Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3377 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 174

❊ ❊ ❊

Khi Thiên Âm tỉnh lại, khung cảnh đập vào mắt, là một băng thiên tuyết địa. Bông tuyết mênh mông, trong đất trới tuyết trắng tinh khiết.

Một âm thanh quen thuộc lại xa xôi, tựa như vạch ra từng lớp sương mù xông vào bên tai nàng, khiến cho nàng thức tỉnh.

Trong âm thanh kia lộ ra vẻ lo lắng lại làm cho người ta cảm thấy xa lánh: "Ngươi làm sao vậy?"

Nàng ra sức giơ mí mắt lên, nhìn mỹ nam một thân xiêm áo mộc mạc trên đỉnh đầu, lệ nóng rơi vào trong tuyết lạnh lẽo.

Đôi tay mỹ nam trong suốt trắng nõn như băng tinh đưa về phía nàng thì tất cả cảm xúc của nàng như một vật gì đó mắc kẹt ở đầu cổ họng, đến cuối cùng, chỉ nói ra một tiếng từ trong lòng: "Sư phụ......"

Người cứu nàng là Trọng Hoa.

Dung nhan trong trẻo vẻ mặt lạnh nhạt giống như trước kia.

Thiên Âm hoàn toàn ở trong phòng nhỏ làm bằng trúc của hắn, sau khi tỉnh lại nàng mới biết lò Luyện Ngục kia bị một chùm sáng bao quanh dẫn tới nơi có tên là Băng Vực kỳ quái này.

Thiên Tuyết nói trong cơ thể nàng Thần Quang hộ thể. Về phần vì sao xuyên qua nơi Băng Vực này, nghe nói trung tâm lò Luyện Ngục vốn là một nơi có tên Truyện Tống Trận, đi thông các nơi trong Lục giới. Có lẽ là bởi vì nàng và Trọng Hoa có sợi dây đỏ liên kết với nhau, trời xui đất khiến nàng liền rơi xuống ngọn núi nhỏ mà Trọng Hoa sinh hoạt, được Trọng Hoa cứu lại.

Thiên Tuyết cũng được Trọng Hoa cứu trở lại, chỉ là thành một tiểu thú trụi lông không dám gặp người, nghe nói là đi nuôi lông.

Nhưng nàng nghĩ tới vô số hình ảnh gặp lại Trọng Hoa, nàng suy nghĩ vô số khả năng, duy nhất chỉ không nghĩ tới, ấn Tiên Tôn trên trán của Trọng Hoa đã biến mất, cũng giống như một tình tiết vô cùng cẩu huyết được nhắc tới trong thoại bản, đó chính là mất trí nhớ.

Vì vậy nàng mở mắt ra trong chốc lát, hắn nói một câu dạo đầu kinh điển anh hùng cứu mỹ sau: "Cô nương, ngươi đã tỉnh?"

Thiên Âm nuốt xuống lời nói kích động bên khóe môi, trong lòng chua xót, gượng cười đáp một câu: "Là Công Tử đã cứu ta?"

Lúc này nàng, chỉ cho là Trọng Hoa khó được hài hước nói đùa với nàng liền theo lời nói của hắn, đáp một câu. Đợi hắn đưa tay đỡ cánh tay của nàng, nàng lại từ trong cơ thể hắn, không cảm thấy một phần tiên lực nào.

Hắn thành người phàm.

Tánh mạng của một người phàm, đều ở nơi này, chậm rãi chết đi.

Đã từng là Tiên Tôn Trọng Hoa đứng vững vàng giống như đỉnh núi cao ở Tiên giới, thành một phàm nhân bình thường.

Sư phụ của nàng, mất đi tất cả.

♣ ♣ ♣

Liên tiếp hai ngày, cả người Thiên Âm đều bị phỏng, động cũng không thể động, liền nằm ở trên giường an tĩnh nhìn hắn đi vào đi ra lo trong lo ngoài.

Sáng sớm một ngày kia, nàng cuối cùng không nhịn được, hỏi: "Người không biết con sao?"

Trọng Hoa đang mân mê thảo dược tốt đi vào phòng, nghe vậy liền giật mình, cũng không có gì vẻ mặt, liền lại cất bước đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, móc bình dược ra, muốn đắp lên cho nàng.

Thiên Âm không buông tha, lại hỏi một lần: "Người thật sự ngay cả con cũng không biết sao?"

Trọng Hoa rốt cuộc có phản ứng, hắn ho nhẹ một tiếng, gương mặt tuấn tú hơi đỏ lên kỳ lạ: "Cô nương, trước đó vài ngày ta bị trọng thương, rất nhiều chuyện không nhớ ra được. Nếu như ngày trước ta và ngươi có quen biết, đợi thương thế cô nương tốt lên, sẽ từ từ nói ta nghe."

Thiên Âm đột nhiên phát hiện, thật ra thì sư phụ xấu hổ như vậy, thật đáng yêu.

Liền nổi lên tâm tư trêu cợt, lấy tay áo che mặt bi thương: "Kẻ bạc tình này, ngay cả thê tử kết tóc là ta cũng quên sao?"

Trọng Hoa sợ ngây người.

Nếu nhũng bằng hữu trong Tiên giới của hắn nghe được lời này, tất nhiên cũng muốn kinh ngạc đến ngây người.

Lúc này Thiên Âm, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị nám đen chỉ còn lại gương mặt còn có thể nhận biết là nữ nhân, cảnh tượng thổ lộ với mỹ nam tuyệt thế ra sao. Đợi nửa tháng sau, nàng dựa vào thương thế đã tốt lên của mình, vui mừng đi tới bên hồ nhỏ sau phòng trúc soi bóng của mình! Ha!

Kết quả của nó là, chính nàng dọa ngất mình rồi.

Một cái đầu sáng bóng trọc lóc, dưới ánh mặt trời rực rỡ đến chói mắt!

Trọng Hoa nhìn thấy nàng thì miệng nàng đang phun nước bọt. Liền kéo nàng về ngồi ở trên giường trong tiểu viện, nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng thật lâu, rốt cuộc nhìn thấy đáy mắt nàng khiếp sợ, ho một tiếng cân nhắc nói: "Thật ra thì cho dù cô nương ngươi không có tóc, cũng dễ nhìn."

Thiên Âm hoàn hồn, khóc không ra nước mắt: "Người không ghét bỏ ta?"

"Ngươi nếu nói ngươi là thê tử của ta, ngày trước ta cũng không ghét bỏ, hôm nay càng thêm sẽ không ghét bỏ." Trọng Hoa nói xong, xoa cái đầu bóng loàng của nàng......

Thiên Âm đột nhiên rất muốn khóc.

Động tác quen thuộc này, là hắn đối với nàng bất đắc dĩ, động tác thường xuyên thay thế ngôn ngữ. Nàng thích hắn vuốt tóc nàng, nói nàng vẫn như cũ không nghe lời hắn, sau đó sẽ giáo huấn một đống đạo lý lớn cho nàng nghe.

Nhưng......

Nàng lau nước mắt, ánh mắt trong suốt tràn đầy áy náy: "Ta mới mọc tóc, không đâm tay sao?"

Vẻ mặt Trọng Hoa cứng đờ, chậm rãi thu tay lại.

Thiên Âm lại nói: "Thật ra thì ta nói ta là thê tử ngươi, là lừa gạt ngươi."

"Ừ…."

Nhàn nhạt một chữ, nghe không ra hắn có suy nghĩ gì.

Thiên Âm đang chần chừ, rối rắm có nên nói cho hắn biết chuyện cũ hay không, thế nhưng hắn lại đột nhiên nghiêng mặt sang nhìn nàng, vẻ mặt khuất bóng không thấy rõ: "Ta cứu ngươi...ngươi có từng nghĩ tới báo đáp ta như thế nào?"

Thiên Âm bật thốt lên: "Không bằng lấy thân báo đáp đi!"

Nói xong nàng cả kinh, chưa từng nghĩ, Trọng sẽ cười đáp câu: "Vậy thì quyết định như vậy đi!"

Mấy ngày sau đó, Thiên Âm suy nghĩ nát óc cũng không có nghĩ thấu, sư phụ nhà nàng đến tột cùng là bị cái gì kích thích, lại muốn cưới nữ nhân da đầu cháy đen hết như nàng.

Suy nghĩ hồi lâu, nàng rốt cuộc giải thích được Trọng Hoa có sự yêu thích “độc đáo” này là do hắn mất trí nhớ đồng thời thẩm mỹ cũng bị phá vỡ.

Nhưng trời ơi, làm chuyện tốt được vinh danh. Trọng Hoa vuốt tóc đen của nàng mới mọc ra dài hai tấc, sâu kín thở dài: "Lần đầu tiên ta thấy được ngươi, thì biết rõ ngươi nhất định là một người rất quan trọng đối với ta. Dựa vào tuổi của ngươi sẽ không thể nào là mẫu thân ta, không phải là mẫu thân, vậy chỉ có thê tử kết tóc, mới phải người quan trọng."

Sau khi Thiên Âm nghe xong, lập tức giật nảy mình!

Những ngày qua nàng vẫn chịu đựng không có kêu hắn là sư phụ, giờ phút này rốt cuộc một nhịn không được nữa, nói: "Ngươi không nghĩ tới ta là muội muội hay đồ đệ ngươi sao?"

Trọng Hoa liền giật mình, ngay sau đó cười khẽ: "Nếu là muội muội, đồ đệ, mới gặp gỡ ngươi thì sẽ không có loại cảm giác đó."

Là loại cảm giác nào tất nhiên Thiên Âm không hiểu được, nàng lúc này, giống như một loại sét đánh, nhìn Trọng Hoa bắn ra nụ cười sáng rực rõ ở bốn phía, ướt mắt.

Thời điểm ở Tiên giới, sư phụ của nàng, cũng không sẽ cười nhẹ nhàng tùy ý như vậy, giống như hắn thật sự chỉ là người phàm nho nhỏ trong đất trời này thôi, trải qua ngày bình thường, không có này sứ mạng bảo vệ chúng sanh, cũng không có vinh quang của Tiên Tôn đè nặng trên vai.

Chỉ là một người phàm.

Nàng khẽ cúi đầu, che hốc mắt ướt át, khóe miệng mân ra tươi cười ngượng ngùng, nói: "Ngày đó ta nói lấy thân báo đáp, ngươi đáp, là thật sao?"

Trọng Hoa cười: "Tất nhiên là thật."

Thiên Âm cười hạ lưu: "Vậy khi nào chúng ta động phòng?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »