Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 121
vấn đề này rất khó trả lời

❊ ❊ ❊

“Không biết thẹn!” Nguyên Ly Nặc thẹn quá thành giận: “Phản đồ ngươi, đừng vội ở chỗ này nói xằng nói bậy!”

Xích Hỏa hừ lạnh: “Nguyên Ly Nặc, ta và sư phụ đang nói chuyện, có liên quan gì tới ngươi?!”

“Hừ, ngươi khi sư diệt chúng, dấn thân vào Ma tộc, người không có chỗ để được tha thứ. Nếu hôm nay chính ngươi muốn tới chịu chết, bổn tôn thành toàn ngươi!”

Hai người giống như kẻ thù, nói không đến hai câu liền đánh nhau.

Có người nói, bà tức* tựa như kẻ thù, một người đoạt nhi tử của người khác lại sợ người khác đoạt trở về, một người bị người khác đoạt nhi tử lại liều mạng muốn đoạt lại. Vì vậy một cuộc minh tranh ám ngươi đoạt tới ta đoạt đi, âm mưu dương mưu* cũng không thiếu được, chiến đấu đến cuối cùng, người ở giữa bị cướp đoạt tới cướp đoạt đi, thành người thắng lớn nhất, nhưng có lẽ cũng thất bại thảm hại.

Bá tức*: mẹ chồng nàng dâu.

Âm mưu dương mưu*: âm mưu và dương mưu giống nhau ở chỗ chỉ muốn đạt được kết quả tốt nhất. Chỗ khác biệt giữa chúng là âm mưu có sơ hở có thể tìm ra, mà dương mưu là theo thế mà động, theo thế mà phát, không có dấu vết để tìm ra, so với âm mưu thì cao minh hơn nhiều cũng khó thực hiện hơn nhiều

Trong đó, quan hệ giữa Xích Hỏa và Nguyên Ly Nặc, cũng có thể xem là như vậy.

Chiến đấu giữa hai người này, là ai cũng không cách nào nhúng tay, duy nhất chỉ Lục Nhiên có thể nhúng tay, cầm kiếm mà đứng, vẻ mặt thâm trầm che giấu tất cả cảm xúc.

Ngay lập tức, bên ngoài Tiên điện chỉ thấy hồng quang tán loạn, sóng khí quay cuồng, điện quang hỏa thạch tất cả những chiêu thức hai người tung ra giữa không trung hiện lên lại biến mất.

Vô Tư nhìn Xích Hỏa, lại nhìn Lục Nhiên một cái, rất đáng tiếc nói: “Ban đầu Xích Hỏa cũng coi là hạng người kinh tài tuyệt diễm, sau khi chìm đắm vào Ma tộc thì tu vi càng thêm tăng mạnh. Nếu ban đầu nàng chưa từng phạm phải sai lầm, hôm nay trong tiên giới sẽ có nhân tài xuất chúng.”

Thanh Đại tiếp lời nói: “Đáng tiếc, đứa bé có tiền đồ như vậy.”

Lúc trước Xích Hỏa chịu một chưởng của hắn đã bị trọng thương, vào lúc này đấu với thuộc hạ của Nguyên Ly Nặc chiếm không tới nửa phần tiện nghi, bị buộc từng bước lui về phía sau, máu từ trên người nàng chảy ra không ngừng.

Lục Nhiên cầm kiếm ngón tay trắng bệch. Lịch Chi kinh ngạc nhìn về hắn: “Sắc mặt của Lục chưởng môn sao khó coi như vậy? Thân thể không thoải mái sao?”

Lục Nhiên cười khẽ: “Mấy năm gần đây bế quan lâu ngày không thấy ánh sáng mặt trời, sắc mặt tự nhiên kém chút, làm phiền Tiên Tôn Lịch Chi lo lắng.”

Lịch Chi cười như không cười, cũng không mở miệng.

Giữa không trung, Nguyên Ly Nặc từng bước từng bước mà ép sát, Xích Hỏa nhếch nhác chống cự, nhưng vẫn không rút đi.

Nguyên Ly Nặc hận nàng tận xương, ra tay không lưu lại nửa phần đường sống, nhìn như vậy, chỉ hận không thể chém nàng thành thịt nát.

Lịch Chi im ắng chỉ chốc lát thì tâm tư lại sôi nổi, nhìn Xích Hỏa chậc chậc sợ hãi than: “Người Ma tộc thật là trong mắt không có người, lại dám một người một ngựa xông tới, nói nàng dũng cảm thì đã coi trọng nàng rồi. Mặc dù Xích Hỏa này ở Ma tộc có địa vị cao, nhưng nếu thật muốn phân cao thấp với Tiên Tôn Trường Lưu, thì còn thiếu rất nhiều” Hắn liếc Lục Nhiên một cái, cười đến âm dương quái khí*: “Cho nên nói, hồng nhan họa thủy. Vô duyên vô cớ lại thu nhận nữ đệ tử này, hiện tại tốt rồi, dẫn lửa lên thân thôi......”

Âm dương quái khí*: nghĩa đen là khí quái lạ trong trời đất, nghĩa bóng chỉ những người lời lẽ, cử chỉ quái đản, kỳ lạ hoặc lời nói, thái độ không chân thành, khiến người ta đoán không ra.

Lam Duyệt mỉm cười nói: “Lịch sư huynh nói thế qúa rồi, bên trong tiên môn nào không có nữ đệ tử, cũng không phải là ai ai cũng như Xích Hỏa vậy. Tiên Tôn Trọng Hoa cũng không phải có nữ đệ tử Thiên Âm rất biết điều.”

Lịch Chi khinh thường: “Chuyện ngày sau ai có thể dự liệu được? Thiên Âm, không chừng chính là Xích Hỏa thứ hai!”

Lời mới vừa mói xong, đột nhiên cảm nhận được khí lạnh đập vào mặt, cả người Lịch Chi da thịt căng thẳng, tiếp theo nhìn lại, liền thấy Trọng Hoa đứng chắp tay, ánh mắt cũng là nhẹ nhàng quét tới một cái.

“Hừ!” Hắn phất tay áo quay mặt sang, giống như quan sát Nguyên Ly Nặc và Xích Hỏa đang đánh nhau, nhưng trong lòng lửa giận rào rạt, ngại vì tu vi của Trọng Hoa cao thâm khó lường, cố tình lại không dám làm bậy, chỉ đành phải âm thầm bực mình.

Mắt thấy kết giới sắp bị công phá, mọi người rối rít phóng lên trời, hoặc bổ sung kết giới sắp bị phá hư, hoặc xuyên qua kết giới xông vào trận địa của Ma tộc đại khai sát giới.

Trên mặt đất, chỉ có vẻ mặt Lục Nhiên từ từ mất huyết sắc, che chở cho Hồng Trang là Thiên Ngô, Trọng Hoa cũng ngửa đầu chuyên chú nhìn một chỗ không có người.

Thiên Ngô thấy dáng vẻ này của hắn, liền hỏi: “Tôn thượng, thế nào? Có gì không đúng sao?”

Trọng Hoa nói: “Mặc Tử Tụ tới.” Đột nhiên vẻ mặt cứng lại, sau một khắc liền đã xuất hiện trước mặt Tam Trưởng Lão Thiên Ngô, vươn tay ra, một người từ trong sương mù dày dặc xuất hiện.

Thiên Ngô kinh sợ thối lui một bước: “Đây là......”

Sương mù tản ra, lộ ra nam tử trung niên với dáng vẻ khô gầy gầy trơ xương, đang dữ tợn mà cười cười.

“Quả nhiên là cảm thấy xấu hổ với người đứng đầu tiên giới, ảnh thuật này của bổn tọa xuất thần nhập hóa*, ngay cả Minh vương cũng khó mà phát hiện, ngươi có thể liếc mắt nhìn ra, khiến bổn tọa cảm thấy không bằng.”

Xuất thần nhập hóa*: giống như xuất quỷ nhập thần, hành tung không rõ ràng.

Trọng Hoa lạnh nhạt liếc hắn, nhàn nhạt khạc ra một câu nói ra thân phận của người tới: “Minh giới Tứ Đại Thiên Vương là một trong những minh ảnh.”

Minh ảnh khô cằn nở vài tiếng cười, giống như giờ phút này không phải cổ bị người để ở trong tay, vẻ mặt thản nhiên tự đắc thậm chí còn mang theo chút đắc chí: “Dĩ nhiên là bổn tọa, không ngờ đại danh bổn tọa Tiên giới đã nghe tiếng rồi, thật là xấu hổ xấu hổ.”

Trọng Hoa yên lặng chớp mắt một cái, vẻ mặt không có gì nói: “Dĩ nhiên là nổi tiếng gần xa, nhớ năm đó ngươi vụng trộm tiểu thiếp Minh vương thân thể trần truồng bị đuổi giết không còn chỗ ẩn thân, có thể nói là nổi trong Lục giới, hôm nay nghĩ đến, vẫn là để cho người có ký ức mới mẻ không cách nào quên.”

Hồng Trang đứng ở sau lưng Thiên Ngô nhịn không được lập tức cười phun khiến cho trên mặt trắng bệch của Minh Ảnh không có mấy lạng thịt nặn ra vẻ lúng túng xấu hổ.

Trọng Hoa không có tính toán ôn chuyện với hắn: “Từ trước đến giờ Minh giới và Tiên giới không can thiệp chuyện của nhau. Hôm nay ngươi thừa dịp thời điểm tiên ma giao chiến, sai Ảnh Nô tới đây ẩn vào Trường Lưu đến cuối cùng muốn thế nào?”

Minh ảnh Ảnh Nộ cười to: “Trọng Hoa, ngươi giả bộ ngu cái gì! Tất nhiên là Bổn tọa đến là vì vị thần cuối cùng, chẳng lẽ ngươi lại cho là ta tới thăm ngươi?” Hắn hừ hừ cười một tiếng: “Tuy là khí chất của ngươi tuyệt vời làm đất trời thay đổi, dung mạo khuynh thế liền ngay cả trời trăng cũng không bằng, nhưng phương diện kia của bổn tọa bình thường, tất nhiên chướng mắt ngươi......”

Nói còn chưa dứt lời, đông một tiếng, cái ót bị người hung hăng gõ vào, cũng không biết đầu của hắn là chất liệu gì, một âm thanh vang lên lớn như vậy, đầu của hắn lại không thấy máu chảy không thấy vết thương, vẫn hoàn hảo không chút tổn hại.

Dĩ nhiên, một Ảnh Nô, tập họp ngàn vạn bóng dáng mà thành con rối, muốn trông cậy vào nó chảy mấy thùng máu, cũng là Thiên Phương Dạ không thiết thực.

Duy nhất danh xưng có phản ứng, đó là vẻ mặt mơ hồ của hắn, ngay cả thân thể cũng lung lay mấy cái.

Giữa không trung tiên ma đánh nhau kích liệt, bên này Thiên Ngô và Hồng Trang khiếp sợ nhìn Thiên Âm, nhìn lại thiết côn trong tay to bằng bắp đùi, hai người lập tức cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Khóe miệng Trọng Hoa run lên, lo lắng này khi Ảnh Nô nhìn thấy dung mạo của Thiên Âm và truyền tin tức của hắn về Minh giới, đưa tới phiền toái không cần thiết về sau, đưa tay chùi một cái, liền khiến cho Ảnh Nô không thể chịu một kích hóa thành khói mù.

Hắn oán giận nhìn Thiên Âm, giọng nói cũng không biết là vui là giận: “Ngươi không phải nên nằm dưỡng thương cho thật tốt sao, lại tới xem náo nhiệt gì?”

“Chính là con......” Thiên Âm suy nghĩ nửa ngày, răng trên răng dưới vừa đụng liền nhảy ra một câu hối hận không kịp lời nói: “Ngứa da.”

Trọng Hoa cúi mắt xuống, một lát sau nói: “Đã như vậy, sau khi trở về Thái A, đi Huyễn Hải suy nghĩ đi, khi nào tật xấu ngứa da được sửa lại thì trở ra.”

“......” Vẻ mặt Thiên Âm chợt thay đồi, làm ra vẻ như bừng tỉnh: “Ôi? Sư phụ người mới vừa hỏi con cái gì? Tại sao không nằm dưỡng thương muốn tới tham gia náo nhiệt? Ai, cái vấn đề này rất khó trả lời, để cho Huyền Tề ca ca thay con trả lời thôi.”

Trọng Hoa hình như cười cười, khó có được hắn nở nụ cười khiến cho Thiên Âm bị mê hoặc đồng thời tinh thần căng thẳng. Hắn nói: “Vi sư cho ngươi đi suy nghĩ, ngươi có ý kiến?”

“......”

“Còn chưa có nghe rõ? Vi sư có thể nhắc lại một lần nữa.”

“Con...... Nghe rõ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »