Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 51741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 177
“anh đừng nghịch”

❊ ❊ ❊

Mặt cô ngay lập tức đỏ bừng, mặt nạ mát lạnh giúp cô hạ nhiệt.

“Anh đừng nghịch.” Cô nói.

“Thoa sữa dưỡng thể cho bà Bùi thôi mà, sao lại nghịch” Giọng anh khàn khàn.

Nghê Vụ sao có thể không hiểu ý anh, ánh mắt ấy nóng bỏng đến mức như muốn thiêu cháy cô.

“Anh cũng phải để em nghỉ một chút chứ, chiều nay chẳng phải vừa mới xong sao?” Nghê Vụ khép hai chân lại, giữ lấy tay anh.

“Phần chân em tự làm được.”

Nói rồi cô bóp một chút sữa dưỡng thể thoa lên bắp chân.

Cô cúi người, tấm lưng thon thả hơi cong lên.

Ngón tay Bùi Hoài Duật khẽ lướt dọc theo viền áo ngủ lỏng lẻo trên vai cô, khẽ vén lên, giống như bóc vỏ quả vải, lộ ra thịt quả tinh tế trắng mịn, dưới ánh đèn làm mắt anh rung động.

Bàn tay trơn trượt nhờ sữa dưỡng thể, phủ lên vai cô, giống như v**t v* cánh bướm, cảm nhận được cô khẽ run rẩy, lưng căng cứng.

“Còn ở đây, chỗ này em có tự với tới được không?”

Cảm giác trơn mịn của kem hòa cùng thô ráp của đầu ngón tay anh. Nghê Vụ nghiêng đầu, trừng mắt liếc anh một cái.

Bùi Hoài Duật cúi người, trực tiếp bế cô lên. Nghê Vụ thuận thế vòng tay qua cổ anh, mím môi bất lực.

Cảm xúc của người này thực sự khó lường, Cách đây không lâu ở trên xe mặt còn âm u như vậy. Về đến nhà đã như dã thú xổng chuồng.

Anh tốt nghiệp chuyên ngành đổi mặt của kịch Xuyên sao?

“Anh nhanh lên đi, em muốn ngủ rồi.”

Mí mắt Nghê Vụ đang đánh nhau, lượng vận động của cô hôm nay đã quá tải.

Chưa kết thúc Nghê Vụ đã nhắm mắt lại, đầu hơi nghiêng sang một bên. Dưới ánh đèn lờ mờ, anh cúi đầu thành kính hôn lên giữa trán cô, Nghê Vụ khẽ ‘ưm’ một tiếng, ý thức nửa mơ nửa tỉnh.

“Em sẽ rời xa anh sao?” Anh không nhịn được lại hỏi.

“Không… sẽ không.”

Nghe thấy câu trả lời của cô, anh mới hài lòng thở phào nhẹ nhõm.

“Miểu Miểu, chúng ta sẽ có, rất nhiều mười năm về sau.”

“Ừm.”

Trong giấc ngủ, cô vẫn khẽ đáp lại.

Không biết có phải đang trả lời anh không, nhưng chỉ vậy thôi, mây đen trong mắt Bùi Hoài Duật cũng dần tan đi.

Nghê Vụ ngủ đến 10 giờ sáng hôm sau.

Cô bị đánh thức bởi tiếng điện thoại. Bùi Hoài Duật đang nói chuyện ở gần cửa sổ, giọng không lớn, nhưng cô vẫn nghe được.

Cô chống tay ngồi dậy, áo ngủ trượt khỏi vai, mái tóc dài xõa xuống ngực.

Nghe thấy tiếng động, Bùi Hoài Duật quay đầu nhìn cô. Nói thêm vài câu với Vu Tú Huệ, rồi cúp máy, bước lại gần giường, bóp nhẹ cằm cô: “Tỉnh rồi à? Không phải nói nấu bữa sáng cho anh sao?”

Nghê Vụ đẩy anh ra, hoàn toàn tỉnh hẳn.

“Anh còn không biết xấu hổ à.”

Nhà ai đêm tân hôn lại kinh khủng như thế, cô chẳng biết mình bị hành đến mấy giờ.

Chợt liếc thấy trên tủ đầu giường có một tuýp thuốc, nắp mở, phần kem bên trong lõm xuống.

“Cái này là gì?”

Nghê Vụ theo bản năng hỏi một câu.

“Giảm sưng.”

Nghê Vụ im lặng mấy giây, rồi trừng mắt lườm anh, bước xuống giường đi vào phòng tắm.

Cô mở vòi hoa sen. Nước ấm từ vòi sen xua đi cơn đau nhức khắp người. Nghê Vụ bỗng nhớ ra, tối qua anh hình như không dùng bao. Cứ thế để lại trong cơ thể cô cả đêm.

Nhưng bác sĩ đã nói, cô rất khó mang thai, nên Nghê Vụ cũng không để tâm.

Lẽ ra buổi trưa họ sẽ lái xe trở về thành phố Tân, nhưng sau cuộc gọi của Vu Tú Huệ, Nghê Vụ thấy áy náy. Dù sao đã quyết định kết hôn, cùng bố mẹ anh ăn một bữa cơm là chuyện nên làm. Tối qua rời đi đột ngột, cô cũng thấy có lỗi.

Đến trưa quyết định đến nhà họ Bùi dùng bữa. Nghê Vụ mua một ít trái cây, và một ít bánh ngọt ít đường.

Điều khiến cô bất ngờ là, hai vị trưởng bối nhà họ Bùi chẳng hề trách móc. Vu Tú Huệ nắm tay cô, giọng vô cùng thân thiết: “Trong bếp đã chuẩn bị sẵn bữa trưa rồi, không biết con thích gì, nên làm tạm vài món gia đình thôi.”

Bùi Vân Hiền và Bùi Tĩnh Thư cũng có mặt.

Nghê Vụ lần lượt gọi: “Anh cả, chị.”

Ánh mắt Bùi Vân Hiền vẫn ôn hòa, gật đầu.

Bùi Tĩnh Thư liếc nhìn Bùi Hoài Duật đang đứng bên cạnh Nghê Vụ, ho vài tiếng: “Cuối cùng cũng đưa được em dâu chị về rồi.”

Vài phút sau một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai dẫn Cố Tử Mặc về, Bùi Hoài Duật khẽ nhắc nhở bên tai cô: “Đây là anh rể.”

Nghê Vụ nhìn Cố Chuẩn: “Anh rể.”

Còn Cố Tử Mặc, ba năm không gặp, thằng bé đã gầy đi rất nhiều, cũng cao hơn. Hơi ngượng ngùng nhìn Nghê Vụ một cái, ngược lại trốn ra phía sau Cố Chuẩn.

Bùi Tĩnh Thư không ngại hóng drama, đi qua véo má con trai: “Đây không phải là Nghê Nghê mà con yêu quý sao?”

Trẻ con lớn rồi, càng nhớ những chuyện xấu hổ lúc nhỏ. Nép sau lưng Bùi Tĩnh Thư, lại lén lút thò đầu ra, nhìn Nghê Vụ một cái.

Bùi Tĩnh Thư cười nói với Nghê Vụ: “Con trai chị lúc đó thất tình khóc thảm lắm, về nhà ôm điện thoại xem ảnh em mà khóc, còn thề sẽ giảm cân, không ngờ em đã xoay người làm thím út của nó rồi.”

“Mẹ.”

Cố Tử Mặc dậm chân sau lưng Bùi Tĩnh Thư.

Nghê Vụ mím môi cười.

Không khí trong phòng khách vô cùng náo nhiệt, ngay cả trên mặt Bùi Thành Quân cũng mang theo ý cười.

Chỉ có trên lầu.

Hai người bị nhốt trong phòng.

Bùi Sơ Yên nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ, chú út bị điên rồi sao, đây là nhà họ Bùi, là nhà của con. Mẹ là chị dâu của chú ấy, chú ấy làm như vậy là không có tôn trọng ai cả.”

“Từ khi ba bị bệnh, chú út liền nhảy vào Bùi Thị, gạt bỏ những người cũ của ba. Bây giờ lại nhốt chúng ta trong phòng cấm túc. Cái cô Nghê Vụ kia rốt cuộc có gì tốt, xuất thân bình thường, chẳng phải chỉ là xinh đẹp hơn một chút sao? Con luôn cảm thấy… ánh mắt cô ta nhìn con không giống… rất lạnh…”

Tần Uyển Khanh nắm chặt tay con gái, trong mắt đầy tơ máu, suốt đêm qua bà ta không nghỉ ngơi tốt.

“Yên Yên.”

Từ chỗ này không nghe được tiếng dưới nhà.

Nhưng Bùi lão phu nhân và ba Bùi chỉ dựa vào một câu của Bùi Hoài Duật, chị dâu không khỏe nên nghỉ trên lầu, bảo Sơ Yên cũng ở cùng. Hai người họ bữa trưa này đã bị cấm túc tại đây.

Tần Uyển Khanh không dám nghĩ, sau này sẽ xảy ra chuyện gì.

Bữa trưa là Bùi Vân Hiền mang lên, anh nói với Bùi Sơ Yên: “Nếu con không muốn ở đây, có thể đi ra ngoài bằng cửa sau để giải khuây.”

Tần Uyển Khanh cắn môi, thấy Bùi Sơ Yên đã đi rồi, mới không nhịn được trút hết oán giận ra.

“Bùi Hoài Duật làm như vậy, trong lòng còn có người chị dâu này sao? Ba mẹ chẳng phải là cảm thấy, anh là con nuôi, anh không phải con ruột, tùy tiện liền để anh từ chức tổng giám đốc Bùi Thị! Bao nhiêu năm chúng ta cống hiến tính sao đây!”

“Uyển Khanh!”

Bùi Vân Hiền tăng âm lượng: “Là cơ thể anh không chịu nổi những công việc này, cổ phần của anh trong Bùi Thị không hề giảm đi chút nào, ba mẹ đối với chúng ta như thế nào, trong lòng anh biết rõ.”

Ông không hiểu tại sao người vợ bình thường luôn bình tĩnh đúng mực, khi gặp Nghê Vụ xong lại đột nhiên trở nên như vậy.

“Nghê Vụ là em dâu của chúng ta, cô ấy và Hoài Duật đã đăng ký kết hôn, ba mẹ đang bàn bạc chọn ngày tổ chức hôn lễ, sau này chúng ta đều là người một nhà.”

“Em dâu?”

Giọng Tần Uyển Khanh đột ngột cao lên, bà ta trợn tròn mắt, trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo tràn đầy nụ cười hoang đường, bà ta cười đến mức toàn thân run rẩy: “Anh biết nó là ai không?”

“Nó gả cho Bùi Hoài Duật chính là để báo thù em!”

Tần Uyển Khanh nắm chặt tay áo Bùi Vân Hiền, nghiến răng run rẩy khắp người.

“Nó là nghiệt chủng do em và Trình Hữu Lâm sinh ra!”

“Tên thật của nó là Trình Thanh Miểu!”

Thân hình Bùi Vân Hiền chấn động, rất lâu sau không phản ứng lại.

Và ở ngoài cửa, Bùi Sơ Yên đã quay lại.

Cô ta nắm chặt tay nắm cửa, ánh mắt từ kinh ngạc đến không thể tin được rồi đến oán hận, Trình Thanh Miểu!

Nghê Vụ vậy mà lại là Trình Thanh Miểu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang