Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3372 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 187

❊ ❊ ❊

Trọng Hoa xử lý xong hậu sự của Vô Nhai, mang theo Vô Tư trở về Thái A.

Sở dĩ dẫn theo Vô Tư, là bởi vì Vô Nhai treo ngược một hơi trợn tròn mắt như chém đinh chặt sắt dặn dò Trọng Hoa nhất định phải đồng ý chăm sóc nửa đời còn lại của Vô Tư, mới buông tiếng thở dài “tạo nghiệp chướng” rồi trút hơi thở cuối cùng.

Đó là dặn dò của hắn, Trọng Hoa đáp.

Vô Tư liền thuận lý thành chương trở thành vị hôn thê của Trọng Hoa.

Đối với chuyện lần này, Trọng Hoa lạnh nhạt chưa từng biểu hiện vui buồn.

Vô Tư vui mừng đồng thời rất thấp thỏm.

Trở lại điện Cửu Trọng, Thiên Nam và Đông Phương giống như là chờ đợi rất lâu, bộ mặt tiều tụy đầu đầy bụi đất ôm bắp đùi Trọng Hoa khóc thét không ngừng, tiếng gào to xông thẳng lên trời, có thể nói là kinh thiên động địa.

Khóc xong rồi, Đông Phương vuốt mặt, nhìn xem phía sau hắn: "Sư phụ, tiểu sư muội không có tìm người sao?"

Ánh mắt Trọng Hoa lóe sáng, im lặng.

Vô Tư vội cười cười: "Đông Phương ngươi nói gì đây? Cái gì mà tiểu sư muội không tiểu sư muội, không thể nói lung tung được!" Nàng lại gần Đông Phương, một vẻ mặt từ bi thương hại: "Bổn tọa thấy những ngày gần đây sư huynh đệ hai người các ngươi quá mức mệt nhọc, hôm nay cũng bắt đầu nói mê sảng rồi. Nhanh chóng đi nghỉ ngơi đi, sư phụ ngươi có bổn tọa chăm sóc rồi."

Sắc mặt Đông Phương và Thiên Nam thoáng chốc đổi một cái.

Trọng Hoa vòng qua mấy người, trực tiếp đi về phía điện vãn nguyệt, giống như là có điều dẫn dắt, đi về phía gian phòng Thiên Âm từng ở qua.

Đợi Vô Tư vội vàng theo vào, mặt Trọng Hoa không biến sắc phất tay bày một tầng kết giới ở ngoài cửa cản trở bước tiến của nàng.

Âm thanh của hắn lộ ra lạnh lẽo lại tịch mịch: "Chỗ này, từ nay về sau ngươi chớ bước vào một bước."

Vô Tư ngớ ra, ánh mắt lạnh dần.

Đông Phương và Thiên Nam cách thật xa quan sát hai người, bàn luận xôn xao.

Đông Phương nói: "Sư phụ ta, không bình thường."

Thiên Nam tràn đầy đồng cảm: "Giống như, mất hồn."

Đông Phương nhếch nhác vuốt chòm râu không kịp cạo: "Ngươi không có phát hiện, mới vừa nãy ta nhắc tới tiểu sư muội thì sư phụ có một chút biểu hiện kỳ quái."

Thiên Nam vỗ vỗ cằm bổ sung: "Giống như không nhận ra."

Lời này vừa nói ra, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được khiếp sợ trong mắt đối phương.

Trầm mặc chốc lát, giọng điệu Đông Phương trầm trọng: "Có lẽ, tiểu sư muội thật sự đã chết trong lò Luyện Ngục này..."

"Tiểu sư muội khẳng định không có chết." Thiên Nam nói như đinh chém sắt, nhìn chằm chằm Vô Tư một hồi lâu, nói câu: "Sao ta lại cảm thấy Chưởng môn Vô Tư có chút kì quái đây? Nàng có biết chỗ của tiểu sư muội hay không?"

Lúc này, Vô Tư đang cố gắng bình phục lửa giận trong lòng, cố cười nói: "Trọng Hoa, nơi này ta rất thích, không bằng sau này ta liền ở chỗ này có được hay không?" Nàng nhìn Đông Phương Thiên Nam đang ngó dáo dác ở cửa điện, đề ra âm điệu: "Ba tháng sau ta đã thành thân với huynh, từ đó kết làm tiên lữ, chính là người một nhà, chỉ là một cái phòng thôi, huynh đưa cho ta cũng không có vấn đề gì đi. Ta biết huynh nhiều năm như vậy, huynh rõ ràng không phải người nhỏ mọn, ta......"

Giọng nói của Trọng Hoa lạnh chút: "Vô Tư, đừng xem bổn tôn thành kẻ ngu." Hắn ngồi ở mép giường vuốt đệm chăn chỉnh tề, giương con mắt nhìn Vô Tư: "Chuyện của đứa bé kia, bổn tôn tự tay tra ra manh mối."

Cuối cùng hắn nói: "Chuyện ta hứa với tiền bối Vô Nhai bổn tôn sẽ không nuốt lời, nhưng trước giao tình 6000 năm của ta với ngươi, ngươi biết bổn tôn không thích bị người đùa giỡn ở trong lòng bàn tay."

"Ta......" Vô Tư há mồm muốn nói, Trọng Hoa giữ nguyên y phục nằm lên giường, an tĩnh nhắm mắt lại, giống như đang ngủ say.

Vô Tư cảm nhận được quanh người hắn tản ra lạnh lùng cự nhân xa người ngàn dặm, trong lòng biết có dây dưa đi nữa cũng không chiếm được nửa phần tốt, ngược lại để cho quan hệ hai người lâm vào cục diện bế tắc, vừa khổ lại tìm không ra đối sách ngay lúc này, đành phải giận dữ vung tay áo, đi điện Thái A.

Thiên Nam và Đông Phương song song dán chặt mặt tường, trơ mắt nhìn nàng rời đi, nín thở

Chợt vừa buông lỏng, không còn kịp nữa trao đổi suy đoán trong lòng với nhau, âm thanh Trọng Hoa xuyên thấu qua song cửa sổ truyền đến: "Thiên Nam Đông Phương, đi vào một chuyến, vi sư có lời muốn hỏi các ngươi."

Đợi Vô Tư và Phong Thanh Dương đạt thành phương diện nhận thức chung, nhớ đến chạy tới điện Cửu Trọng bịt miệng Đông Phương Thiên Nam, thì Thiên Nam khách khí thỉnh nàng đi vào, rất cung kính tiếng gọi “sư mẫu”, nói “sư phụ” ngủ lại rồi, sư mẫu cũng sớm đi nghỉ ngơi, đệ tử còn có việc, xin được cáo lui trước.

Vô Tư không có bắt được Thiên Nam, chỉ đành phải tìm Đông Phương bốn phía, cuối cùng ở phía sau núi trong rừng hoa đào tìm được Đông Phương đang hái hoa đào để ngâm rượu.

Đông Phương thấy nàng, vui vẻ ra mặt: "Ai u, là sư mẫu, sắc trời này đã tối, ngài cố ý tìm ta không biết có chỉ giáo gì?"

Vô Tư đột nhiên cảm thấy âm thanh “sư mẫu” kia có chút châm chọc.

Lúc này, chính là khảo nghiệm năng lực, nàng thân là nữ nhân phải xử lý vấn đề gia đình. Hôm nay tình huống này, nếu coi điện Cửu Trọng là nhà, nàng không thể nghi ngờ sẽ đi vào muốn làm kế mẫu rồi. Xem đệ tử của phu quân tương lai như nhi tử của chính mình mà làm thân, chính là một học vấn cực kỳ sâu sắc thâm thúy.

Nàng nhất định phải hiểu được tiến lùi, hiểu được thu mua lòng người.

Đầu tiên nàng nở ra một nụ cười tươi đẹp, ôn uyển ung dung, ánh mắt nhu hòa từ ái, nghiễm nhiên một hình tượng từ mẫu: "Đông Phương, ngươi có biết sư phụ ngươi mất tích mấy ngày nay, trên người của hắn đã xảy ra chuyện gì không?"

Đông Phương cúi đầu một bên vô cùng kính cẩn, nghe nói như thế, ngẩng đầu lập tức có một dáng vẻ chần chờ: "Hả? Nếu là chuyện sư phụ, là đệ tử, đáng lẽ nên chú ý nhiều hơn. Không biết sư mẫu biết chút ít gì không?"

Lúc tới Vô Tư suy nghĩ một đường, cảm thấy ngàn lời nói dối không hiệu nghiệm bằng việc kéo Đông Phương và Thiên Nam về phe của mình, vì vậy nói: "Sở dĩ bổn tọa gạt Trọng Hoa chuyện của Thiên Âm, chỉ thuần túy muốn cứu tánh mạng của hắn, tránh cho hắn một bước đạp lỗi, từ chút đó vạn kiếp bất phục."

Nghe nàng nhắc tới Thiên Âm, Đông Phương lộ vẻ rõ ràng là ngoài ý muốn, liền cẩn thận lắng nghe.

Vô Tư nói: "Thiên Âm ngoài mặt đơn thuần, ngầm lại làm chuyện trái với tiên quy. Nàng so với bất kì kẻ nào đã tìm được Trọng Hoa trước, ngay khi Trọng Hoa mất trí nhớ, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, lừa gạt Trọng Hoa thành thân với nàng ở Băng Vực......"

"Cái gì?" Đông Phương tuyệt đối không ngờ tới chuyện này, vài ba lời của Vô Tư, hắn chỉ cảm thấy sợ hết hồn hết vía. Kinh sợ đến sọt chứa hoa đào trong tay rơi xuống đất, cánh hoa bay lả tả trên đất. Lại nghĩ đến trước kia Trọng Hoa gọi hắn và Thiên Nam tiến gian phòng, tìm hỏi có tất cả chuyện có liên quan đến Thiên Âm, sau đó là dáng vẻ mờ mịt, rõ ràng lúc trước Vô Tư có thái độ như không muốn Trọng Hoa biết được có người như Thiên Âm tồn tại, âm thầm nghĩ Thiên Âm thất bại có một không hai trong chuyện tiên luyến này. Tuy là hai người bọn họ vẫn chọn trúng Vô Tư là “sư mẫu”, nhưng dù sao trong lòng bọn họ tiểu Thiên Âm trở về tất nhiên là quan trọng hơn một chút. Vì vậy ngoài sáng và trong tối kêu sư mẫu châm chọc Vô Tư.

Mà nếu bàn về như thế nào, Vô Tư nói ra một mẩu tin tức, không thể so với những suy nghĩ viễn vông kia, Đông Phương chỉ cảm thấy như có sấm sét đập trúng hắn, làm hắn có chút hoa mắt chóng mặt.

Vô Tư giơ giơ lên khóe môi, tiếp tục nói: "Cho nên Trọng Hoa không nhớ nổi Thiên Âm, có lẽ là vì Sư Phụ Tiên Tôn Vô Nhai của bổn tọa vì ngăn cản Trọng Hoa dẫm vào vết xe đổ của Lục Nhiên, xả thân cứu hắn, đồng thời lấy Cấm Thuật của Đại Hàm bóp méo trí nhớ của Trọng Hoa. Khiến cho Thiên Âm, từ đó biến mất ở trong ký ức của hắn." Ánh mắt nàng sáng quắc nhìn chằm chằm Đông Phương: "Bổn tọa cũng không muốn nhiều lời, ngươi cũng biết, Trọng Hoa với Tiên giới mà nói, là cây trụ không thể lay động. Sống chết của hắn liên quan đến tồn vong của Tiên giới, tuyệt đối không thể bởi vì tư tình nhi nữ làm mất mạng. Bổn tọa đã đạt thành nhận thức chung với Phong chưởng môn, trong quá khứ Thái A, sẽ không có một người tên là Thiên Âm. Hiện nay cũng chỉ còn dư lại ngươi và Thiên Nam, nên làm như thế nào, bổn tọa tin tưởng trong lòng các ngươi tự sẽ cân nhắc."

Đông Phương cau mày làm cho người ta đăm chiêu đoán không ra suy nghĩ trong lòng hắn, thi lễ với nàng một cái: "Đa tạ Chưởng môn Vô Tư nói cho vãn bối những thứ này, ta biết rõ nên làm như thế nào."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »