"Đây chính là cậu sinh viên Diệp Thiên phải không?" Vệ Hồng Quân mỉm cười đưa tay về phía Diệp Thiên, ánh mắt đồng thời đánh giá gương mặt cậu một lượt.
Gương mặt Diệp Thiên tuy không thể gọi là quá tuấn tú, nhưng lại có nét thanh tú, đặc biệt là đôi lông mày kiếm nhập tóc mai cùng đôi mắt sáng như sao khiến người lần đầu gặp mặt luôn nảy sinh thiện cảm.
Dù Vệ Hồng Quân không biết xem tướng, nhưng người làm kinh doanh thì nhãn quan cũng chẳng tệ. Vẻ ngoài của Diệp Thiên khiến ông không khỏi coi trọng hơn vài phần: "Nào, tiểu Diệp, vào nhà ngồi đi..."
"Chào chú Vệ, cháu là Diệp Thiên..."
Diệp Thiên đưa tay bắt lấy tay Vệ Hồng Quân. Vừa nãy Vệ Hồng Quân đánh giá cậu, thì cậu cũng đang quan sát ngược lại ông. Chỉ là Diệp Thiên nhìn kín đáo hơn, chỉ liếc mắt một cái rồi thu hồi ánh nhìn ngay.
Vệ Hồng Quân tầm bốn mươi hai, bốn mươi ba tuổi, khuôn mặt chữ Điền, hay còn gọi là mặt chữ Quốc, làn da khá trắng trẻo. Tướng mạo này hung cát đan xen, nhưng người có nét mặt như thế này thường có vận tài lộc khá tốt.
"Chị Lý, giúp tôi rót chút nước cho khách. Tiểu Diệp, cháu muốn uống gì?"
Sau khi mời mọi người ngồi xuống, Vệ Hồng Quân dặn dò người phụ nữ trung niên đang đứng cạnh ghế sofa, câu cuối cùng là hỏi Diệp Thiên.
"Cháu uống nước khoáng là được rồi, nước lọc cũng không sao..." Diệp Thiên tỏ ra rất tự nhiên, như thể đang ở nhà mình vậy. Cậu hơi tựa lưng vào ghế sofa, bắt đầu đánh giá cách bài trí trong phòng.
Căn hộ này của Vệ Hồng Quân ở Bắc Kinh những năm chín mươi có thể coi là một tòa hào trạch. Ngay lối vào có một tiểu cảnh giả sơn, nước chảy róc rách tuần hoàn từ trên xuống dưới, bên trong có vài con cá vàng đang bơi lội, khiến người ta vừa bước vào cửa đã cảm thấy mới mẻ.
Bức tường bên phải giả sơn được thiết kế thành một dãy kệ gỗ đàn hương cao khoảng hai mét, trên kệ bày đủ loại đồ sứ và cổ vật nghệ thuật, làm tăng thêm đẳng cấp cho chủ nhân ngôi nhà, ít nhất là hơn hẳn kiểu trang trí của nhà gã trọc phú Phong Huống.
Xét từ góc độ phong thủy, bên trái nhà có nước chảy gọi là Thanh Long. Tuy không bày thành trận pháp Tứ Tượng, nhưng cũng đủ để ngăn chặn âm sát khí ngoài cửa, có thể coi là một nơi đắc địa.
Từ đó, Diệp Thiên có thể nhận ra, khi trang trí căn nhà này, chắc chắn Vệ Hồng Quân đã mời người am hiểu phong thủy đến xem qua.
Tuy nhiên, trong lòng Diệp Thiên cũng nảy sinh một nghi vấn: xét về tướng mạo, Vệ Hồng Quân không thuộc tướng phá tài, mà phong thủy trong nhà lại cực tốt, theo lý mà nói thì vận thế của ông phải rất mạnh, tại sao đột nhiên lại sa sút tài vận?
"Cháu cảm ơn..."
Nhận lấy ly nước khoáng từ tay người giúp việc, Diệp Thiên thu hồi ánh nhìn, tay phải cầm một đồng tiền cổ nghịch ngợm trên mu bàn tay. Cậu được Vệ Hồng Quân mời đến để giải đáp thắc mắc, nếu Vệ Hồng Quân không lên tiếng, cậu cũng sẽ không chủ động mở lời.
Biểu hiện của Diệp Thiên khiến Vệ Hồng Quân lộ vẻ kinh ngạc. Ông từng nghe con gái kể rằng gia cảnh Diệp Thiên lúc nhỏ vô cùng nghèo khó. Một đứa trẻ như vậy khi đến căn nhà được trang trí xa hoa của mình lại không hề tỏ ra kinh ngạc hay ngưỡng mộ chút nào.
Với nhãn quan của Vệ Hồng Quân, tất nhiên ông nhận ra Diệp Thiên không phải đang cố tỏ ra bình tĩnh. Như vậy, sự hứng thú của ông dành cho Diệp Thiên càng thêm lớn.
Đàm phán kinh doanh cũng giống như đánh trận, đôi khi phải chú trọng khí thế, ai mở lời trước thì sẽ rơi vào thế yếu.
Tuy lúc này không phải đang bàn chuyện làm ăn, nhưng Vệ Hồng Quân đã quen lăn lộn trên thương trường, cũng không muốn mất đi khí thế trước mặt một thanh niên, vì thế ông chỉ mỉm cười nhìn Diệp Thiên mà không nói nửa lời.
Diệp Thiên thản nhiên uống nước, nghịch đồng tiền, Vệ Hồng Quân thì đầy hứng thú quan sát cậu. Trong chốc lát, chẳng ai trong phòng lên tiếng, bầu không khí trở nên khá kỳ lạ.
"Bố, bố gọi Diệp Thiên đến để làm gì thế? Sao hai người cứ nhìn nhau trân trối mà không nói gì vậy?"
Vệ Dung Dung bên cạnh cũng cảm thấy bầu không khí trong phòng có chút bất ổn, liền lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Nghe lời con gái, Vệ Hồng Quân thở phào nhẹ nhõm. Dù sao ông cũng là chủ nhà, mời người ta đến mà không nói một lời thì quả là thiếu lịch sự. Con gái đã giúp giải vây, ông cũng có bậc thang để xuống.
"Ha ha, bố đang mải xem Diệp Thiên nghịch đồng tiền nên thấy nhập tâm quá thôi..."
Vệ Hồng Quân cười lớn, nhìn đồng tiền đang nhảy múa trên đốt ngón tay phải của Diệp Thiên, nói: "Cậu Diệp Thiên này, đồng tiền trên tay cậu không tệ nhỉ? Nhìn độ bóng này, chắc là thời Minh Thanh rồi?"
Trong nhóm những người kiếm được tiền sớm nhất ở Bắc Kinh, giới chơi cổ vật và giới buôn bất động sản là nổi tiếng nhất. Giới chơi cổ vật là những người nhìn ra khoảng trống của thị trường cổ vật sau thời kỳ thay đổi xã hội, nên đã buôn đi bán lại kiếm được khoản tiền lớn.
Còn giới buôn bất động sản thì được coi là những người kinh doanh nhà đất sớm nhất cả nước. Tuy nhiên, không giống như môi giới nhà cũ thời sau này, những người buôn nhà đất thời đầu ở Bắc Kinh đều phất lên nhờ trực tiếp đầu cơ nhà cửa, phát triển đến tận bây giờ, nhiều người đã trở thành những nhà phát triển bất động sản đầu tiên.
Hai kiểu người này không hẳn là giàu nhất, nhưng tầm ảnh hưởng xã hội lại rất lớn. Những người phất lên nhờ các kênh khác ít nhiều cũng có dính dáng đến hai ngành nghề này.
Giống như Vệ Hồng Quân, tuy không xuất thân từ buôn cổ vật, nhưng sau khi kiếm được tiền, để có chuyện để bàn luận trong giới, ông cũng đầu tư không ít vào lĩnh vực này. Những món đồ bày đầy trên kệ cổ vật trong phòng chính là minh chứng rõ nhất.
Vệ Hồng Quân cũng chơi tiền cổ, hơn nữa toàn là hàng quý hiếm, vì thế tuy hỏi một câu như vậy nhưng trong lòng cũng không quá để tâm. Ở Lưu Ly Xưởng, tiền cổ được cân theo cân, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
"Ha ha, trước đây nhà cháu thu mua phế liệu, món này là thu được từ hầm của một nhà nọ. Cháu thấy phẩm tướng không tệ nên giữ lại nghịch chơi. Chú Vệ xem giúp cháu xem sao?"
Diệp Thiên nghe Vệ Hồng Quân nói vậy, cười rồi dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đồng tiền, đặt lên bàn trà trước mặt.
"Ừm?"
Nghe Diệp Thiên nói, sắc mặt Vệ Hồng Quân thay đổi. Chỉ riêng việc Diệp Thiên có thể thản nhiên nói ra chuyện nhà mình từng thu mua phế liệu đã đủ khiến Vệ Hồng Quân phải nhìn cậu bằng con mắt khác.
Vệ Hồng Quân biết, người càng tự ti thì càng tìm mọi cách để che đậy những trải nghiệm không mấy vẻ vang của mình. Ngược lại, người có thể thản nhiên đối mặt với quá khứ đều có nội tâm vô cùng mạnh mẽ.
Vệ Hồng Quân tự hỏi, theo sự thay đổi của thân phận, bây giờ ông không muốn nghe người khác nhắc lại chuyện mình từng mở quán cơm nhỏ hay bán trứng trà, bản thân ông lại càng không bao giờ nhắc tới. Chỉ riêng điểm này, ông đã không bằng cậu thiếu niên trước mặt.
Đặc biệt là việc Diệp Thiên dám thản nhiên nói ra chuyện khó nói của gia đình trước mặt hai cô gái xinh đẹp, tâm tính này tuyệt đối không phải sinh viên bình thường nào cũng làm được.
Hơn nữa, động tác đặt đồng tiền xuống vừa rồi của Diệp Thiên cũng rất có quy tắc, chỉ người trong nghề chơi cổ vật mới làm như vậy.
Phải biết rằng, những món đồ được gọi là cổ vật ít nhất cũng phải tính từ cuối thời Thanh. Đồ vật trăm năm, nghìn năm không chịu được va đập, dù không phải đồ sứ, chỉ cần mẻ một chút sơn hay trầy một chút da cũng khiến giá trị của món đồ thay đổi.
Đồng tiền tuy được đúc bằng kim loại, nhưng để lâu ngày mà rơi xuống đất cũng sẽ bị nứt gãy.
Vì thế trong giới cổ vật có một quy tắc: khi giao dịch, một bên phải đặt món đồ lên bàn, bên kia mới được cầm lên xem xét. Nếu xảy ra sai sót trong tay ai, người đó phải chịu trách nhiệm.
Dù từ lúc Diệp Thiên vào nhà đến giờ, hai người chưa đối thoại quá ba câu, nhưng chỉ bằng một động tác này, Vệ Hồng Quân đã không dám coi thường Diệp Thiên nữa, kéo theo đó là sự coi trọng dành cho đồng tiền này.
Vệ Hồng Quân thầm nghĩ, nếu đúng là hàng chợ Đại San Lan, liệu Diệp Thiên có cần phải trịnh trọng đặt lên bàn trà như vậy không?
"Đại Tề Thông Bảo?!"
Sau khi cầm đồng tiền lên, Vệ Hồng Quân còn chưa kịp quan sát lớp gỉ sét trên bề mặt thì đã bị bốn chữ trên mặt tiền làm cho kinh ngạc. Cơ thể đang ngồi vững vàng đối diện với Diệp Thiên bỗng chốc đứng bật dậy.