Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 134
bọn hắn tới!

❊ ❊ ❊

“Huyền Tề ca ca, thời điểm gần đây huynh làm sao giống như lão yêu hay cau mày? Muội nhớ được trước kia huynh không trẻ con như vậy đó, có phải có chuyện gì ưu phiền hay không? Nói ra cho muội nghe một chút, xem muội có thể thay huynh bài ưu giải nạn.”

“Ta......” Tim dường như muốn nhảy ra, thân thể Huyền Tề bởi vì đôi tay mềm mại của nàng mơn trớn mi tâm mà cứng nhắc, giọng có chút khàn: “Không chuyện nhưng phiền, chính là thói quen mà thôi.”

“Về sau đừng nhíu nữa, tựa như một Tiểu Lão Đầu. Muội còn là thích huynh lúc cười. Năm đó mới gặp gỡ huynh thì huynh cười một tiếng muội liền thích, chưa từng có một người xa lạ cười với muội đến thân cận như vậy.” Thấy chân mày hắn giãn ra, Thiên Âm thu tay lại, nàng nhớ lại chuyện cũ.

Huyền Tề cũng cười, nhớ tới ban đầu lần đầu tiên thấy nàng thì lúc đó trong đáy mắt nàng hiện lên vẻ bối rối, liền không nhịn được muốn trêu chọc một chút, khi đó, thời điểm nàng gọi ra tiếng ca ca đầu tiên, hắn cho là, nàng chỉ sẽ là muội muội của hắn.

Mà sau sáu năm ở Thái A, nàng đều đơn thuần ngây thơ giống như lúc mới gặp gỡ. Một chuyến đi Trường Lưu, nàng giống như trong một đêm, thành thục.

Trước khi đi Trường Lưu, nàng còn có thể ôm mình làm nũng, sau khi trở về, mặc dù nàng cười đáng yêu trước sau như một, thỉnh thoảng diễn trò non nớt giả bộ thuần thục như cũ, nhưng trong mắt sáng ngời kia, cố tình lạnh nhạt phần non nớt kia.

Nhiều hơn một phần năm tháng lắng đọng yên tĩnh đi qua.

Vậy nàng không nên thuộc về độ tuổi này.

“Huyền Tề! Thiên Âm!”

Lần này Trường Khanh trở về không phải là dáng vẻ nhẹ nhàng dục tiên say mê kia, hắn rất nóng nảy, gương mặt thành màu xanh trắng.

Huyền Tề và Thiên Âm đứng lên cùng lúc, không đợi hai người mở miệng, tin tức của Trường Khanh, để cho huyết sắc trên mặt hai người mất hết. Khẽ mất hồn trôi qua, trên mặt Thiên Âm tái nhợt chợt nở nụ cười, Huyền Tề rồi lại nhíu hai hàng lông mày, lòng tràn đầy ưu sầu.

Trường Khanh nói, Ngũ Đại Tiên sơn và một nhóm Tán Tiên tụ họp cùng nhau, giống như châu chấu, đi tới Thái A.

Hắn nói, Đại Hàm hắn có sáu gã Trưởng Lão không để ý Tiên Tôn và Chưởng môn khuyên can, tới chung với mọi người, muốn tới Thái A thỉnh cầu vị thần cuối thời mưu toan mở ra Thần Tàng.

Không biết tin tức từ nơi nào truyền đến, nói cung Nguyệt Thần đang ở trong tay Trọng Hoa của Thái A. Thái A giấu vị thần cuối thời và thần khí làm của riêng, là muốn chờ một thời cơ tốt đẹp, độc chiếm Thần Tàng!

Thiên Âm không khỏi nghĩ đến cung Tịch Diệt trong tay mình, nhưng mặc dù cung kia lợi hại, cũng tuyệt đối không phải thần khí. Nghe nói bản thân thần khí đã mạnh mẽ đến có thể so với Tiên Tôn, hơn nữa sẽ có linh thức của chính mình, làm sao lại để cho một đệ tử nho nhỏ như nàng nắm ở trong tay nhưng về điểm này không quan trọng, pháp thuật phải luyện tập thường xuyên.

“ Thiên Âm.”

Ngoài điện vang lên âm thanh Lưu Cẩn, không nhanh không chậm không sốt ruột không nóng nảy, khiến cho trong lòng ba người đang thấp thỏm mà hạ xuống, nhưng cũng giống như là dùng quá sức đập vỡ mà rôi xuống đất, ba người không hẹn mà dự cảm được một nỗi lo lắng.

Lời nói vừa dứt, Lưu Cẩn đã đến trước mặt, tầm mắt từ trên mặt ba người quét qua, hắn liền đoán được mấy phần, trấn an cười nói: “Xem ra Trường Khanh nói cho ngươi biết. Không phải sợ, ngươi là người của Thái A, không có sự cho phép của bổn tọa, ai cũng không thể gây tổn thương cho ngươi nửa phần!”

“Chưởng Môn sư bá.” Thiên Âm vẫn còn đang cười, nhưng nụ cười kia, cực kỳ giống như buội hoa trên vách đá bị gió thổi ngược, run rẩy sắp sửa rơi xuống, khiến trong lòng Lưu Cẩn thương tiếc. Cho dù ngày thường nàng to gan lớn mật như thế nào, cuối cùng cũng chẳng qua chỉ là một hài tử mười mấy tuổi.

Nàng hỏi “Ngũ đại tiên sơn tụ tập mà đến, Thái A thật vì một đệ tử cứng đầu cứng cổ như con, mà đối địch cả Tiên giới sao?”

Lưu Cẩn tựa như không muốn trả lời vấn đề này của nàng, ngắm nhìn điện Tử Thần, buông tiếng thở dài: “Ngươi là đệ tử Trọng Hoa, thời điểm hắn chưa từng rời bỏ ngươi, ta phải bảo vệ ngươi chu toàn. Huống chi, ngươi kêu ta một tiếng Chưởng Môn sư bá, cho dù những người khác nói gì làm cái gì, ngươi ở trong mắt ta, chỉ là một đệ tử hậu bối nghịch ngợm gây sự thích chọc phiền toái.”

Thiên Âm đột nhiên nhào vào trong ngực hắn, nức nở nói: “Con hiểu biết rõ, lần này chọc phải phiền toái lớn. Nhưng mà, nếu như Chưởng Môn sư bá tính toán đưa con đi ra ngoài, cũng xin ngài giết chết con trước. Con không muốn bị làm súc vật thả ra dàn tế nhìn mình máu tươi chảy đầm đìa.”

Hôm đó bị hồ ly tinh đâm thủng ngực trơ mắt nhìn mình máu tươi giàn giụa cũng không có sức lực ngăn cản cảm giác sợ hãi, so với cái chết càng làm cho người ta thêm sợ.

Nàng cho là mình làm đủ chuẩn bị để đối mặt ngày này, nàng muốn nghe lời của sư phụ, làm được cho dù tiên sơn sụp ở trước mắt thì có thể mặt cũng không đổi sắc, nhưng nàng sợ Thái A Tiên sơn, nơi này dưỡng dục nàng sáu năm, sẽ không chút lưu tình đẩy nàng ra.

Nàng biết, nếu là những người đó không để cho nàng chết, có rất nhiều biện pháp để cho nàng còn sống. Yêu cầu duy nhất của nàng, chỉ muốn cái chết chẳng phải đau.

Huyền Tề mím chặc môi, khóe miệng chảy ra máu cũng không biết. Hắn nhìn chằm chằm Thiên Âm, trên mặt nổi lên gân xanh, đôi mắt ửng hồng.

“Bọn họ dám đến Thái A, hơn nữa chọn ngay lúc sư phụ ngươi bế quan, cũng là ỷ vào người đông thế mạnh, muốn nhân cơ hội chèn ép Thái A. Nhưng người ta cũng đánh tới cửa, chúng ta tự nhiên cũng không thể chịu thua, bôi nhọ danh tiếng trăm ngàn năm của Thái A. Hừ, Thái A cũng không phải là quả hồng mềm mặc cho người nắn bóp. Ngươi bớt buồn phiền, chuyện này ta tự có định đoạt.” Lưu Cần vỗ nhẹ lưng của nàng, sắc mặt đông lạnh đến đáng sợ.

Tin tức được thả ra nói cung Nguyệt Thần bị người Thái A độc chiếm, lòng dạ thâm sâu dụng ý ác độc, cũng không khó nhìn ra hắn muốn phóng tất cả mũi nhọn về Thái A. Nếu không cũng sẽ không chọn thời điểm các giới khẩn trương nhất, thả tin tức ra.

Rõ ràng, là muốn đưa tới mầm tai vạ, mượn tay các đại tiên sơn đối phó Thái A!

Có lẽ bản thân mọi người vẫn còn đang chờ đợi, nhưng tin tức này vừa ra tới, không thể nghi ngờ là lúc này trong lòng mọi người vốn là đè ép lại nổi lên quyết định.

Thái A vốn là ở Tiên giới là tiên sơn độc đại, bị người kiêng kỵ, nếu thật được Thần Tàng, chẳng phải từ đó Độc Bá Tiên giới?

Người Ngũ Đại Tiên sơn, là tuyệt đối sẽ không hi vọng thấy ngày đó xuất hiện.

Cho dù tin tức này là thật hay giả, bọn họ đều sẽ tới nơi này một lần. Cho dù cuối cùng chứng minh đây tất cả chỉ là tin đồn vô căn cứ, Thái A muốn báo thù, cũng không dám trả thù Ngũ Đại Tiên sơn. Còn có thể nhân cơ hội chèn ép khí thế Thái A một lần.

Tính toán của Ngũ Đại Tiên sơn rất tốt, Lưu Cẩn biết, hắn thậm chí hoài nghi có liên quan tin tức vị thần cuối thời, cũng có người cố ý giả tạo ra ngoài, dùng đến chuyện này nhằm vào Thái A.

Cho nên hắn càng không thể cũng sẽ không giao Thiên Âm ra.

“Sư phụ ngươi có nói khi nào xuất quan hay không?” Lưu Cẩn hỏi. Thiên Âm lắc đầu: “Chưa từng nói qua.”

“Vậy thì tốt, bắt đầu từ bây giờ ngươi, liền an tâm sống ở điện Cửu Trọng, nơi nào cũng không được đi.” Hắn vỗ vai của nàng: “Tất cả, có Chưởng Môn sư bá.”

♣ ♣ ♣

Sau khi Lưu Cẩn đi, lập tức ba người không nói lời nào.

Cuối cùng vẫn còn Thiên Âm dẫn đầu đánh vỡ im lặng: “Mặc kệ bọn hắn đi, dù sao đều đã tới, thay vì lo lắng sợ hãi cả đêm, không bằng ngủ một giấc thật ngon, ngày mai mới có tinh lực đối phó bọn họ. Bọn họ muốn, cũng chẳng qua chính là máu của ta mà thôi, cùng lắm thì ta đi theo bọn họ là được!”

Huyền Tề không có ra tiếng, sống lưng có vẻ hết sức cứng ngắc. Trường Khanh một tay ôm lấy nàng vào trong ngực vỗ về, trên nét mặt ít đi vô lại của ngày thường, âm thanh trầm thấp dễ nghe: “ Thiên Âm, không cần nói chết nhẹ nhàng như vậy, có nhiều người đều không hi vọng ngươi chết, ngươi nhất định phải sống sót thật tốt. Ngày mai, ta sẽ bảo vệ ngươi. Ít nhất mấy trưởng lão Đại Hàm kia, ta có thể ứng phó.”

“Ta cũng vậy không muốn chết. Mà ta càng không muốn các ngươi vì ta mà chết.” Nàng nhẹ nói, đẩy Trường Khanh ra, đi đến điện Tử Thần, ánh trăng kéo lấy bóng lưng của nàng, rất dài rất dài.

Lời editor: Khuyến cáo mọi người chuẩn bị thuốc trợ tim và một ít khăn giấy. Dự là mấy chương sau có ngược a ~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »