Tô Dương đầy hứng thú nhìn Đàm Chỉ Thanh. Ý của Đàm Chỉ Thanh là, nàng định một mình khiêu chiến hai vị Ngự Thú Sư đồng cấp nha!
Đàm Chỉ Thanh tiếp tục nói:
- Đàm trưởng lão cùng Quách trưởng lão đều đồng ý!
Đến lúc này, các vị trưởng lão còn lại đều không có ý kiến gì.
Ngay cả Hội trưởng của bọn họ còn muốn ra trận, sao bọn họ có thể lùi bước chứ?
Tô Dương suy nghĩ một chút, nói:
- Đàm Hội trưởng, ngươi định đánh ở nơi nào?
- Trên đường Thần Long Thương Hội đến!
Đàm Chỉ Thanh nói tiếp:
- Ta dự định đánh bất ngờ để bọn họ trở tay không kịp. Hơn nữa, nếu đánh trong Trần quốc, rất có thể sẽ phá hủy Trần quốc!
Mai phục? Biện pháp này coi như không tệ!
Chí ít chứng minh Đàm Chỉ Thanh không phải người không não.
Tô Dương cũng thích mai phục người khác.
Cho dù chưa chắc đã có thể mai phục thành công, thì dọa bọn họ sợ cũng tốt. Về phần chọn đánh ở ngoài Trần quốc, hắn cũng có thể hiểu được. Trận chiến giữa những Thần cấp Ngự Thú Sư với nhau không khác gì chiến tranh quy mô lớn, đánh trên địa bàn ai thì người đó xui xẻo, mà Trần quốc trên danh nghĩa vẫn là đàn em của Bát Bảo Trai.
Tô Dương cười nói:
- Được, lần này ta muốn gia nhập.
- Không thành vấn đề!
Đàm Chỉ Thanh cười gật đầu.
Nói thật, nàng không có ấn tượng tốt đối với Tô Dương. Đã là một người hơn hai ngàn tuổi rồi còn muốn lừa tiểu cô nương hơn trăm tuổi, thật sự có chút thiếu đạo đức!
Nhưng lần này Tô Dương chủ động muốn gia nhập, lại khiến Đàm Chỉ Thanh phải nhìn hắn bằng cặp mắt khác xưa.
Trước không nói đến mối thù giữa Tô Dương và Thần Long Thương Hội, chỉ riêng việc Tô Dương muốn cùng nàng tiến lên chiến trường liều mạng đã đủ để nàng phải coi trọng hắn.
- Hội trưởng, khi nào chúng ta xuất phát?
- Chuẩn bị!
Đàm Chỉ Thanh nhìn đâm người trong phòng họp.
- Những người đang có mặt ở đây đều phải đi.
Tô Dương nhìn một chút, trong phòng hội nghị có tám người, xem như là một nửa số Thần cấp Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai.
Có thể nhìn ra được, Đàm Chỉ Thanh là muốn đánh một trận lớn!
- Lần này Thần Long Thương Hội cùng lắm là cử ra hai vị Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư, nếu như bọn họ thực sự xuất hiện, để ta đối phó, các ngươi đối phó những Thần cấp Ngự Thú Sư còn lại.
Đàm Chỉ Thanh thấy sắc mặt những trưởng lão khác vẫn nặng nề như cũ, liền bổ sung thêm:
- Kỳ thực chưa chắc Thần Long Thương Hội đã cử ra hai vị Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư, nên các ngươi không cần lo lắng quá.
Long trưởng lão:
- Được, ta nghe theo Hội trưởng.
Giản trưởng lão:
- Được.
Tô Dương đột nhiên hỏi:
- Ta có thể mang theo đồ đệ không?
Đàm Chỉ Thanh kinh ngạc hỏi:
- Là người có tên là Nana kia?
- Ừm!
- Thật ra thì lần hành động này vẫn có chút nguy hiểm.
Rõ ràng là Đàm Chỉ Thanh không nghĩ Tô Dương lại muốn mang Hạ Na theo. Nàng vẫn luôn cảm thấy Tô Dương rất sủng ái đồ đệ mình, không nghĩ tới trong lần hành động này hắn lại muốn mang theo cả đồ đệ.
- Nana là Thần cấp Ngự Thú Sư, nàng có thể chiến đấu!
- Nếu như ngươi tình nguyện thì có thể.
Đàm Chỉ Thanh không phản đối, cũng không có lý do gì để phản đối. Nhiều thêm một vị Thần cấp Ngự Thú Sư, phần thắng cũng nhiều hơn một chút.
Cho dù nàng biết rõ, Tô Dương là vì thù riêng, nhưng nàng vẫn có chút cảm động.
- Lúc nào xuất phát?
- Sáng sớm ngày mai! Đàm Chỉ Thanh nói tiếp:
- Các ngươi trở về chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai ta sẽ triệu tập các ngươi đến tổng bộ mở hội nghị. Đến lúc đó, ta sẽ mang các ngươi âm thầm chạy đến Trần quốc.
- Được.
- Còn nữa, không cho phép để lộ bí mật, không cho phép nói với bất kì ai, ngay cả thân nhân của các ngươi.
- Vâng, Hội trưởng.