Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 51920 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 159
em vẫn vì anh mà khóc

❊ ❊ ❊

Gân xanh trên cổ anh nổi lên, hai tay anh ôm chặt lấy cổ, thở hổn hển.

“Bùi Hoài Duật!” Nghê Vụ vội vàng chạy đến.

Thấy anh nằm trên mặt đất, cô vội cầm lấy điện thoại, gọi cấp cứu.

Anh thậm chí có thể cảm nhận được, trang sức kim cương trên mặt dây chuyền ngọc trai, đang rạch vào thực quản mình.

Đang chậm rãi trượt xuống, giống như nuốt phải mảnh thủy tinh.

Phần kim c**ng c*ng nhất trên đỉnh dây chuyền cứ thế cắt qua thực quản, rồi nhờ máu bôi trơn nên nó tiếp tục trượt xuống mà không gây ngạt thở.

Anh nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ trong mắt Nghê Vụ.

Bỗng nhiên, cười.

Trong cổ họng có máu trào lên.

Anh nắm chặt lấy cánh tay Nghê Vụ, khàn giọng, từng chữ vỡ vụn chen nhau ra: “Không phải nói sẽ không thương hại anh sao…”

“Em vẫn vì... anh mà khóc...”

“Anh điên rồi.”

Cả người Nghê Vụ run rẩy, cô thực sự muốn bỏ đi, gật đầu nói: “Đáng lẽ tôi nên đi, bây giờ tôi phải đi mới đúng.”

Cô không biết là nói cho chính mình nghe hay nói cho anh nghe.

Bùi Hoài Duật ôm lấy ngực, ngã xuống sàn.

Cổ họng anh chảy máu, thân hình cuộn tròn trên thảm, anh rất đau khổ, nhưng lại đang cười.

Anh ta không sợ chết, vì đã chết một lần rồi.

Điều khiến anh sợ nhất bây giờ là ánh mắt của người phụ nữ trước mặt, lạnh lẽo, xa lạ.

Nghê Vụ, nếu có thể khiến em nhìn anh thêm một lần, khiến em vì anh mà rơi nước mắt, thì anh chẳng thấy đau đớn gì nữa.

Tầm nhìn của Bùi Hoài Duật mờ dần vì cơn đau, anh vươn tay, đầu ngón chạm vào khóe mắt Nghê Vụ.

Chất lỏng ấm nóng.

Nụ cười trên môi anhta càng sâu hơn, cô đã khóc vì anh, thật tốt.

Trong lòng cô vẫn có anh.

Dù chỉ là chút thương hại, anh cũng cảm nhận được.

Khoa cấp cứu lúc một giờ sáng.

Nghê Vụ đứng bên ngoài, nghe thấy tiếng rửa ruột và nôn mửa truyền ra từ bên trong. Y tá bảo cô đi nộp viện phí, làm thủ tục nhập viện, đợi Nghê Vụ quay lại thì y tá nói, “Không bị ngạt thở cũng là mạng lớn đấy, bạn trai cô mấy ngày nay chỉ có thể ăn chút thức ăn lỏng, từ từ thêm cháo mềm một chút. Kim cương trên mặt dây chuyền, đã làm xước thực quản rồi.”

“Mấy ngày nữa chắc là anh ta nói chuyện sẽ hơi khó khăn, cần phải dưỡng một thời gian.”

Nhân viên y tế đẩy Bùi Hoài Duật vào phòng bệnh. Y tá lấy ra một túi nhựa trong suốt, bên trong là hỗn hợp dịch dạ dày và máu, gói lấy một chuỗi dây chuyền ngọc trai.

“Bên này có nhà vệ sinh, cô có thể vào rửa.”

Trong nhà vệ sinh, ngón tay Nghê Vụ khẽ run. Cô cảm thấy sợi dây chuyền trong tay nóng rát như than hồng. Cô không ngờ rằng Bùi Hoài Duật lại thực sự nuốt nó vào bụng.

Cô nhìn mình trong gương, vẫn còn đang mặc đồ ngủ.

Khuôn mặt trắng bệch, không biết là vì sợ hay vì nguyên nhân khác. Cô nhớ lại tình huống Bùi Hoài Duật được đưa lên xe cấp cứu bốn mươi phút trước, anh nắm tay cô hỏi nếu mình chết đi cô có thấy đau lòng không.

Sau đó anh lại nói: “Nếu anh thực sự chết rồi, em đừng khóc nữa, em sẽ được giải thoát, sẽ không còn ai quấn quýt em như vậy nữa.”

Nước từ vòi chảy ào ào, rửa sạch vết bẩn.

Dây chuyền ngọc trai vẫn ánh lên sắc sáng, chỉ là không còn trong suốt mịn màng, có vết nứt được dán lại, chỉ có viên kim cương méo mó kia vẫn lóe sáng.

Nghê Vụ quay lại phòng bệnh.

Bùi Hoài Duật nằm trên giường đang truyền nước.

Cô bước đến, đặt mặt dây chuyền lên tủ đầu giường.

Anh mở mắt, anh chưa hề ngủ, dường như luôn chờ cô.

Muốn nghiêng đầu nhìn cô, nhưng cổ vừa động liền đau nhói. Anh nhíu mày, một bàn tay mềm mại, luồn qua cổ, , đỡ lấy đầu anh, đặt thêm chiếc gối.

Anh ta có chút tham lam hít lấy một hương thơm quấn quýt bên cạnh.

“...”

Bùi Hoài Duật cố gắng mở miệng.

Cổ họng khô rát, đau đến không thể phát ra tiếng, như có vụn thủy tinh trong đó, khiến mồ hôi túa trên trán.

Nghê Vụ nói: “Bác sĩ nói viên kim cương đã làm rách cổ họng và thực quản của anh, may mà chưa xuống dạ dày. Mấy ngày tới anh tạm thời không thể nói chuyện, chỉ có thể ăn thức ăn lỏng. Nếu muốn uống nước, phải đợi sáu tiếng nữa.”

Cô ngồi trên ghế dành cho người nhà bên cạnh giường bệnh.

Ánh đèn trần khiến khuôn mặt cả hai đều trắng bệch.

Trong phòng bệnh, không có bệnh nhân nào khác.

Nghê Vụ nhìn chai dịch truyền, giọng bình thản: “Tiền viện phí tôi đã đóng. Chờ anh truyền xong, tôi sẽ đi. Anh nghỉ đi, tôi sẽ liên lạc trợ lý của anh khi rời khỏi.”

Bùi Hoài Duật chống một tay ngồi dậy.

Có lẽ vì cơ thể thực sự không thoải mái, thể hiện sự yếu ớt, lúc chống tay, gân xanh nổi rõ lên.

Anh vặn nút điều chỉnh dịch truyền về mức thấp nhất.

Vậy thì đừng truyền nữa.

Nghê Vụ khẽ nhíu mày.

Đôi mắt u ám nhìn cô, không chút ánh sáng, chỉ là khoảng tối vô tận muốn nuốt lấy cô.

Thấy anh không muốn trao đổi tử tế. Nghê Vụ dời tầm mắt, mím môi.

“Thân thể là của anh, nếu anh không biết quý trọng thì tôi cũng hết cách.”

Cô đứng dậy: “Tuế Tuế vẫn còn ở nhà, nếu anh đã không sao rồi thì tôi về đây.”

Nghê Vụ bước đi rất nhanh.

Trực giác nói với cô rằng không thể ở lại đây nữa.

Cô tự nhủ, đừng quay đầu, đừng mềm lòng.

Khi cô đến cửa, định mở ra thì y tá vừa vào, tay cầm thuốc, nhìn ra sau lưng Nghê Vụ liền kinh hãi kêu lên: “Anh định làm gì! Không được rút ra!”

Rồi vội chạy tới ngăn lại.

Bùi Hoài Duật đã tự rút ống truyền, vì dùng sức nên kim luồn cùng một mảng da bị kéo rách, máu phun ra dữ dội.

Y tá tròn mắt, sững sờ.

Làm trong bệnh viện bao năm, cũng gặp đủ loại chuyện lạ, nhưng cảnh bi kịch yêu hận giữa đêm thế này, đúng là chưa từng thấy.

Hơn nữa nhan sắc của hai người này lại còn cực kỳ cao.

Nghê Vụ cũng không ngờ Bùi Hoài Duật lại đột nhiên như vậy. Nhìn máu trên mu bàn tay anh, cô nhíu mày, lùi lại một bước.

Bùi Hoài Duật bất chấp, cũng hoàn toàn không có vẻ gì là đau đớn.

Anh mím môi, mặt trắng bệch như giấy, nắm tay Nghê Vụ đặt lên ngực mình. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được vết sẹo trên ngực anh.

Anh giữ chặt tay cô không buông.

Bản thân là bác sĩ, anh biết tình trạng hiện tại của mình không thể nói nhiều, dùng sức mở miệng, cổ nổi gân xanh, da ửng đỏ, tiếng nói khàn đục, đứt quãng, mang vị tanh của máu.

“Đáng lẽ tối nay em không nên mềm lòng, không nên gọi cú điện thoại đó. Nếu em nhẫn tâm rời đi, để sợi dây chuyền rạch nát dạ dày, ruột anh, gây xuất huyết nhiễm trùng… thì sáng mai 10 giờ, luật sư sẽ liên hệ với em. Anh chết rồi, em và Tuế Tuế có thể thừa kế toàn bộ tài sản của anh.”

Từ ba năm trước, khi Bùi Hoài Duật rời đi, anh đã tìm luật sư, viết di chúc.

Nếu anh chết ở Sodam Yat. Người thụ hưởng di sản duy nhất được chỉ định chính là người anh yêu, Nghê Vụ.

Bản di chúc ấy, năm tháng trước suýt chút nữa đã được thực hiện.

Nhưng anh tỉnh lại.

“Ba năm nay, anh đã thử ép mình quên, nhưng không được. Anh tự nói đừng nghĩ về em, đừng liên lạc, đừng làm phiền, vì em sẽ ghét, sẽ hận anh, nhưng anh không làm được. Anh đã cố hết sức rồi.”

Ngay cả cái chết anh cũng không sợ.

Điều sợ hãi duy nhất là, người phụ nữ trước mặt này, sẽ thực sự quên mất mình, trở thành một người xa lạ.

Khi nhìn anh, trong mắt chỉ còn sự lạnh lùng.

Anh ta dùng vài chiếc thẻ điện thoại làm ở Sodam Yat, dùng các số khác nhau gọi điện cho cô, nghe thấy cô “alo” một tiếng, sau đó anh không nói gì.

Vài giây sau, đầu dây bên kia cúp máy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang