Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 51954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 186
thời gian, vừa đúng

❊ ❊ ❊

Buổi họp phụ huynh kéo dài hai tiếng, học sinh đều đứng ở hành lang, có vẻ như còn phải nhận kết quả thi cuối kỳ ngay tại chỗ.

Đám trẻ này đứa nào đứa nấy cứ như củ cải muối, trừ con gái anh. Nghê An thừa hưởng bộ gen hoàn hảo của cả hai người. Không kiêu ngạo không nóng nảy, điềm tĩnh lại thông minh, con bé dựa vào một bên tường, vẫn là kiểu tóc búi tròn buổi sáng Nghê Vụ buộc cho, để lộ vầng trán sáng ngời, ánh mắt trong trẻo, xinh đẹp.

Bùi Hoài Duật rời công ty trong giờ làm, vẫn trong phong thái tinh anh thương trường: áo sơ mi trắng, vest xám sậm vắt tay. Anh vừa bước về phía con gái thì cô giáo chủ nhiệm gọi lại.

“Ba của Nghê An phải không? Mau vào ký tên điểm danh.”

Cô Từ, giáo viên chủ nhiệm, đây là lần đầu tiên gặp ba của Nghê An. Trước đây các buổi họp đều do mẹ tham dự. Mà Nghê An năm nào cũng đứng đầu khối, nên cô giáo cũng đặc biệt để ý đến hoàn cảnh gia đình em.

“Lần này Nghê An lại đứng thứ nhất.” Giáo viên chủ nhiệm cười nói.

Bùi Hoài Duật liếc nhìn con gái đang đứng ở cửa, gật đầu với con bé rồi bước vào phòng học.

Bên ngoài, mấy bạn học xúm lại.

“Nghê An, đó là ba cậu à? Trông ngầu quá đi.”

“Nguỵ Tử Minh còn nói cậu không có ba, quả nhiên là cậu ta nói dối, ghen tị vì lần nào cậu cũng đạt hạng nhất.”

“Ba cậu nhìn đẹp trai quá. Chú ấy là ngôi sao à?”

Người nói là Mạnh Đồng Đồng, bạn cùng bàn của Nghê An.

Nghê An nhìn xuyên qua cửa sổ, thấy Bùi Hoài Duật ngồi ở chỗ ngồi của mình, trong số các phụ huynh này, ba của bé quả thực nổi bật hơn hẳn.

Cô bé nhẹ nhàng gật đầu.

“Oa, tớ đoán đúng rồi, ba cậu là ngôi sao.”

Nghê An thu hồi ánh mắt, hơi cạn lời nhìn Mạnh Đồng Đồng một cái, thở dài một cái.

Bùi Hoài Duật đối mặt với bàn đàm phán hàng tỷ, cũng không có cảm giác căng thẳng. Nhưng đứng trên bục giảng bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, chờ anh chia sẻ kinh nghiệm giáo dục, toàn thân anh có một cảm giác lúng túng không biết phải làm sao.

Anh cũng cố gắng hết sức để trông mình không quá lạnh lùng xa cách, thậm chí còn cố gắng nặn ra một nụ cười. Giọng nói trầm ấm ôn hòa, anh đang lục lọi trong đầu những thông tin có thể sử dụng được.

Song, cảm giác tội lỗi trong lòng lại phóng đại gấp bội, suốt tuổi thơ con gái, anh chưa từng ở bên, chưa từng dạy dỗ, chưa từng đồng hành.

Ánh mắt rơi xuống ngoài cửa sổ, cô bé như một cây non nhỏ bé, lặng lẽ nhưng phát triển mạnh mẽ.

Lúc xuống bục, anh thậm chí còn lau mồ hôi trên trán.

Năm giờ rưỡi chiều, buổi họp phụ huynh kết thúc, có vài phụ huynh tụ lại, muốn thêm WeChat của Bùi Hoài Duật, bao gồm cả giáo viên. Bùi Hoài Duật lấy điện thoại ra, lần lượt quét mã, ghi chú lại.

Đặc biệt là vài giáo viên của Nghê An.

Anh bước ra khỏi lớp học, tay xách cặp sách của Nghê An, trong đó có bài kiểm tra và một phong thư.

Lá thư do cô bé viết, gửi cho phụ huynh.

Bùi Hoài Duật không định phá hỏng búi tóc xinh đẹp mà Nghê Vụ đã cột cho con, chỉ xoa xoa đỉnh đầu con bé, giọng nói dịu dàng: “Ước mơ của con là trở thành bác sĩ à?”

Đây là điều anh vừa biết được từ giáo viên chủ nhiệm.

“Vì sao lại muốn làm bác sĩ?” Anh hỏi.

Nghê An ngước mắt nhìn anh, không trả lời, ngược lại hỏi: “Chú Bùi, thành phố Sodam Yat có đẹp không?”

“Trước đây rất đẹp.” Bây giờ đã bị chiến tranh bao phủ.

“Muốn giống như chú Bùi... có thể cứu rất nhiều người.”

Bé nhẹ nhàng trả lời, cúi đầu đá những viên sỏi bên chân.

Tim Bùi Hoài Duật thắt lại, anh nhìn con gái mình xoa xoa đầu con.

“Tuế Tuế!”

Ở cổng trường, Nghê Vụ đứng đó, giơ tay vẫy.

“Mẹ.”

Tuế Tuế chạy đi trước, Bùi Hoài Duật xách chiếc cặp màu hồng đi theo sau. Hôm nay thời tiết rất đẹp, sau mấy ngày mưa, mặt trời nấp sau mây, ánh sáng mỏng manh dịu mắt, chỉ còn chút oi nồng đặc trưng mùa hạ.

Nghê Vụ mặc một chiếc váy liền không tay kẻ sọc trắng xanh nhạt, tóc được tết lệch bên. Làn da trắng mịn nổi bật dưới ánh chiều, nụ cười sáng, môi hồng răng trắng.

“Buổi họp thế nào?” Nghê Vụ hỏi Bùi Hoài Duật.

“Thứ nhất.”

Bùi Hoài Duật tay phải xách cặp sách, tay kia nắm tay Nghê Vụ, siết chặt. Anh ghé sát tai cô nói nhỏ: “Thành quả giáo dục của em rất rõ ràng.”

“Thật ra em cũng không dạy gì nhiều…”

Đặc biệt là hai năm trước, ÉTOILE vừa mới khởi nghiệp, cô hơi chột dạ nói: “Thật ra vẫn là do gen của chúng ta tốt.”

Ba người ra khỏi trường học.

Tuế Tuế ở giữa, hai người nắm tay con gái.

“Nghê An!”

Đột nhiên có một cậu bé chạy tới, nói với bé: “Kỳ thi đầu năm học, tớ nhất định sẽ vượt qua cậu.”

Bộ dạng nghiêm túc của đối phương, hệt như đang tuyên chiến.

Nghê An gật đầu, rất điềm tĩnh: “Vậy cậu cố gắng lên.”

Cô bé điềm tĩnh đến mức giống như đang khiêu khích.

Đối phương bị k*ch th*ch nắm chặt tay: “Tớ chắc chắn sẽ làm được!”

Nghê Vụ nói: “Đây là hạng nhì khối.”

Lại có một bạn nam khác chạy đến: “Nghê An, nghỉ hè cậu có rảnh không? Chúng ta có thể cùng đi trại hè. Ba tớ là trưởng đoàn đấy, có thể giảm giá cho cậu.”

Cậu bé lại nhìn về phía Nghê Vụ và Bùi Hoài Duật: “Cháu chào cô chú.”

Nghê An còn chưa trả lời, Bùi Hoài Duật đã lên tiếng trước: “Không đi.”

Cậu bé thất vọng bỏ đi.

Ba người đi chậm rãi trên con đường ngoài cổng trường.

Bùi Hoài Duật nói: “Giảm giá 50%, nghe là biết không có ý tốt.”

Nghê Vụ không nhịn được cười: “Giảm nhiều như vậy mà anh còn nói người ta.”

Bùi Hoài Duật nhìn con gái: “Tuế Tuế muốn đi trại hè không?”

Cô bé lắc đầu: “Không muốn đi, con muốn về huyện thành thăm bà cố ngoại.”

Nghê Vụ nắm chặt tay con gái, nhìn về phía Bùi Hoài Duật: “Em cũng muốn về, có phải anh sắp về thành phố Tùng tham gia lễ đính hôn của Bùi Sơ Yên không?”

Nghê Vụ muốn Bùi Hoài Duật cùng mình đi gặp bà ngoại. Dù sao cũng đã đăng ký kết hôn rồi.

“Vẫn còn thời gian, anh về thành phố Tùng vào hôm đó cũng được.”

Anh không có nhiều tình cảm với Bùi Sơ Yên, hôn sự của Bùi Sơ Yên tất nhiên do trưởng bối hai bên thương lượng.

Cái anh muốn là nhận được sự công nhận của bà ngoại Nghê Vụ.

Tài xế theo lệnh Bùi Hoài Duật chạy xe về trước.

Bên đường, năm giờ rưỡi chiều, lúc hoàng hôn, mây tầng tầng lớp lớp như vảy cá, nhuộm ánh hoàng hôn còn sót lại, rắc xuống ánh cam dịu dàng.

Người đàn ông thân hình cao ráo đi ngoài cùng, một bên vai đeo chiếc cặp sách màu hồng, tay kia nắm tay con gái.

Anh nhìn Nghê Vụ, hai người nhìn nhau.

Dưới tán cây, nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những mảng sáng loang lổ.

Đây là thứ mà trong lòng anh mong ước, điều tốt đẹp mà anh vẫn muốn trong giấc mơ, anh nắm chặt tay con gái, nhìn về phía người mình yêu.

Khoảnh khắc này, thời gian lặng lẽ trôi qua, vừa vặn đúng lúc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »