Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 52018 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 136
ảnh cưới màu xanh

❊ ❊ ❊

Bùi Hoài Duật nghiêng người tránh đối diện với ánh mắt của cô, cửa phòng mở, vừa vặn có thể nhìn thấy chiếc vali đặt trong phòng khách.

Chiếc vali đã được sắp xếp xong.

Phòng khách sạch sẽ, dường như không giống có người ở lâu, nếu không phải vì bà ngoại Nghê Vụ bị bệnh nhập viện lần này, chắc cô cũng sẽ không về thành phố Tùng, mà cội nguồn của tất cả những chuyện này, lại chính là vì anh.

Lẽ nào anh còn muốn ép cô rời đi sao?

Anh đã làm tổn thương cô sâu sắc đến vậy, lẽ nào còn muốn ép cô rời khỏi thành phố của mình.

Nếu không phải vì anh, có lẽ, bây giờ Nghê Vụ và Tuế Tuế vẫn đang sống ở đây, như trước đây, một cuộc sống bình thường nhưng hạnh phúc và ấm áp.

Bùi Hoài Duật đã điều tra ra, khi đó, Nghê Vụ và Trần Thiệu An là hôn nhân hợp đồng, Trần Thiệu An vì người cha bệnh nặng, Nghê Vụ vì tư cách nhập học của con gái.

Cô từng bước bám rễ ở thành phố Tùng.

Anh từng bước, ép cô rời đi.

Ngày đó, trở về từ chùa Thượng Tế, lời của lão hòa thượng vẫn luôn đọng lại trong lòng anh.

Thật ra, người nên rời đi… là anh.

Anh dùng cái gọi là tình yêu và xiềng xích của tội lỗi, cố gắng một lần nữa giam giữ cô lại.

Chẳng trách, họ đều nói, anh không hiểu tình yêu.

Nghê Vụ đóng cửa lại. Nhìn Bùi Hoài Duật, tay theo bản năng đặt lên vai Tuế Tuế, kéo con bé về phía mình một chút. Sau đó nghiêng người, chắn trước mặt con gái: “Anh đến làm gì?”

Cô không muốn nói những lời khó nghe trước mặt con gái.

Cô cũng không muốn gặp anh nữa.

Động tác của cô, Bùi Hoài Duật đã nhìn thấy, trong mắt lộ ra chút ảm đạm.

“Anh nghe nói, Diêu Thư đã gây khó dễ cho em ở bệnh viện?” Mấy ngày nay Bùi Hoài Duật sống trong men say, vừa mở miệng giọng nói đã vô cùng khàn khàn, trên mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, chiếc áo sơ mi đắt tiền nhăn nhúm, cả người tiều tụy phờ phạc.

Nghê Vụ khẽ nhíu mày.

“Cô ấy nói tôi quyến rũ anh, bảo tôi sau này tránh xa anh ra một chút.”

“Xin lỗi…” Yết hầu người đàn ông khẽ trượt xuống: “Anh sẽ nói rõ với cô ta, nếu sau này còn có chuyện tương tự, em có thể nói với anh.”

“Rồi sao nữa? Nói cho anh biết thì sao, anh có thể làm gì? Diêu Thư hẳn cũng là một trong những đối tượng hôn nhân môn đăng hộ đối mà nhà họ Bùi chuẩn bị cho anh, hai người đều là bác sĩ, cũng khá thích hợp.”

Nghê Vụ cúi đầu dịu dàng nói với con gái: “Tuế Tuế, chúng ta xuống dưới đi.

Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn Bùi Hoài Duật một cái, rồi lại nhìn Nghê Vụ sau đó gật đầu.

“Diêu Thư thích anh, lẽ nào anhphải thích cô ta sao?” Bùi Hoài Duật nắm lấy cổ tay cô, nhìn chằm chằm khuôn mặt cô: “Anh biết, em không muốn gặp anh, nhưng có vài lời anhvẫn phải nói rõ, Bùi Hoài Duật anh, từ đầu đến cuối, chỉ có mình em là bạn gái.”

Dù là Trình Thanh Miểu năm đó, hay Nghê Vụ bây giờ.

Người anh thích, vẫn luôn không thay đổi.

Anh sẽ không kết hôn vì liên minh gia tộc, cũng sẽ không cưới người khác.

Cả đời này, nếu không có người trước mắt, hôn nhân của anh, không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Nghê Vụ muốn rút tay ra, nhưng Bùi Hoài Duật nắm rất chặt.

“Những thứ này, bây giờ đã không còn quan trọng nữa, Bùi Hoài Duật, anh không cần phải nói những lời này với tôi, tôi cũng không muốn nghe nữa.”

Nghê Vụ cúi nhìn tay anh: “Buông tay đi, tôi và Tuế Tuế phải đi chụp ảnh, sắp trễ rồi.”

“Anh đưa hai mẹ con đi.”

Môi người đàn ông khép mở vài lần, anh né tránh đôi mắt lạnh nhạt của cô, lặp lại lần nữa: “Để anh đưa hai mẹ con đi, chỉ lần này thôi, lần cuối cùng.”

Xe chạy trên đường.

20 phút sau, đến một studio chụp ảnh.

Nghê Vụ dẫn Tuế Tuế bước vào, Bùi Hoài Duật ngồi trong xe, anh nhìn bóng lưng hai người.

Anh biết, anh đã đưa họ đến đây, nếu không muốn Nghê Vụ tiếp tục chán ghét mình, thì nên rời đi.

Nhưng Bùi Hoài Duật vẫn muốn vào xem. Vừa bước vào, một nhân viên đã nhìn anh: “Người nhà đợi ở đây nhé, vợ và con gái của anh đang trang điểm.”

Nếu để Nghê Vụ nghe thấy, chắc chắn sẽ phản bác cách gọi này, hoặc thờ ơ bỏ đi.

Nhưng bây giờ, Nghê Vụ đang ở phòng trang điểm nên không thể nghe thấy.

Người nghe thấy được, chỉ có Bùi Hoài Duật.

Anh sửng sốt một chút.

Đám cỏ khô héo trong lòng, dường như vừa được tưới một chút sinh khí.

Nếu ở nhà họ Bùi, có lẽ anh sẽ trực tiếp tăng hai tháng lương cho nhân viên này rồi.

Nghê Vụ và con gái ở phòng trang điểm.

Chủ yếu là chụp cho Tuế Tuế, cũng có hai tấm chụp chung kèm theo.

Cô chọn quần áo cho Tuế Tuế, kiểu ảnh, tổng cộng là ba bộ, một bộ váy xanh công chúa Elsa, thợ trang điểm nói đây là mẫu hot, bé nào cũng có một bộ. Còn một bộ dưa hấu mát mẻ mùa hè, một bộ váy nhỏ màu vàng hoa cúc Tuế Tuế tự mặc.

Khi chụp chính thức, Nghê Vụ đứng cách đó không xa, cô giơ điện thoại lên, ghi lại.

Mỗi năm cô đều đưa Tuế Tuế đến chụp một bộ ảnh chân dung, lưu giữ dấu vết trưởng thành của con gái mỗi năm.

Nghê Vụ không biết, phía sau cô, cũng có người đang chụp cô.

Trong ống kính của anh, là bóng lưng mảnh mai dịu dàng của cô, là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Tuế Tuế ôm quả dưa hấu đạo cụ.

Studio rất lớn, riêng phòng thử đồ đã có ba phòng, đồ trẻ em, váy cưới người lớn, lễ phục người lớn, đạo cụ, cả nam và nữ đều có.

Bùi Hoài Duật đứng trước một chiếc váy cưới màu xanh.

Tà váy chạm nhẹ vào ống quần tây anh.

Anh cúi đầu, ánh mắt từ trên xuống dưới, nhìn chiếc váy cưới màu xanh trên mẫu, tà váy phồng rộng, dưới ánh đèn flash, nàng tiên cá xanh lấp lánh ánh sáng.

Anh nhìn chiếc váy ấy, ngẩn người thật lâu.

Sau khi Tuế Tuế chụp xong một bộ, Nghê Vụ và con gái đi vào phòng trang điểm để thay đổi kiểu tóc.

Bùi Hoài Duật xuất hiện ở cửa, gương mặt tuấn tú, quý phái, nhưng trầm mặc, dường như đã suy nghĩ rất lâu. Anh không muốn ép cô làm những điều không thích, nhưng anh lại muốn… anh biết nếu hôm nay bước ra khỏi studio ảnh cưới này, anh sẽ không còn cơ hội để đưa ra yêu cầu này nữa.

Thế là, anh nói: “Nghê Vụ, chúng ta chụp một tấm ảnh chung đi.”

“Chỉ lần này thôi, chụp xong rồi, anh sẽ không làm phiền em nữa.”

Trong lòng Bùi Hoài Duật đã đưa ra một quyết định nào đó.

“Chụp xong tấm ảnh này, anh sẽ biến mất khỏi thế giới của em, được không?”

Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, sợ cô từ chối, nhẹ giọng dịu dàng dỗ dành, cổ họng như nuốt phải thủy tinh.

Anh sợ nhìn thấy sự từ chối từ trong đó.

Từ bao giờ, anh lại bắt đầu sợ nhìn vào mắt cô như thế.

Nhân viên giúp Nghê Vụ mặc chiếc váy cưới màu xanh này, cỡ hơi lớn, phía sau dùng ghim cố định lại.

Tà váy cưới phức tạp lộng lẫy, tầng tầng lớp lớp.

Nhân viên hỏi cô có cần khăn voan không?

Nghê Vụ nói có.

Vì cô không làm tóc, lớp trang điểm trên mặt cũng rất nhạt.

Cô không muốn phức tạp rườm rà như vậy, chỉ là chụp một tấm ảnh thôi.

Là anh nói, chụp xong là kết thúc, không làm phiền cô nữa.

Nhân viên giúp cô đội khăn voan lên, tóc tùy ý buộc một búi thấp bên trong.

Nghê Vụ bước ra, đi đến phòng chụp số 2.

Bùi Hoài Duật đã đứng đợi. Anh thay một bộ vest trắng, bộ vest cũng không vừa người, anh cũng vội vàng thay vào, Bùi Hoài Duật chỉnh lại cổ áo, nhìn người phụ nữ bước vào, nhất thời sững sờ.

Nghê Vụ đứng bên cạnh anh.

Ngón tay Bùi Hoài Duật siết thành nắm đấm rồi lại thả lỏng, ánh mắt liếc sang cô, người đang mặc váy cưới.

Nếu thời gian có thể tạm dừng trong chốc lát thì tốt biết mấy.

Lớp khăn voan xanh phủ mờ tầm nhìn, gương mặt cô mơ hồ mà xinh đẹp.

Nghê Vụ nhìn thẳng về phía trước.

Thợ chụp ảnh nói: “Chú rể giơ tay lên, ôm eo cô dâu.”

Cũng có nhân viên đùa giỡn.

“Con đã lớn thế này rồi, sao hai người còn ngượng ngùng thế, mau ôm chặt eo vợ mình đi.”

Tay Bùi Hoài Duật, đặt lên eo Nghê Vụ, chậm rãi ôm lấy.

Dưới lớp khăn voan, Nghê Vụ liếc nhìn anh, khẽ ngẩng đầu.

Qua lớp khăn voan, đường nét khuôn mặt của anh vẫn hiện rõ ràng.

Dường như có một loại cảm ứng nào đó, Bùi Hoài Duật khẽ cúi đầu, ánh mắt va chạm với cô.

Thợ chụp ảnh đã chụp hàng chục tấm ảnh.

Bùi Hoài Duật đã dặn dò, anh thậm chí sẽ mua cả những tấm ảnh hỏng.

Thời gian chụp, chỉ vài phút.

Nghê Vụ liền rời đi để thay quần áo, Bùi Hoài Duật đi đến trước mặt thợ chụp ảnh. Thợ chụp ảnh ngồi trước máy tính, xuất ảnh ra, rất hài lòng với một tấm ảnh, bộ này gần như không có tấm ảnh hỏng nào, nhan sắc đỉnh cao, quả là cặp đôi hoàn hảo, tùy tiện chụp cũng ra ảnh đẹp.

“Tất cả đều giúp tôi rửa ra, bản điện tử cũng gửi cho tôi, sau đó giúp tôi photoshop con gái tôi vào, đặt ở vị trí giữa tôi và vợ tôi.”

Đối với thợ chụp ảnh mà nói, đây không phải là chuyện khó khăn gì, gật đầu.

Buổi trưa Bùi Hoài Duật muốn đưa Nghê Vụ và Tuế Tuế rời đi, nhưng anh hình như không còn lý do nào khác, con người luôn tham lam, từ chỉ muốn đưa họ đến chụp ảnh, đến muốn chụp ảnh chung, muốn nhìn cô mặc váy cưới.

Chiếc váy cưới màu xanh đó, thương hiệu bình thường, nhưng cô mặc vào lại đẹp đến thế.

Anh đã tặng cô một bộ cao cấp màu xanh, anh chỉ ngẩng đầu nhìn thoáng qua từ xa, liền khắc sâu vào lòng.

Từ không muốn buông tay, đến giằng co, quỳ cả đêm ở chùa Thượng Tế.

Cho đến bây giờ, Bùi Hoài Duật biết, trong lòng anh căn bản không thể buông bỏ cô.

Anh châm một điếu thuốc, nhìn Nghê Vụ dắt Tuế Tuế lên một chiếc xe, Tuế Tuế vẫy tay về phía anh.

Bùi Hoài Duật vốn tưởng Tuế Tuế sẽ không nhìn sang.

Lúc này, đột nhiên nhìn thấy nụ cười của cô bé.

Anh cũng giơ tay, vẫy một cái.

Nhưng chiếc xe đó đã chạy xa rồi.

Điện thoại reo lên.

Giọng Diêu Bắc Trình truyền đến.

“Đơn xin gia nhập “Bác sĩ không biên giới” của cậu đã được duyệt rồi, cậu chắc chắn muốn làm như vậy sao? Mấy nơi ở châu Phi chiến loạn vô số, Hoài Duật, cậu hãy suy nghĩ lại đi, bàn bạc với ba mẹ rồi quyết định cũng không muộn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »