Mới là Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sự, lại tặng đồ đệ trứng của Thần cấp trung phẩm hung thú, cho nên mới nói hắn rất rộng rãi!
Nghe đến đó, Tiêu Sơ Đồng liền bớt bài xích Trần Phong trưởng lão được một chút.
- Đúng rồi!
Giản trưởng lão vỗ ót một cái,
- Ta quên mất, ngươi từng gặp Liễu Na, đồ đệ của Trần Phong trưởng lão rồi chứ?
- Gặp rồi.
Đương nhiên nàng chú ý tới Hạ Na đi theo bên cạnh Tô Dương.
Thật là một cô gái xinh đẹp, chẳng qua ánh mắt nàng ấy có chút gì đó giống như giễu cợt cùng lạnh nhạt.
- Thiên phú của Liễu Na còn lợi hại hơn cả ngươi!
- Thực lực gì nhĩ?
- Không đến trăm tuổi, Thần cấp Ngự Thú Sư!
Giản trưởng lão nhỏ giọng nói:
- Cụ thể là bao nhiêu tuổi thì ta không rõ.
- Không thể nào!
Tiêu Sơ Đồng cảm giác mình lại bị đả kích.
Nàng bụm mặt, hầu như tin lời Giản trưởng lão nói. Bởi vì lúc nàng nhìn thấy Liễu Na kia, liền vô thức cảm thấy đối phương nhỏ tuổi hơn mình!
- Nếu như Trần Phong trưởng lão nguyện ý bồi dưỡng ngươi, ngươi có thể suy tính lại một chút. Cả tầm nhìn lẫn kinh nghiệm của hắn đều rất lợi hại, hẳn là chỉ ở dưới Hội trưởng và Đại trưởng lão, sức chiến đấu của hắn cũng cực kỳ cường hãn, ngay cả đầu của Thần cấp trung phẩm trưởng lão Thần Long Thương Hội mà hắn cũng có thể ung dung lấy xuống!
Giản trưởng lão nói tiếp:
- Trước khi thực lực ngươi đạt đến Thần cấp trung phẩm, ngươi có thể ở bên cạnh hắn, làm việc cho hắn.
- Ý của hắn là muốn ta làm việc cả đời!
Giản trưởng lão hỏi ngược lại:
- Nếu như thực lực của ngươi vượt qua hắn, hắn còn có thể sai bảo ngươi sao?
- À? Hình như là vậy!
- Trần trưởng lão ít nhất hai ngàn tuổi, hai ngàn tuổi thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư...... Ngươi không có lòng tin sao?
- Đương nhiên là có nha!
Được Giản trưởng lão chỉ điểm một phen, Tiêu Sơ Đồng đột nhiên có cảm giác thông suốt hẳn lên!
- Hiểu được là tốt rồi, thực sự không được thì ngươi thử bái sư xem sao, nói không chừng hắn sẽ đáp ứng!
Giản trưởng lão vừa cười vừa nói:
- Tốt lắm, bây giờ nói thế nào cũng chẳng có tác dụng gì, ngươi chờ Đàm Chỉ Thanh về đi.
Chạng vạng ba ngày sau, lúc đang dùng cơm, Tô Dương và Hạ Na đột nhiên cảm nhận được dao động năng lực kịch liệt, là một Ngự Thú Sư cực kỳ cường đại đang chạy tới Bát Bảo thành.
Dao động của cỗ năng lực này đã hoàn toàn vượt qua Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư. Tô Dương để đũa xuống, đi tới ban công, nhìn về phía phía Đông.
Sau năm phút, hắn chứng kiến một Tước Điểu Thần Thú rực lửa khổng lồ.
Con Thần Thú này cực kỳ xinh đẹp, lông vũ toàn thân đều rực lửa, lông vũ màu lửa cháy huyễn lệ ấy khiến trời chiều như bị nhuộm thành màu máu.
- Thần Thú thật đẹp!
- Qủa thực rất xinh đẹp.
Xét về nhan sắc, con Thần Thú này có thể sánh được với Tịch Diệt Phượng Hoàng!
Tô Dương nhanh chóng thấy được thông tin của nó:
Viêm Vũ Chu Tước!
Thực lực Thần cấp thượng phẩm!
- Bát Bảo thành không mở ra phòng ngự, chắc là biết nó.
Hạ Na nhỏ giọng hỏi:
- Đây là con bài chưa lật của Bát Bảo Trai sao?
- Nào có con bài chưa lật nào lại xuất hiện thế này?
- Vậy đó là ai?
- Có thể là tiếp viện của Bát Bảo Trai!
- Đến từ Đại Tấn?
- Đa phần là vậy.
Tô Dương nhìn về phía tổng bộ.
Hội trưởng và Đại trưởng lão của Bát Bảo Trai đã ra đón. Chu Tước biến mất, một cô gái thân mặc giáp đỏ vô cùng mỹ lệ xuất hiện.
Đàm Hội trưởng nhìn cô gái kia, mở miệng nói:
- Chỉ Thanh, vào đi!
- Vầng.
Thấy cô gái kia bước vào tổng bộ Bát Bảo Trai, ánh mắt của vô số trưởng lão Bát Bảo Trai đều có chút kích động. Có lẽ bọn họ không biết cô gái này có thực lực gì, nhưng bọn họ vẫn nhìn ra được chắc chắn là bất phàm!
Hiện tại, bọn họ đang chuẩn bị khai chiến với Thần Long Thương Hội. Trước đó không lâu, Tô Dương liên tục giết hai vị Thần cấp trung phẩm trưởng lão của Thần Long Thương Hội đã làm lòng người phấn chấn, mà bây giờ, Bát Bảo Trai lại có Thần cấp Ngự Thú Sư cường đại giá lâm, sao bọn họ có thể không cao hứng chứ?