Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 51753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 171
tín ngưỡng của anh

❊ ❊ ❊

Bùi Hoài Duật nói xong, liền ấn đầu Nghê Vụ vào ngực mình.

Anh thật sự sợ nhìn thấy một chút do dự hay lưỡng lự nào trên gương mặt cô.

Thế nhưng sự im lặng của cô, hơi thở ấm áp đều đều rơi trên ngực anh, lại khiến anh thấy đau như dao cắt. Anh không kìm được mà nghĩ, nếu không có cuộc hôn nhân này, nếu không có anh, liệu cô có sống tự do vui vẻ, tùy hứng tự tại hơn không?

Anh thực sự ti tiện và ích kỷ.

Dùng cách hành hạ bản thân để ép cô mềm lòng, thừa cơ chen vào.

Đột nhiên, anh cảm nhận được có một bàn tay mềm mại vỗ nhẹ lên lưng mình.

Bùi Hoài Duật toàn thân căng cứng, đầu ngón tay cô như có ma lực, giây tiếp theo anh đột nhiên thả lỏng toàn thân, dây cung căng chặt được nới lỏng, tay Nghê Vụ, dọc theo cột sống của anh uốn lượn từ dưới lên trên, má cô mang theo sự mát lạnh, áp vào lồng ngực Bùi Hoài Duật.

“Nếu chúng ta ly hôn, em có thể được chia nhiều tiền không?”

“Ừ.” Yết hầu trượt mạnh một cái, đè nén sự cay đắng không cam lòng.

“Gả cho anh, em cũng đã suy nghĩ cả một đêm, em cũng từng trằn trọc không ngủ. Em cũng nghiêm túc suy nghĩ, suy nghĩ về quãng đời còn lại của chúng ta, tương lai của chúng ta, em cũng muốn bước một bước về phía anh, không còn chỉ nhìn bóng dáng mơ hồ của anh từ xa nữa.”

Ngực Bùi Hoài Duật chấn động.

Từng lời cô nói, từng chữ rơi vào tai anh, từng câu khuấy động cơn sóng trong lòng anh.

Không gian trong nhà vệ sinh không lớn, phong cách bài trí mẫu mực của khách sạn không mang theo chút tình cảm nào, ánh mắt của Nghê Vụ sáng rực, trong veo như suối, cô đưa tay nâng khuôn mặt anh, ngón tay v**t v* sống mũi anh.

“Một đồng xu không thể quyết định hôn nhân của em. Lần này, nếu em có hành động bốc đồng, thì đó cũng là sự bốc đồng nghiêm túc.”

“Bùi Hoài Duật, khoảnh khắc em đồng ý gả cho anh, em chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn.”

Cô lại kiên định bổ sung.

Hô hấp của anh khựng lại, hai người nhìn nhau chăm chú.

Cô đang xoa dịu mọi bất an trong lòng anh.

Điều duy nhất cô giấu anh, chính là chuyện của Tần Uyển Khanh.

Nghê Vụ không biết phải mở lời như thế nào.

Chuyện này dường như là một trò đùa vô lý chưa từng có ngay cả trong bí mật của giới thượng lưu.

Nhưng tối nay, dù sao thì cũng sẽ phải gặp.

Một nụ hôn mãnh liệt bất ngờ ập đến, như muốn nuốt chửng lấy cô.

Mang theo nỗi nhớ và sự điên cuồng, mang theo bất an mà anh đã dồn nén kiềm chế. Anh muốn nói cho cô biết tình yêu của mình, đang cháy rực, không bao giờ ngừng lại. Sự hối hận, vô vàn áy náy của anh, anh biết ơn vì cô đã mềm lòng, biết ơn vì cô đã nghiêm túc bốc đồng.

Anh cũng đêm đêm trằn trọc không ngủ được, khoảnh khắc cô gật đầu, sự hưng phấn của anh tan chảy trước vẻ ngoài lạnh lùng cứng nhắc. Một chút do dự của cô, cũng giống như nhát dao lóc da lóc thịt vào chính anh.

Anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để đáp lại sự bốc đồng nghiêm túc của cô.

Bùi Hoài Duật hận không thể luyện hóa cô vào trong cơ thể mình, dùng gân cốt anh hóa thành chiếc lồng giam. Họ là một thể, cũng như lúc này, nếu có thể biến thành một bức tượng liền thể, thì cô nhất định sẽ là phần hoàn mỹ không tì vết.

Bùi Hoài Duật nhìn người phụ nữ trong lòng, hôn sợi tơ bạc rơi xuống từ khóe môi cô đến cổ, lúc này mới ý thức được khoang miệng bị cắn rách do nụ hôn mãnh liệt vừa rồi, đầu lưỡi khẽ l**m qua chỗ bị thương.

Cảm giác đau nhói nhẹ này, khiến anh có chút hưng phấn.

Nghê Vụ dựa vào lòng anh nhắm mắt lại, khẽ th* d*c.

“Tối nay chúng ta ngủ lại nhà i một đêm.”

Anh nói với cô: “Ba mẹ anh sẽ rất thích em, không cần lo lắng.”

Nghê Vụ đã từng gặp Vu Tú Huệ, đối phương là một người rất ôn hòa và nhân hậu.

Cô không hề lo lắng nhà họ Bùi không thể chấp nhận mình.

Dù trên danh nghĩa, cô từng có một cuộc hôn nhân.

“Anh sẽ tìm một cơ hội thích hợp, nói rõ ràng với ba mẹ, Tuế Tuế là con gái của chúng ta, em cũng không cần lo lắng họ sẽ thúc giục sinh con.”

Má cô áp vào lồng ngực đối phương, lúc Bùi Hoài Duật nói chuyện, tai Nghê Vụ rung lên từng đợt.

“Nếu họ biết Tuế Tuế là con gái anh, chắc sẽ vui phát điên mất.”

Chỉ là Bùi Hoài Duật cũng không biết phải mở lời như thế nào, nói với hai vị trưởng bối nhà họ Bùi thì đơn giản, điều anh không biết là, làm sao để con gái chấp nhận mình.

Ánh mắt Nghê Vụ lướt qua, nhìn thấy vết sẹo trên ngực anh.

Gần đến thế. Nhìn rõ ràng đến thế.

Cô ngẩng đầu lên, ngón tay khẽ chạm vào, cảm nhận được thân hình Bùi Hoài Duật cứng lại một khoảnh khắc. Vết sẹo còn mới, dài mười lăm centimet, quả thực không đẹp, dưới vết sẹo này, Nghê Vụ không biết lúc đó tình hình của anh đã nguy hiểm đến mức nào.

Không nghe thấy Nghê Vụ đáp lời, Bùi Hoài Duật cúi đầu nhìn khuôn mặt cô, liền thấy ánh mắt cô đang nhìn chằm chằm vào ngực mình. Anh đưa tay đỡ lấy eo cô, để cô ngồi vững.

“Thật ra cũng không sao… nằm vài ngày là ổn rồi.”

“Truyền thông đưa tin, thiếu gia nhà họ Bùi bị thương nặng, phải nằm ICU hơn một tháng mới qua được cơn nguy kịch.”

Giọng nói hai người vang lên cùng lúc.

Nghê Vụ biết anh đang lừa mình.

Bùi Hoài Duật ôm cô, khẽ thở dài bất lực, giọng điệu anh trầm thấp bình thản. Từ cách nói chuyện, hoàn toàn không thể nhận ra anh đang cố gắng che giấu sự dối trá của mình: “Nhà báo mà, không nói nghiêm trọng thì làm sao tạo được chú ý.”

Nghê Vụ không phải đứa ngốc.

Cô dựa vào lòng đối phương, cũng tận hưởng sự yên bình ngắn ngủi này.

“Sodam Yat là nơi như thế nào.”

Nghê Vụ đã xem vòng bạn bè của anh, anh đã ghi lại rất nhiều chuyện về nơi đó.

“Một đất nước đầy chiến tranh, trong chiến loạn có một hy vọng nhỏ nhoi, bác sĩ trong bệnh viện đến từ các quốc gia khác nhau, mang theo tín ngưỡng của riêng mình, ở nơi đó, người không có tín ngưỡng không thể sống sót được.”

Ban đầu, anh quả thực vì muốn tránh xa Nghê Vụ, cô nói, đừng làm phiền cô nữa. Đôi mắt cô bị tổn thương rưng rưng nước mắt, anh không thể nhìn thẳng, cũng không thể nói không, nội tâm Bùi Hoài Duật vô cùng bị đè nén, ngoài việc đi xa một chút, anh không biết còn có cách nào, để bản thân mình, không đi tìm cô.

Nhưng đến đất nước đầy khói lửa này.

Đôi mắt của những người đó, sáng rực, bi thương, bị cái chết bao trùm, nói những ngôn ngữ khác nhau, nằm trên giường bệnh vật lộn với cái chết, dưới chiến loạn những sĩ quan, trẻ nhỏ bị thương tật, bị bom đạn dội đến tứ chi không lành lặn, được đưa đến.

Anh đi xuyên giữa các phòng mổ.

Mỗi ngày đều đối mặt với người cận kề cái chết.

Trong hoàn cảnh ấy, con người nhỏ bé đến đáng thương.

Vào một ngày nọ, anh giúp một đứa trẻ ba tuổi đắp khăn trắng. Bùi Hoài Duật bước ra, toàn thân run rẩy, anh đã cố gắng hết sức.

Đêm hôm đó, anh đặc biệt nhớ cô.

Nỗi nhớ, điên cuồng sinh sôi nảy nở trong đêm.

Nếu viên đạn đó không xuyên qua lồng ngực, có lẽ, bây giờ anh cũng sẽ không rời khỏi Sodam Yat, anh muốn cứu thêm nhiều người. Dù sức lực của anh, cũng rất nhỏ bé.

“Vậy còn tín ngưỡng của anh thì sao.”

Nghê Vụ không nhịn được khẽ hỏi, “Tín ngưỡng của anh là gì?”

“Có lẽ là.”

Giọng anh trầm ngâm hai giây, đôi mắt u ám như sương mù. Bỗng nhiên trên mặt hiện lên một nụ cười, “Nữ thần Trân Châu.”

“Gì cơ?” Nghê Vụ nghiêng đầu.

Bùi Hoài Duật chống hai tay trên bồn rửa mặt, dùng giọng điệu rất trịnh trọng và trầm thấp lặp lại bốn từ này lần nữa.

“Nữ thần Trân Châu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »