Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3370 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 158
tiên này, ta không làm

❊ ❊ ❊

Rõ ràng Thiên Âm nhìn thấy, xưa nay trên mặt Phục Nguyên không có một chút biểu tình, nay lại tràn lên một vẻ đau xót.

Hắn từng bước từng bước đi tới trước mặt Phương Diệc Nhiên, giọng điệu bình tĩnh: "Nhiên nhi, vi sư làm chuyện có lỗi với ngươi sao?"

Cả người Phương Diệc Nhiên run lên, bên tai cũng trở nên đỏ bừng: "Sư phụ đối đãi ta như con, nhiều năm qua hết lòng dưỡng dục ta thành người, đồ nhi không dám quên. Nhưng chuyện hôm nay, tất cả đều là lỗi của một mình đồ nhi, xin sư phụ minh xét."

Phục Nguyên cười lạnh: "Rất tốt, Phục Nguyên ta không chỉ dưỡng ra một đệ tử giỏi lại rất có trách nhiệm!"

Ở trong ánh mắt kinh ngạc của Thiên Âm, Phục Nguyên vung một chưởng tới, Phương Diệc Nhiên lập tức như bù nhìn phun ngụm máu bay ra ngoài, lúc rơi xuống đất, hắn vẫn quỳ xuống dưới đất không dậy nổi, đầu gối chạm đất, đông một tiếng, làm trong lòng Thiên Âm run lên.

Ánh mắt Phục Nguyên lóe lên, nhìn hắn, giọn nói không có tình cảm: "Ngươi có biết, tư giao* với Ma tộc sẽ chịu tội gì không? Xứng nhận hình phạt gì?"

Tư giao*: quan hệ cá nhân.

"Biết." Phương Diệc Nhiên ngậm máu đáp: "Cạo tiên cốt, hóa bỏ một thân tiên pháp, cách chức, đày xuống Nhân giới."

Hắn nói gió nhẹ nước chảy, Thiên Âm nghe thấy, trong lòng run sợ, vội la lên: "Phục trưởng lão thật sự không để ý tới tình thầy trò......"

"Thiên Âm!" Phương Diệc Nhiên gào to một tiếng ngắt lời nàng, nhẹ nhàng lắc đầu nhìn về phía nàng: "Không nên nhúng tay."

"Nhưng......"

Ánh mắt Phục Nguyên quét tới, Thiên Âm im lặng. Trong lòng rối loạn, suy xét đối sách, lại phát hiện đối mặt với tình cảnh này, nàng nói gì làm cái gì cũng vô dụng. Nàng cũng không có thể lấy cung Nguyệt Thần ra đánh nhau một trận với Phục Nguyên, cho dù làm, cũng không thể làm. Rồi lại không thể làm bộ như không thấy.

Trong lúc nàng sốt ruột lo lắng nhìn Phương Diệc Nhiên lần nữa bị Phục Nguyên đánh hộc máu, lý trí cơ hồ muốn mất đi thì Trọng Hoa ôm Thiên Tuyết trong ngực nhẹ nhàng đến trước mặt.

Mặc dù Phục Nguyên giận, nhưng cũng không thể không để ý tới Trọng Hoa mà giả bộ không biết, hơi hơi cúi người, bày tỏ chào hỏi.

Thiên Âm bị ánh mắt Trọng Hoa nhìn chằm chằm, co rụt lại, rất muốn rúc vào trong đất mà biến mất.

"Tôn thượng, mặc dù Thiên Âm là đệ tử của người, nhưng là phạm phải việc ác, vẫn phải xử trí, xin tôn thượng chớ nhúng tay vào."

Lời nói của Phục Nguyên cứng rắn, nếu là đổi thành Lưu Quang, không chừng cũng đã đánh. Trọng Hoa trầm tư một lát, liếc nhìn Thiên Âm, nói: "Bổn tôn bảo đảm cho nàng, Phục trưởng lão nguyện ý thả người?"

"Sư phụ, Thiên Âm nàng không liên quan đến chuyện này, nàng cũng không biết Dao nhi là người ma tộc!" Phương Diệc Nhiên đúng lúc mở miệng, lại phun một ngụm máu ra ngoài.

Không biết trong lòng Phục Nguyên có phải tức giận nhịn khó chịu hay không, chỉ thấy bắp thịt trên gương mặt nhanh chóng co quắp, một hồi lâu, vẻ mặt không biểu tình nói: "Đã như vậy, Thiên Âm xin mời tôn thượng mang về quản giáo cho thật tốt."

"Đa tạ." Trọng Hoa đưa tay kéo Thiên Âm đang muốn tránh thoát, nhẹ nhàng quét mắt một cái, có mười phần cảm giác bình tĩnh nhưng cũng uy hiếp, Thiên Âm lập tức yên lặng, ngoan ngoãn bắt tay áo của hắn lại, theo hắn lên đụn mây.

Trên mặt đất, Phục Nguyên giận dữ, lại một chưởng đánh bay Phương Diệc Nhiên, lần này, cách vài trăm mét, Thiên Âm vẫn là nghe rõ tiếng xương cốt trong thân thể của hắn gảy lìa, thanh thúy vang lên.

Nàng âm thầm siết chặt quả đấm, trong lòng run sợ lôi kéo tay áo Trọng Hoa, tiếng như con muỗi: "Sư phụ......"

Trọng Hoa không để ý tới.

Thiên Âm nhìn xuống dưới, y phục Phương Diệc Nhiên hỗn loạn, vẻ mặt suy yếu. Quật cường quỳ gối trước mặt Phục Nguyên, thấp giọng kể cái gì, chỉ thấy Phục Nguyên giận tím mặt, thanh kiếm trong tay đâm xuyên thấu thân thể của hắn!

"Phương sư huynh!" Thiên Âm hô nhỏ một tiếng, Trọng Hoa đúng lúc bắt được cánh tay của nàng, tránh để nàng kích động chạy như bay đi xuống.

Thiên Âm suy đoán, Phục Nguyên này nhất định là tâm địa sắt đá, nếu không đệ tử của mình bị thương thành bộ dáng như vậy, hắn lại vẫn là thờ ơ ơ hờ, dáng vẻ muốn đánh Phương Diệc Nhiên thừa sống thiếu chết.

"Liệt đồ!"

Không biết Phương Diệc Nhiên lại nói câu gì, Phục Nguyên kinh sợ giận dữ rống, ngay cả màng nhĩ của Thiên Âm cũng bị chấn động sinh đau. Sau một khắc, chỉ thấy hắn một cước đá bay Phương Diệc Nhiên, chính mình theo sát mà lên, trường kiếm phản xạ ra ánh sáng lạnh nhanh chóng chiếu vào mắt Thiên Âm.

"Dao nhi!!"

Bên tai là tiếng thất thanh hô đau của Phương Diệc Nhiên. Đợi trước mắt nàng hôi phục lại ánh sáng, trên mặt đất nơi trường kiếm Phục Nguyên đâm trúng, là Bạch Dao máu me đầy người. Nàng ôm Phương Diệc Nhiên, lấy lưng đỡ kiếm, cản trường kiếm của Phục Nguyên.

Y phục nhuốn máu tung bay ở trong gió, mái tóc như thác nước, chặn lại vẻ mặt của nàng, chỉ lộ ra tươi cười yếu ớt trên khóe môi, hài lòng cười.

Thiên Âm ngây người.

Bên cạnh truyền đến một tiếng thở dài nhẹ nhàng của Trọng Hoa: " Thiên Âm, kết quả này, ngươi có thể thoả mãn rồi sao?"

Thiên Âm muốn nói, không hài lòng.

Nhưng một luồng khí nóng xông lên mắt mũi miệng, một câu nói cũng nói không ra.

Trong nháy mắt, Phục Nguyên rút trường kiếm ra ngoài, từ trong cơ thể Bạch Dao phun ra dòng máu tươi, dưới ánh mặt trời nổi lên vô số ánh sao lấp lánh. Phương Diệc Nhiên giống như u mê, giật mình ôm chặt nàng, song song từ giữa không trung rơi xuống......

Thiên Âm tránh thoát khỏi Trọng Hoa mà chạy như bay!

Nhưng không có vượt qua tốc độ bọn họ rơi xuống, chỉ có thể mắt thấy bọn họ rơi ầm ầm xuống mặt đất, lá khô đầy đất bay tán loạn.

Thiên Âm ở trước mặt hai người, làm bị thương cánh tay, muốn lấy máu của mình chữa trị vết thương cho Bạch Dao, lại nghe Bạch Dao nhẹ giọng hỏi Phương Diệc Nhiên: "Chàng có nguyện ý chết với ta hay không?"

Phương Diệc Nhiên ôm chặt lấy nàng, trong mắt có lệ chảy xuống: "Ta không muốn!"

"Vậy ta liền chết một mình......"

Cánh tay rỉ máu của Thiên Âm vẫn còn ở giữa không trung, bờ môi Bạch Dao tươi cười, khép chặt lên cặp mắt đen như mực giảo hoạt kia.

Nhìn Phương Diệc Nhiên trong nháy mắt mất đi hào quang trong mắt, nàng chậm rãi thu tay lại, quét mắt nhìn qua đám người Phục Nguyên, trông thấy ánh mắt lạnh như băng của bọn họ. Nàng thầm suy nghĩ, người tiên giới, thật vô tình.

Nàng lảo đảo lui về phía sau mấy bước, nói khẽ với Phương Diệc Nhiên: "Mang theo nàng, đi đi. Chớ sống ở Tiên giới này."

Đúng lúc này, chân trời Ma Vân vọt tới, hai bóng người trong nháy mắt đến trước mặt.

Bạch Hà và Tru Tiên đều hai mắt trợn tròn, đưa tay ở giữa không sai lệch mà công kích.

Sát khí như đao, đánh úp tới mặt của Thiên Âm, nàng chỉ nghe được một tiếng kêu sợ hãi của Phục Nguyên.

"Nhiên nhi!"

Thời điểm nàng được Trọng Hoa bảo hộ ở trong ngực, thấy Phục Nguyên ngăn ở trước mặt Phương Diệc Nhiên, ngăn cản một kích giận dữ của Bạch Hà, không để cho hắn tổn thương Phương Diệc Nhiên chút nào.

Thiên Âm hỏi Trọng Hoa: "Sư phụ, Phục trưởng lão vừa muốn giết hắn, lại vì sao phải cứu hắn?"

Đỉnh đầu truyền đến giọng nói của Trọng Hoa: "Bởi vì, hắn là Sư Phụ của Phương Diệc Nhiên. Phương Diệc Nhiên đã làm sai chuyện, hắn có thể phạt có thể giết, lại không thể để cho người khác tổn thương Phương Diệc Nhiên chút nào."

Tru Tiên và Bạch Hà, mục đích chỉ muốn cướp Bạch Dao đi. Trọng Hoa không có ngăn cản, lẳng lặng nhìn bọn họ nhanh chóng rút đi.

Phương Diệc Nhiên nhìn hai người rời đi, chậm rãi đứng dậy, nói: "Sư phụ, người ban thưởng nước Hóa Tiên cho ta, để cho ta vĩnh viễn trở về làm người phàm thôi. Tiên này, ta không làm."

Một câu nói này, từ đó Thái A không có một người tên là Phương Diệc Nhiên.

Một năm sau, Ma giới lại nhiều hơn một hộ pháp, tên là, Phương Diệc Nhiên.

Lời editor: "Một kết thúc cũng được gọi là tốt đẹp cho cặp Phương Diệc Nhiên và Bạch Dao, đúng không ^^"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »