Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 146
hai ly rượu

❊ ❊ ❊

Thiên Âm còn muốn nói điều gì, Lưu Quang nhướng mày, đưa tay trên không trung tùy ý tìm tòi, chỉ nghe một tiếng kêu sợ hãi, Thiên Âm đột nhiên biến sắc: "Hồng Trang?!"

Hồng Trang nhếch nhác rơi xuống đất.

Trong mắt của nàng, trừ kinh hoàng, rõ ràng còn có lóe lên tươi cười không mang theo ý tốt rồi chợt biến mất.

Nhưng nếu nhìn kỹ lại, trên mặt nàng chỉ có nỗi sợ hãi Lưu Quang.

Từ sau khi Lưu Cẩn chết, Lưu Quang đối với đệ tử của hắn, hoặc là nói đúng hơn là mọi người ở Thái A, không thể tốt hơn so với ngày trước. Nhất là Hồng Trang, ngày trước Lưu Quang thấy Hồng Trang, cơ hồ không thèm để ý, thậm chí có khi không để ý tới thân phận Thượng tiên của mình, thỉnh thoảng châm chọc mấy câu.

Hồng Trang vẫn sợ hắn.

Nhưng lúc này nàng, trên mặt mặc dù sợ, trong lòng cũng không một chút sợ hãi nào.

Có cái gì, so với bắt được nhược điểm của kẻ địch càng có thể làm cho người ta tăng thêm dũng khí đây?

Thiên Âm tiến lên một bước vội vàng hỏi: "Hồng Trang, ngươi đến làm cái gì?"

Hồng Trang cúi đầu, ở trong bóng tối nơi mà mọi người không nhìn thấy, khóe miệng dâng lên một nụ cười lạnh lùng: "Ta tới nhắc nhở ngươi, ước định với ta."

"Ừ, ta không quên."

"Vậy ta cũng không có chuyện khác, lúc này đi rồi."

"Đợi chút." Nàng xoay người muốn đi, Lưu Quang một tiếng kêu lên, làm thân hình nàng cứng đờ, như một hài tử cứng ngắc xoay người, âm thanh e sợ muốn hỏi: "Thượng tiên còn có chuyện gì?"

Ý cười của Lưu Quang nồng đậm, nhẹ giọng nói: "Nể tình của Lưu Cẩn, bổn tọa sẽ không diệt khẩu."

Bên này toàn thân Hồng Trang phát rét, bên kia Thiên Âm đã nôn nóng ngăn cản: "Lưu Quang, để cho nàng đi thôi!" Nàng ngược lại nói với Hồng Trang: " Hồng Trang sư tỷ, ngươi đã nói đã không hận ta, đúng không?"

Mặt Hồng Trang cúi thấp, nhẹ nhàng gật đầu.

Thiên Âm nâng lên khuôn mặt tươi cười cho Lưu Quang nhìn: "Ta với nàng đã tiêu tan hiềm khích của lúc trước quyết định về sau sống yên ổn với nhau, mặc dù nàng nghe cái gì, cũng sẽ không có gì."

Lưu Quang liếc xéo nàng: "Ngươi thật ra rất thuần khiết lương thiện."

Thiên Âm ngẩng đầu: "Đúng vậy!"

Hồng Trang còn chưa nở ra nụ cười lạnh ở khóe miệng, âm thanh không mang theo chút tình cảm nào của Lưu Quang đã truyền vào trong tai: "Hồng Trang, nếu như ngươi an ổn giữ bổn phận không sinh sự, bổn tọa bảo vệ cả đời không buồn không lo. Nói cách khác, nếu ngươi ác độc gây chuyện giết hại đồng môn, cũng đừng trách bổn tọa không nể mặt."

"Nhớ kỹ sao?"

Thân hình Hồng Trang tựa như hoa lan mềm mại ở trong gió, yếu ớt chọc người thương yêu, nàng tựa như mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Nhớ."

"Đi thôi."

Cuối cùng Hồng Trang và Thiên Âm liếc mắt nhìn nhau, trong mắt kia, là cảm xúc mà Thiên Âm chưa quen biết.

Đợi Hồng Trang rời đi, Lưu Quang lên tiếng cảnh cáo: "Lúc Lưu Cẩn chết, Hồng Trang cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta chỉ thấy tuyệt vọng trên mặt nàng. Ngày đó nàng dám xông lên điện Cửu Trọng giết ngươi, hôm nay lại không muốn cùng ngươi tính toán chuyện lúc trước. Ngươi thật cho là, nàng đúng như yếu ớt trên mặt, như vậy đã không chịu nổi."

Thiên Âm

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »