốn, truy sát kinh khủng này chính là một trong những ưu thế cường đại của sủng thú Không gian hệ!
Một khi Từ Vị truyền tống, Hư Không Du Linh sẽ không cảm ứng được đích đến của đối phương, như vậy có nghĩa là Liễu Mộng Vân sẽ hoàn toàn mất dấu Từ Vị. Tiếp theo, có thể tìm được người hay không chỉ có thể dựa vào vận may...
Tuy nhiên, dù trong lòng đang nôn nóng, vẻ mặt Tô Dương vẫn hết sức lạnh nhạt, ánh mắt tập trung vào Tiêu Sơ Đồng đang nhảy vào trong cửa truyền tống.
Hắn hô lên một tiếng:
- Tiêu Sơ Đồng, ngươi có thể ở lại!
- Không cần, Trần Phong tiền bối, ta cảm thấy ở Đại Tấn Đế Quốc càng có thể tìm được biện pháp khôi phục thiên phú cho Thời Quang Chi Long!
Nói xong, Tiêu Sơ Đồng lập tức nhảy vào cửa truyền tống.
Tô Dương thở dài một hơi, không đợi những thiên tài khác cùng Từ Vị tiến vào cửa truyền tống, hắn đã bỏ đi trước.
Thấy Tô Dương mang theo Hạ Na rời đi, các trưởng lão khác và cả Đàm Chỉ Thanh đều không cảm thấy kỳ quái.
Nhìn Tô Dương bỏ đi, Từ trưởng lão cười cười, trong lòng còn có chút vui vẻ. Tiêu Sơ Đồng ở trước mặt nhiều người như vậy, nói rằng vẫn là Đại Tấn Đế Quốc tốt hơn, chắc chắn Tô Dương sẽ cảm giác thật mất mặt.
Trong vòng mười giây, hơn ba mươi người tiến vào trong cửa truyền tống. Từ trưởng lão chắp tay với Đàm Chỉ Thanh, sau đó cũng bước vào theo.
Đàm Chỉ Thanh quay đầu nhìn về phía bóng lưng Tô Dương, bất đắc dĩ cười cười.