Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3602 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 186
công chúa ma tộc

❊ ❊ ❊

"Đệ tử bổn tôn?" Trọng Hoa nhàn nhạt nhìn Thiên Âm một cái, âm thanh như không hề bận tâm: "Đệ tử bổn tôn chỉ có Thiên Nam và Đông Phương, khi nào từng có nữ đệ tử."

Lúc này hắn một thân trường bào màu bạc, Thần Quang phủ lên hắn thêm một tầng ánh sáng mềm mại, nhưng vẻ mặt kia, lại giống như tượng đá mãi mãi không biến đổi, cả người lộ ra vô tình.

Lưu Quang nghe vậy, quét mắt nhìn đám người Lam Duyệt một, khóe môi vẽ ra nụ cười châm biếm: "Bổn tọa sớm biết các ngươi không phải là đồ gì tốt, lại dám tự mình sửa đổi trí nhớ của hắn." Nói qua lạnh lùng liếc nhìn Trọng Hoa: "Trọng Hoa, ngươi có thể còn sống, không phải là bởi vì những người trong Tiên giới chăm sóc, là bởi vì ngươi có một đồ đệ tốt cam nguyện dùng tánh mạng tới cứu vớt ngươi! Hôm nay lúc này, ngươi lại hờ hững mặc kệ sống chết của nàng, bổn tọa vì nàng cảm thấy trái tim băng giá! Cũng vì Trọng Hoa ngươi, cảm thấy xấu hổ!"

Trọng Hoa chăm chú nhìn Thiên Âm trong ngực của Mặc Tử Tụ, chân mày nhíu lại.

Mắt thấy huyết sắc trên mặt Thiên Âm từng chút từng chút một mất đi, trong lòng Mặc Tử Tụ lo lắng, quát lạnh: "Nhiều lời vô ích, hôm nay bổn tôn không tin, ai có thể ngăn cản ta!"

Hắn đang muốn ra tay, chân trời một hơi thở mạnh mẽ cuốn tới, một bóng dáng màu đen đơn bạc liền hiện thân, trong thời gian ngắn đến trước mặt mọi người.

Người tới thiếu niên có tư thế, trên mi tâm là Hoa U sáu cánh đen tối kì dị. Đôi mắt đen thon dài quét qua mọi người, vẻ mặt tựa như đang nhiễm bệnh, nở cụ cười yếu ớt: "Rất náo nhiệt!"

Tất cả mọi người chần chờ không chừng, không biết Minh vương của Minh giới chặn đường ngay lúc này là có ý gì.

Minh vương rất khách khí lấy ra vũ khí của mình, một cây trường tiên.

Hắn hỏi đám người Lam Duyệt: "Muốn đánh nhau sao? Bổn vương hiện đang rãnh rỗi, theo đến cùng."

Một bên Vô Tư tức giận nói: "Minh Vương Điện hạ, xưa nay ngươi và Tiên giới không xâm phạm lẫn nhau, hôm nay tùy tiện nhúng tay vào chuyện nhị giới tiên ma, đến tột cùng muốn như thế nào?"

Minh vương vẫn rất khách khí như cũ, ưu nhã quất roi tới: "Nhìn thấy các người ỷ đông ức hiếp người khác thôi."

Đám người Vô Tư tránh đi, có chút ứng phó không kịp, Mặc Tử Tụ bắt được khe hở mọi người đang hoảng loạn, mang theo Thiên Âm nhanh chóng rời khỏi Băng Vực.

Ngoài ý muốn duy nhất, Trọng Hoa rõ ràng có cơ hội có thể ngăn hắn lại, nhưng hắn không có làm như vậy.

Lưu Quang và Minh vương liên thủ chống lại đám người Trọng Hoa, sau nửa khắc đồng hồ, Mặc Tử Tụ đã sớm biến mất, đánh đánh, có lẽ hai bên đều cảm thấy đánh không có ý nghĩa, rất nhanh liền lui ra hai bên.

Trước khi Minh vương đi, thật sâu ngắm nhìn Trọng Hoa, trên mặt thiếu niên cười như không cười: "Trọng Hoa, sáu ngàn năm trước ngươi lừa gạt nàng, hôm nay phụ bạc nàng, tương lai ngươi cũng đừng hối hận."

Dứt lời hắn và Lưu Quang nghênh ngang rời đi, để lại cho mọi người tràn ngập trong mờ mịt nghi ngờ.

Sáu ngàn năm trước, Thiên Âm chưa ra đời, Trọng Hoa chỉ là thiếu niên, tại sao lừa gạt?

Đám người Vô Tư và Lam Duyệt chỉ cảm thấy lời này của Minh vương thật là buồn cười.

Trọng Hoa không nhìn ra là đang suy nghĩ chuyện gì, lúc này ánh mắt của hắn đang bị cây trâm làm bằng trúc rơi trong tuyết hấp dẫn.

Đó là một cây trâm bình thường, không hoa lệ không xinh đẹp, được làm rất đơn giản, mặt ngoài bị mài mượt mà bóng loáng. Trọng Hoa nghiêng người nhặt lên, nhìn hồi lâu, cuối cùng thu vào trong ngực. Ngược lại hỏi Vô Tư: "Nơi này là chỗ ở của ai? Vì sao ngươi phải giết đứa bé kia?"

Nụ cười của Vô Tư rõ ràng rất miễn cưỡng: "Ta nghe thấy quan hệ của nàng và Mặc Tử Tụ không cạn, ta chỉ là..... Ta muốn dò xét đến cùng, không ngờ tới thấy nàng lại có thể giết hơn mười người Tiên giới, dưới cơn nóng giận ta liền nổi lên xung đột với nàng." Nàng che ngực đi lên trước, một tay nhẹ nhàng khoác lên trên cánh tay Trọng Hoa: "Ngược lại là ngươi...ngươi làm sao lại tới?"

Trọng Hoa không trả lời, nhàn nhạt rút tay bản thân ra, tầm mắt rơi vào trên đầu ngón út tay trái, nơi đó có một tơ hồng như ẩn như hiện, một đầu khác không biết thắt ở nơi nào.

Yên lặng chỉ chốc lát, hắn nói: "Hậu sự của tiền bối Vô Nhai chưa xử lý, trở về Tiên giới thôi."

Sau đó hắn rời đi, theo sau là Lam Duyệt, đôi tay Vô Tư nắm chặt thành quyền ở bên hông, bị Trọng Hoa bỏ rơi, lửa giận của nàng chuyển dời đến phòng trúc trống vắng, nghĩ đến Trọng Hoa và Thiên Âm ở chỗ này cùng ở cùng bay, trong lúc này trở nên ghen ghét dữ dội, phất tay một cái, phòng trúc trong chớp mắt đã tan thành mây khói.

Nàng làm như cảm thấy thỏa mãn, mang theo nụ cười hài lòng nhẹ nhàng thăng thiên.

♣ ♣ ♣

Dưới trời chiều Thần Đãng Sơn xa hoa, dưới bầu trời toàn bộ đất đai núi rừng đều hòa thành một màu, giữa không trung một con cô điểu từ từ bay qua.

Ngay lúc này, ba bóng người rơi xuống đất.

Lưu Quang dừng chân nói: "Mặc Tử Tụ, ngươi trước mang Thiên Âm trở về Ma tộc. Bổn tọa nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là không yên lòng đám người Tiên giới kia. Bọn họ đã có can đảm bóp méo hoặc là xóa đi trí nhớ Trọng Hoa, như vậy bọn họ cũng rất có thể ở sau lưng Trọng Hoa động tay động chân. Bổn tọa phải trở về một chuyến, bảo đảm Trọng Hoa không chịu khống chế."

Mặc Tử Tụ chỉ lo lắng lưu ý Thiên Âm, những câu Lưu Quang nhắc tới Trọng Hoa, hắn nhíu mày, trong giọng nói có mấy phần buồn bực: "Tên Trọng Hoa kia, sớm muộn có một ngày bồn tôn tự tay chém hắn!"

Lưu Quang nheo mắt của hắn, nói: "Đến lúc đó ngươi chém nhiều đao một chút, bổn tọa cũng thấy ngứa mắt hắn."

Thấy cảm xúc hai người không gợn sóng, cắn răng nghiến lợi nói, một bên Minh vương giống như xem diễn, bật cười nói: "Vẫn là mang Thiên Âm tới Minh giới đi. Vô Tư này xuống tay quá hung ác, quả thật muốn đánh tan hồn phách của nàng, may mắn có Mặc Tử Tụ ngươi kịp thời chạy tới Thiên Âm mới tránh khỏi hồn bay phách tán. Nhưng hồn phách nàng cũng bị thương không nhẹ, đặt ở U Minh điện của Bổn vương, lấy Vạn Hồn ân cần săn sóc, qua mấy ngàn năm có lẽ sẽ tỉnh lại."

Mặc Tử Tụ và Lưu Quang đồng thời trừng hắn, hắn mở ra tay, mặt vô tội: "Bổn vương nói là sự thật, hai người các ngươi không thể không tin."

Hai người tự nhiên sẽ hiểu Minh vương không nói giả.

Lúc này Thiên Âm đã không một tiếng động, rõ ràng là sắp chết. Nếu không phải Mặc Tử Tụ lấy pháp lực che chở, hồn phách của nàng đã sớm tiêu tán.

Nhưng hai người cũng là hoài nghi, quanh năm Minh vương ngay cả căn nhà nhỏ bé trong Minh giới cũng không ra, vào lúc này nhiệt tình quan tâm chuyện Thiên Âm như thế, khó tránh khỏi làm cho lòng người nổi lên nghi ngờ cho là hắn có mưu đồ bất chính.

Nhưng biện pháp này của hắn, lại là biện pháp duy nhất để có thể chữa trị cho hồn phách của Thiên Âm.

Mặc Tử Tụ nói: "Mục đích của ngươi là gì?"

Lưu Quang cười nồng đậm, nhưng mũi kiếm kia cũng đã chỉ vào Minh vương, trên thân kiếm phiếm lên ánh sáng lạnh lẽo.

Minh vương tiến lên, tay phải vẽ ra một Ấn Quyết kỳ dị, nhẹ nhàng in lên trên trán Thiên Âm, chỉ thấy cái trán trơn bóng như ngọc của nàng lập tức chậm rãi hiện lên một hoa ấn màu tím.

Hoa ấn sáu cánh kia vô cùng tương tự với hoa ấn lục giác ở trên trán cùa Minh Vương.

Chỉ là một màu sắc tối sầm không giống nhau mà thôi.

Minh vương thở dài nói: "Nàng là công chúa tộc ta." Dừng một chút: "Thượng Cổ Ma tộc, công chúa tôn quý nhất!"

Lời này vừa nói ra, Mặc Tử Tụ và Lưu Quang đều là kinh ngạc, trong Lục giới xuất thân của Minh vương thần bí nhất. Không ngờ tới, hắn lại là Thượng Cổ Ma tộc!

Đối mặt với ánh mắt tìm tòi của hai người, trong mắt Minh vương lộ ra vẻ giảo hoạt: "Đừng trông cậy vào Bổn vương nói cho các ngươi biết thân phận của Thiên Âm, sự tồn tại của nàng là một cấm kỵ, là bị người Thiên Đạo nguyền rủa. Biết quá nhiều, đối với các ngươi đối với nàng cũng không có nửa phần tốt. Hiện nay chúng ta phải làm, là cứu sống nàng. Nàng không thể chết được."

Mặc Tử Tụ suy nghĩ trong chớp mắt, nói: "Ngươi nắm giữ luân hồi Lục giới, đợi bổn tôn tìm phương pháp chữa trị hồn phách của nàng, ngươi sao không trực tiếp đưa nàng vào luân hồi quên mất kiếp trước kiếp này sống lại làm người?"

Lưu Quang vui vẻ ra mặt: "Đây cũng là một cách tốt."

So với lạc quan của hai người, Minh vương vừa rồi là dáng vẻ thoải mái, trong phút chốc lại trở nên tang thương: "Nàng chỉ có một đời này, cho nên nàng không thể chết được."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »