Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

Thiên Âm không biết mình trở lại điện Cửu Trọng như thế nào.

Trực tiếp đi tới phòng của Trọng Hoa, không có một bóng người hiu quạnh, để cho trong lòng nàng lạnh hơn.

Đông Phương ngồi ở nóc nhà tiến hành hấp thu tinh khí thiên địa Nhật Nguyệt, thấy nàng dò xét xung quanh, hỏi: "Tiểu sư muội, ngươi tìm sư phụ sao?"

Thiên Âm đón lấy ánh mặt trời nheo lại mắt: "Đúng vậy, sư phụ ngài ấy ở đâu?"

"Sư phụ ra cửa." Đông Phương thuận gió bay xuống đến trước mặt nàng, gương mặt tò mò bỉ ổi: "Đại Sư Huynh nói hôm qua sư phụ làm phép thuật, đưa mị dược trong người của ngươi ra ngoài, không biết là lúc này sư phụ có phải là không nhịn được rồi không."

Nghe nói lời này, Thiên Âm trầm mặc trong chốc lát, sau đó mang theo sắc mặt vui mừng.

Như vậy xem ra, Hồng Trang sử dụng bách lý hương cũng không phải là hàng nhái, ngược lại thứ thiệt, chỉ là mình được cứu Trọng Hoa.

Nghĩ đến đây, sáng sớm chính mình bắt đầu đánh mất mát lý trí, vừa nặng nề suy nghĩ về bản thân, hồi tưởng lại sáng sớm sắc mặt Trọng Hoa không giống với thường ngày, thêm chút vừa suy xét, nàng liền tìm được phản bác lý do lời nói “lưỡng tình tương duyệt thâm tình hôn nhau” của Vô Tư.

Vì vậy đau khổ ủ ê đều bay đi hết.

Nhưng lý do này, sau khi Trọng Hoa trở lại, như tảng băng tan nát.

Thiên Âm chờ mòn chờ mỏi, rốt cuộc nửa đêm chờ được Trọng Hoa trở lại. Trừ hắn ra, vẫn còn có một người khác.

Vô Tư.

Thiên Âm chờ một ngày, lại nhận được kết quả hai người quay về với nhau, trong lòng ấm ức khổ sở, đồng thời cũng âm thầm ở trong lòng vì mình hò hét an ủi bản thân.

Không có việc gì, Thiên Âm, bọn họ có lẽ chỉ là vừa vặn đụng phải. Ngươi không thể vì vậy mà nhận thua.

Nàng hào hứng chạy tới gần Trọng Hoa, không thể nói là mang theo tâm trạng gì, liếc nhìn Vô Tư, ngây thơ hỏi: "Sư phụ, Chưởng môn Vô Tư nói người muốn thành thân với nàng, là thật sao?"

Vô Tư mang theo nụ cười, thong dong ưu nhã.

Trọng Hoa nhìn cũng không nhìn Thiên Âm, đáp câu: "Là thật."

Vô Tư che môi cười khẽ, trong nháy mắt sắc mặt cũng đều thay đổi: " Thiên Âm, chẳng lẽ cho là ta đang nói đùa với ngươi sao?"

Thiên Âm không biết trả lời như thế nào, chỉ có một loại cảm giác không đất dung thân, cúi đầu nói một câu: "Vậy thì Chúc sư phụ và Chưởng môn Vô Tư vĩnh tắm bể tình, đầu bạc đến già."

Trọng Hoa đột nhiên dắt tay Vô Tư, chậm rãi lướt qua nàng mà đi.

Hồi lâu, một âm thanh không có tình cảm chút nào truyền đến: "Đêm đã khuya, ngươi đi ngủ sớm đi, về sau không nên nửa đêm chờ vi sư trở lại."

Thiên Âm thẩn thờ đáp thanh: "Dạ, sư phụ."

Trong nháy mắt, cửa phòng khép lại, Trọng Hoa nhanh chín buông lỏng tay Vô Tư, đi thẳng tới bàn ngồi xuống.

Vô Tư cười hỏi: "Ta chính là lừa ngươi sao? Cái người đệ tử này đối với ngươi, ý định không trong sạch đâu."

Trọng Hoa không nói.

Chỉ chốc lát sau, hắn nói: "Nàng đối với ta, chỉ là lệ thuộc vào thôi."

Vô Tư không tiếng động cười lạnh. Hắn lại mở miệng, lần này giọng nói nặng nề chút: "Vô Tư, ta với ngươi thành thân thôi."

"Ngươi nói là thật......"

"Sư phụ!"

Đang lúc cảm xúc trong lòng Vô Tư cuồn cuộn như nước thủy triều khó có thể tự giữ vững, đột nhiên cửa phòng bị người đụng vỡ, lộ ra khuôn mặt tươi cười vui mừng của Thiên Âm.

Bên trong phòng hai người đồng thời nhìn nàng, nàng có vẻ hơi xấu hổ, nhấc tay để lên bàn, nói: "Đêm khuya Sư phụ và Chưởng môn Vô Tư có chuyện thương lượng, con sợ các người khổ cực nhàm chán, liền đặc biệt pha một bình trà nóng đưa tới."

Dứt lời, thùng thùng thùng chạy vào đặt nước trà lên bàn.

Trọng Hoa nhìn nàng, Vô Tư nhìn nàng.

Đợi trong chốc lát, thấy nàng như cũ đứng yên như cũ, lòng bàn chân giống như mọc rể, dường như không có ý định rời đi, Trọng Hoa lạnh nhạt nói: "Nếu trà đưa tới, ngươi cũng trở về đi nghỉ ngơi đi."

Thiên Âm đáp sảng khoái: "Vậy con đi trước."

Vì vậy thùng thùng thùng lại chạy ra ngoài.

Vô Tư không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, mới vừa thu hồi mắt ngồi ở bên cạnh bàn, Thiên Âm một tiếng “sư phụ” đã đến trước mắt.

Nàng vẫn là cười hồn nhiên trong suốt: "Sư phụ, con sợ các ngươi uống trà đói bụng, cho nên đặc biệt đưa tới một bàn điểm tâm."

Điểm tâm rơi trên bàn, nàng lại đứng ở một bên, mắt nhìn thẳng khiêm nhường kín đáo mỉm cười.

Vô Tư vụng trộm nghiến răng, cười hỏi: "Trái lại tay chân của Thiên Âm rất nhanh nhẹn, trong thời gian ngắn, cư nhiên có thể làm ra một bàn điểm tâm."

Thiên Âm cười mị mị nói về: "Chưởng môn Vô Tư quá khen. Trong túi đựng đồ của ta còn có một hơn trăm loại thức ăn, tối nay tính toán từng chút từng chút dâng cho ngài và sư phụ thưởng thức."

Nụ cười của Vô Tư liền cứng ở trên mặt.Không nhìn ra trên mặt của Trọng Hoa có bất kỳ biểu lộ gì, uống ly trà, nói với Vô Tư: "Nếu như ngươi không có dị nghị, như vậy thì xuân đầu năm nay, ta vàngươi liền thành hôn được không?"

Thiên Âm khóe miệng run rẩy, không rảnh đi xem phản ứng của Vô Tư, nàng đã nhếch nhác xông ra ngoài: "Sư phụ, con mệt rồi, phải đi nghỉ ngơi ngay!"

Trọng Hoa nhìn bóng lưng của nàng, con mắt sắc thâm u, đen tối giống như vực sâu, nhìn không thấy đáy.

Vô Tư lộ ra cười khổ: "Không ngờ Vô Tư ta, cuối cùng gả cho ngươi, mà lại là bởi vì một nha đầu." Trong mắt nàng buồn bã phiền muộn: "Vì để cho nàng chết tâm, ngươi thật đúng là chịu hy sinh."

Trên mặt Trọng Hoa không đau khổ không vui, chỉ uống nước trà: "Nàng còn nhỏ, con đường của tương lai vẫn còn rất dài."

"Vậy ngươi cảm thấy có thể uất ức ta?"

Trọng Hoa ngẩn ra, trong nháy mắt ngước mặt lên, chạm nhẹ vào ánh mắt mềm mại như nước của nàng, nhẹ chau mày lại mày: "Nếu như ngươi không muốn......"

"Ta nguyện ý." Vô Tư đưa tay cầm tay trên đầu gối của hắn, Trọng Hoa hơi ngoài ý muốn nhìn nàng, nàng cười nói: "Bất luận là nguyên nhân nào, có thể kết thành tiên lữ với ngươi, ta đều thật vui mừng."

Trọng Hoa im lặng, sau hồi lâu, trong âm thanh réo rắt nhiều ti nghiêm túc: "Ta cưới ngươi, cuộc đời này sẽ không quên."

Câu cuộc đời này sẽ không quên, làm cho trong lòng dần bình phục và ý định tiếp tục phá hư của Thiên Âm, đành dừng chân ở ngoài cửa. Khay trong tay theo đó mà bắt đầu rung động, cuối cùng ầm một tiếng rơi xuống đất.

Bên trong nhà hoàn toàn yên tĩnh.

Dũng khí cho việc này, cần được Nhất Cổ Tác Khí*, nếu không đánh lại suy, ba lần thì kiệt. Đến cuối cùng, chỉ còn tháo chạy hoặc tử trận.

Nhất Cổ Tác Khí*: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm ("Tả Truyện" Trang Công thập niên: 'phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt'. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với người lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)

Thiên Âm cho là, dũng khí của mình, hoàn toàn tử trận ở trong bốn chữ đơn giản bình tĩnh này.

Nàng im hơi lặng tiếng thối lui đến trong viện, nàng hi vọng, nàng có thể giống như cây hoa anh đào trong viện vậy, hoa nở không tàn.

Nhưng nàng quyết định là bỏ qua.

Nàng không phải Xích Hỏa, rốt cuộc là từ trước đến nay vẫn không thể nào có dũng khí.

Hắn cũng không phải là Lục Nhiên.

Thời gian mấy năm, cũng chỉ là một mình nàng tương tư đơn phương. Một mình nàng tưởng tượng ra một cảnh tượng huyền ảo.

Sáng sớm tinh mơ, Đông Phương mở cửa bị Thiên Âm toàn thân rơi đầy cánh hoa anh đào ở trong viện làm cho sợ hết hồn: "Tiểu sư muội, đây là người tu luyện loại pháp thuật nào?"

Thiên Âm xoay chuyển ánh mắt cứng ngắc, nhìn về phòng của Trọng Hoa: "Ta là gác đêm cho sư phụ."

"......" Đông Phương thăm dò trên trán nàng một chút, man mát lành lạnh, vì vậy kết luận: "Ngươi bệnh không nhẹ."

Thiên Âm đá một cước, trợn mắt nhìn: "Sư phụ và Vô Tư ở trong phòng một đêm không ra cửa ngươi có biết hay không?!"

"...... Đã như vậy, ngươi còn tức cái gì?" Đông Phương liền giật mình đi qua, gật gù hả hê, sắc mặt vui mừng: "Xem ra người hôm qua sư phụ tìm là chưởng môn Vô Tư!" Hắn thần thần bí bí lại gần: " Vô Tư của Đại Hàm đã sớm thương nhớ sư phụ ta, hôm nay rốt cuộc cũng mây tan trăng tỏ, lấy được sự đáp lại của sư phụ. Thái A và Đại Hàm, sắp có chuyện vui! Ha ha, sau đó không lâu thì chúng ta có sư mẫu rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »