Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 108
gặp lại người cũ

❊ ❊ ❊

Mặc Tử Tụ lập tức cười to, Thiên Âm lúng túng thu tay lại, cười mỉa: “Thức ăn lấy được khi ăn mới có mùi vị, hơn nữa, cho dù thức ăn có ngon, nhưng nếu không có người ăn chung với mình thì cũng như nhai sáp nến, không có tăng thêm mùi vị.” Suy nghĩ một chút lại nói: “Huống chi bữa này không phải là dùng tiền của ta, tất nhiên ta muốn ăn thật ngon, những viên Kim Thạch kia, là để dành cho A Hoa.”

Nghĩ đến A Hoa, nàng lại nói: “Mặc ca ca, ngươi có biện pháp gì có thể để cho ta tìm được A Hoa nhanh hơn một chút hay không? Vừa rồi một đường đi tới đây, ta cũng không có nhìn thấy nàng.”

Mặc Tử Tụ cười khẽ: “Nàng ta có thể rời khỏi nơi này hay không?”

“Không thể nào.” Thiên Âm kích động lắc đầu: “A Hoa nói qua nơi này là nơi mà nàng sống cả đời, nàng sẽ không rời đi!”

“Ngươi phải tìm tiểu cô nương tên A Hoa? Lớn giống như ngươi sao?”

“Đúng vậy. Mặc ca ca, ban đầu ta với A Hoa tách rời ở thành Tiêu Dao, ta đến Tiên giới, từ đó cũng chưa từng thấy qua nàng. Cũng không biết hôm nay nàng ở chỗ nào? Sống có được hay không......”

Mặc Tử Tụ trầm ngâm chốc lát, nói: “Ngày ở Nhân giới sẽ trôi qua nhanh hơn ngày ở Tiên giới, ngươi ở Tiên giới vừa được mười bảy tuổi, người bằng hữu A Hoa kia, cũng phụ nhân trung niên, đoạn đường này người mà ngươi tìm chỉ là thiếu niên, lại không chú ý tới những người lớn tuổi kia.”

Thiên Âm khiếp sợ há to mồm, nàng không phải là không biết Nhân giới khác biệt với Tiên giới, chỉ là nhiều năm như vậy, nàng đã quên thôi.

“Vậy......”

Nàng đang muốn nói chuyện nói, lầu dưới truyền đến một âm thanh ồn ào cắt đứt suy nghĩ của nàng. Hai người theo tiếng kêu nhìn lại, liền thấy một hán tử trung niên say rượu quần áo lam lũ bị đám người tiểu nhị xua đuổi hành hung ngay tại cửa ra vào.

“Bảo ngươi ăn chùa uống chùa!!” Tiểu nhị nở nụ cười, vẻ mặt trở nên dữ tợn: “Không có tiền cũng dám tới nơi này uống rượu? Không cho ngươi biết tay một chút, về sau ai cũng dám đến nơi này ăn cơm bá vương* rồi!”

Ăn cơm bá vương*: Bá Vương; kẻ cực kỳ thô bạo; kẻ ngang ngược (hiệu của Sở vương Hạng thời Tần - Hán). Theo Ly hiểu cụm từ ăn cơm bá vương ở đây là đến đây ăn cơm không trả tiền (kẻ cậy quyền áp bức nhân dân), nếu hiểu theo câu này là ai cũng có thể đến ăn chùa.

Hắn chỉ huy đả thủ* một bên, giọng nói tàn khốc quát lên: “Đánh cho ta, ra sức đánh!! Để cho hắn ghi nhớ thật lâu!”

Đả thủ*: ý chỉ người hung ác, ác ôn, chuyên ra tay đánh người.

Đại hán kia một thân áo xanh bị hất nước bẩn, lại bị đè xuống đất dính chút bụi, cộng thêm hắn lôi thôi lếch thếch tóc rối bời, càng nhìn càng thấy hắn giống như một tên ăn xin.

Chỉ chốc lát sau, hắn bị bốn năm người đánh cho miệng phun máu tươi, vết thương chằng chịt.

Thiên Âm thấy hơi quá đáng, âm thầm vận dụng Tiên thuật, để cho lực đánh vào trên người đại hán kia giảm nhẹ đi. Người khác chưa phát hiện, đại hán kia lại cảm thấy nắm đấm rơi vào trên thanh thể của mình lại không có một chút sức nặng, giống như cây bông vải mềm lướt nhẹ trên người mình một cái.

Một khắc trước mắt hắn vẫn còn say lờ đờ mông lung, vào lúc này trong ánh mắt đã trong sáng mang theo chút mê hoặc.

Ánh mắt không ngờ va chạm với Thiên Âm, chớp mắt một cái, thu hồi mắt lại nhắm hai mắt giả chết. Chỉ là trong nháy mắt, hắn lại bỗng dưng mở mắt, lần này, hắn đúng là có vẻ hết sức kích động!

Hắn mạnh mẽ đẩy người đang đánh tới sung sướng ở bên cạnh ra, cách khoảng hai tầng lầu, hai mắt không dám tin giọng nói khàn khàn thở phào: “Thiên Âm!!”

Ly trà trong tay Thiên Âm phút chốc rơi xuống đất.

Nàng muốn, đời này nàng cũng không nghĩ tới, năm đó người vô cùng ghét nàng, đứa bé ăn xin Đại Thực ở tại sát vách ngôi miếu đổ nát, sẽ nhớ nàng.

Theo Đại Thực đi một đường, Thiên Âm ôm Thiên Tuyết một câu cũng không lên tiếng.

Đại Thực nói, A Hoa chết rồi.

Hắn nói, bởi vì năm đó nàng đắc tội Hồng Trang, Hồng Trang tìm một tháng không tìm được nàng, liền trút giận lên người bên cạnh nàng, A Hoa chính là bởi vì vậy mà bị Hồng Trang đánh chết.

Hắn nói, thời điểm A Hoa chết, trong ngực là bọc tiền đồng lớn.

Lúc nàng khạc ra một ngụm máu cuối cùng còn nói, đó là tiền mà nàng cho Thiên Âm mua gà nướng.

Trên bầu trời xa, trong xanh thuần khiết, không một tạp chất. Một bụi cỏ dại mọc thành sân, vài luồng gió xào xạc từ từ lướt nhẹ qua. Giữa bụi cỏ xương trắng dày đặc, trên bầu trời Đại bàng lượn vòng, điểu* thối bay thấp xuống.

Điểu*: chim điểu.

Đi tới trước một cọc gỗ mục nát được xem là mộ bia, Đại Thực ngừng bước.

Hắn chỉ vào cộc gỗ đã mọc đầy cỏ dại trên mặt đất nói: “Đây là mộ phần A Hoa, trước khi nàng chết vẫn nói ngươi sẽ trở về, ta liền chôn nàng ở nơi này, ngươi mà trở về, cũng dễ nhìn thấy nàng một chút. Đã nhiều năm như vậy, vốn là cũng không ôm hy vọng gì, không ngờ hôm nay ngươi thật sự trở lại.”

Thiên Âm để Thiên Tuyết xuống, lặng lẽ nhẹ nhàng vuốt ve cộc gỗ mục nát này vừa sờ thì một miếng vụn của mộ bia mộc mạc rơi xuống, giọng nói khàn khàn hỏi: “Lúc A Hoa đi, nảng có sợ không?”

“Sợ nha. Ai mà không sợ, nhưng Hồng Trang kia dẫn theo mấy chục người, không người nào có thể ngăn được nàng.” Giọng nói Đại Thực nghe phiền muộn khó khăn, nhắc tới Hồng Trang, hắn vẫn là đầy ngập oán giận.

“Hồng Trang này......” Nàng lẩm bẩm, ngồi xổm người xuống yên lặng nhổ cổ dại trên mộ phần, trong ánh mắt đen tối giống như có nước mắt, chảy xuống không ngừng.

Từ trong túi lấy ra tất cả Kim Thạch, một viên lại một viên trải đầy phần mộ, Kim Thạch dưới ánh mặt trời chiết xạ ra ánh sáng chói mắt.

“A Hoa, ta đã trở về, ngươi nói rất đúng, mặc dù ta sẽ không có xin tiền, mà ta thật ra cũng không có vô dụng như người khác nói.”

“Ngươi luôn nói ta sẽ có một ngày mang theo mấy xe ngựa vàng để báo đáp ngươi, ta vẫn nhớ.”

“Trong túi ta có thật nhiều bảo bối, đều là ánh vàng rực rỡ......”

Tiếng gió uyển chuyển, nàng ở trong gió nhẹ nhàng kể ra: “Nhưng ngươi, lại đi nha.”

“...... Thật xin lỗi, là ta hại ngươi......”

Tiếng gió mang giọng nói của nàng đi về phương xa, cỏ thơm um tùm, vẫn như cũ rêu rao theo gió.

Nàng ép người xuống, dán lên mộ phần lẳng lặng rơi lệ. gió mát đánh úp vào thân nàng, mang theo bi thương du đãng trong không khí.

Thiên Tuyết an tĩnh nằm ở bên người nàng, nâng lên móng vuốt một lần lại một lần thay nàng lau đi nước mắt ở khóe mắt.

Mặc Tử Tụ ẩn thân ở một bên, lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt chớp động, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, xinh đẹp, giống như thần tiên trong bức tranh.

Trời chiều nghiêng vào, ánh chiều tà chiếu khắp nơi trên đất, nàng đứng dậy, lấy ra một đống lớn Kim Thạch đưa cho Đại Thực: “Ta lấy những thứ này đổi lại tiền đồng mà nàng để lại cho ta.”

Đại Thực đối với Kim Thạch trên mặt đát làm như không thấy, đôi tay đào ra một phần đất trong Mộ Bia, từ trong móc ra vải bố cũ kĩ không thể nhìn rõ màu sắc, buông tiếng thở dài: “Tổng cộng 21 khối tiền đồng, nàng khổ cực góp lại, ta thay nàng ở để chỗ này, cũng coi là không phụ lòng dặn dò trước khi nàng chết. Kim Thạch này một chút ta cũng không muốn, những thứ tiền đồng này ngươi cũng lấy đi đi.”

Đại Thực nhìn chân trời một chút, ở nơi xa nắng chiếu xuống áng sáng chói, khiến cho đất trời một màu gắn bó, khoảng cách gần xa của núi cao đồng cỏ như một bức tranh cảnh sắc thiên nhiên mờ ảo.

Ngay tiếp theo giọng nói của hắn đều có mấy phần nhẹ nhàng, trên mặt tươi cười mang theo một chút vết bẩn: “Ta đã sắp năm mươi tuổi, ngươi chính là dáng vẻ thiếu niên. Mới vừa đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã biết rõ ngươi khác biệt với chúng ta. Nếu A Hoa dưới suối vàng biết, gặp ngươi như thế, nhất định cũng rất vui mừng.” Âm thầm lau khóe mắt một cái, hắn xoay mặt nhìn Thiên Âm: “Hôm nay ngươi cố ý trở lại tìm nàng, cũng không uổng nàng thật lòng bảo vệ ngươi.”

“Tử nhỏ A Hoa đã có tấm lòng thiện lương, chỉ hy vọng nàng đầu thai một gia đỉnh tốt, không cần phải chịu khổ nữa.” Nói xong, hắn xoay người liền đi: “Nhìn rồi thì đi đi, ngươi không phải người thường, tương lai ngày còn dài hơn, một chút chuyện đã qua, hãy để cho nó qua đi.”

Nhưng cố tình, một câu “đầu thai một người tốt” kia, làm cho ánh mắt Thiên Âm chợt lóe sáng.

A Hoa chết rồi, nhưng nàng còn có thể chuyển thế......!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »