Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 192
lẫn vào thái a

❊ ❊ ❊

Phương Diệc Nhiên đang tụ họp tướng sĩ, Thiên Âm cách trăm mét, xa xa âm thầm ngoắc hắn tới.

Hắn bước nhanh chạy tới, Thiên Âm vội la lên: "Phương sư huynh, van ngươi giúp ta một việc!"

"Là chuyện gì? Ngươi nói đi."

Môi Thiên Âm khẽ run, ngón tay khẩn trương trắng bệch: "Ta muốn, trở về Thái A!"

Phương Diệc Nhiên suy nghĩ một cái chớp mắt, nghĩ đến tin tức Trọng Hoa thành thân bị nàng biết được. Hắn không nhịn được thầm than, mặc dù Mặc Tử Tụ phong tỏa tất cả tin tức từ Tiên giới, nhưng vẫn sẽ có phát sinh ngoài ý muốn.

Hắn hỏi: "Sau khi trở về, ngươi có thể đạt được điều mình muốn sao?"

"Ở trước mặt sư phụ, Vô Tư làm bộ như từ bi ôn hòa, nhưng nàng thật sự không phải là như thế. Mặc dù ta cũng không chiếm được cái gì, nhưng ta cũng không thể ngồi nhìn nàng cứ như vậy mà thành thân với sư phụ. Nàng căn bản không xứng!" Thiên Âm siết chặt quả đấm lại buông ra: "Phương sư huynh, ta thích sư phụ, ngươi biết, đúng không?"

Phương Diệc Nhiên không trả lời thẳng thắn, im lặng hồi lâu, nói: "Tối nay Ma Tôn sẽ đi biển Vô Vọng thả Tru Tiên ra, nếu muốn rời đi, chỉ có thể nhân lúc thời gian ngắn ngủi này." Dừng một chút: "Ta tự mình hộ tống ngươi đi Thái A."

"Không được." Toàn thân Thiên Âm đột nhiên buông lỏng, giống như đã trải qua một cuộc đại chiến, trên lưng tất cả đều là mồ hôi lạnh, nàng cười cười, mặt tái nhợt dâng lên màu đỏ ửng: "Dù sao ngươi đã là người của Ma tộc, đi Tiên giới khó tránh khỏi sẽ bị người chém giết. Ta thì khác, ta là người phàm, huống chi chân chính người đã gặp ta cũng không có nhiều, ta dễ dàng thay đổi dung nhan một chút, lừa gạt vượt qua kiểm tra tiến vào Thái A không có vấn đề."

Gương mặt lạnh lùng tuấn tú của Phương Diệc Nhiên, hiện lên lạnh nhạt mà tịch mịch cười yếu ớt: "Ta sống cũng chẳng qua là cái xác không hồn. Có thể giúp ngươi, Bạch Dao Dao dưới suối vàng biết, tất nhiên cũng tán thành ta làm như vậy. Ngươi đừng tiếp tục tranh giành với ta, nếu như ngươi không để cho ta đi cùng, vậy chuyện này liền đến đây thôi, ngươi liền an tâm sống ở Ma giới, nơi đó cũng đừng đi."

Thiên Âm suy nghĩ chốc lát, cho phép.

Ban đêm, quả nhiên Mặc Tử Tụ đi biển Vô Vọng. Trước khi ra cửa, hắn cố ý đưa áo choàng cho Thiên Âm, dặn dò nàng nói ban đêm ở Ma giới có gió lớn, ngàn vạn lần đừng để cảm lạnh. Còn phân phó đầy tớ đưa một chút lửa than đặt ở phòng nàng.

Thiên Âm biết những chậu lửa than kia là đêm trước hắn đi Nhân giới đặt mua, chính là vì sợ thân thể phàm nhân như nàng không chịu được lạnh.

Nàng ghi nhớ tất cả ở trong đáy lòng, trong lòng vừa cảm động lại áy náy đầy phức tạp.

Nhưng nàng vần muốn đi.

Hai người chân trước bước vào Truyện Tống Trận, bóng dáng của Mặc Tử Tụ và Bạch Hà liền xuất hiện bên cạnh Truyện Tống Trận.

Bạch Hà hỏi: "Chủ Thượng đã biết nàng có lòng rời đi, vì sao không ngăn cản?"

Hai tay Mặc Tử Tụ chắp sau lưng, tóc trắng bay trong gió, tay áo bồng bềnh, ánh mắt tươi cười của giống như một vũng đầm băng ngắm không thấy đáy, hắn nói: "Thiên Âm là một cố chấp người, vì Trọng Hoa, nàng có thể cố chấp đến Lục thân bất nhận*. Cho dù Bổn tôn có ép buộc nàng, nhưng mà cũng chỉ đổi lấy chán ghét của nàng mà thôi. Chỉ có để cho nàng nản lòng thoái chí, đánh nát phần cố chấp ở trong lòng, lòng của nàng mới có thể chân chính, có thời gian để dung nạp những người khác." Nhớ tới dáng vẻ lạnh lùng của Trọng Hoa ở Băng Vực, khóe miệng hắn hiện ra vẻ kiên cường kiêu ngạo: "Bổn tôn sẽ chờ nàng, một thân thương tổn tới tìm kiếm ấm áp từ bổn tôn."

Lục thân bất nhận*: mất hết tính người (lục thân bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận)

"Lần này Chủ thượng sẽ nhúng tay vào sao?"

Bạch Hà thận trọng hỏi, chỉ sợ hắn nói một chữ “muốn”. Bởi vì hắn ta hiểu biết rõ, hôm nay Mặc Tử Tụ, chỉ là ngoài mạnh trong yếu. Thời điểm hắn đến vùng đất Đại Hoang mất đi một nửa sinh mạng thì đã vĩnh viễn không thể khôi phục như trước, huống trải lần này bị thương, tu vi của hắn cũng yếu đi rất nhiều.

Mặc Tử Tụ cuối cùng ngắm nhìn Truyện Tống Trận, thản nhiên nói: "Bổn tôn sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Đợi sau khi nàng hoàn toàn chết tâm với Trọng Hoa, bổn tôn lại đi Tiên giới trả thù."

Bạch Hà gật đầu. Hắn lại nói: "Vô Song tâm thuật bất chánh, vốn định vì vậy mà giết nàng. Nhưng dù sao nha đầu kia cũng do năm đó Thiên Âm yêu cầu bổn tôn che chở, ngươi liền dạy dỗ nàng cho thật tốt đi. Còn nữa, từ đây không được để cho nàng bước vào viện của bổn tôn một bước."

Nói xong hắn xoay người rời đi, Bạch Hà vội vàng đuổi theo.

♣ ♣ ♣

Hai người Thiên Âm và Phương Diệc Nhiên rất dễ dàng đến Tiên giới, Phương Diệc Nhiên tự dấn thân vào làm hộ pháp thứ tư của Ma tộc, tu vi tất nhiên không thấp. Làm cho hơi thở của hai người một phàm một ma đều biến mất, khiến cho người ta lúc đầu gặp, chỉ cảm thấy hơi thở hai người khó hiểu sâu không lường được.

Chuyện Trọng Hoa làm rung chuyển Tiên giới, lần thành thân này không riêng gì Trọng Hoa và Vô Tư kết thành tiên lữ, càng để cho Thái A và Đại Hàm có cơ hội kết minh. Trong lúc này, mỗi một tiên môn trong Tiên giới cũng đánh hơi được hơi thở không tầm thường.

Trải qua trân công kích của Ma tộc lúc trước, Tiên giới đã sớm mệt mỏi, hôm nay Thái A kết thân với Đại Hàm, tất nhiên là khiến hai đại tiên môn bất đầu quật khởi!

Trong lúc này, người tới Thái A đưa lễ vật chúc mừng nối liền không dứt. Cũng là thời cơ tốt, cho hai người Thiên Âm có cơ hội cải trang.

Trên đường hai người gặp gỡ người của Trường Lưu, liền đánh ngã hai người đệ tử Trường Lưu, đối với chính mình thêm chút dịch dung, gia nhập vào đội ngũ tặng quà tiến về phía Thái A.

Dọc theo đường đi, bởi vì hai người cẩn thận, cũng không có xảy ra ngoài ý muốn. Đi đường được hai ngày, rốt cuộc cũng đến chân núi Thái A.

Thái A vẫn hùng vĩ ngay thẳng giống như trước kia. Ngọn núi ẩn từ từ trong tầng mây, ánh mặt trời phô bày, hào quang chiếu rọi. Tiên Hạc bay lượn lượn quanh ngọn núi, phát ra quang cảnh trong veo.

Tiên cảnh, ít đi những ngày lành lạnh yên tĩnh, nhiều hơn mấy phần náo nhiệt vui mừng.

Người phía trước đón khách, chính là Nguyên Già.

Thiên Âm thấy hắn, lập tức dưới sự kích động vừa muốn la lên, Phương Diệc Nhiên tay mắt lanh lẹ che miệng của nàng, ánh mắt ý bảo nàng không cần bại lộ thân phận.

Thiên Âm gật đầu một cái, trong lòng run sợ. Vội rúc vào trong đội ngũ, kềm chế kích động trong lòng mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, chờ Nguyên Già và Chưởng môn Mộ Thần của Trường Lưu hàn huyên một lúc.

Nguyên Già lướt nhẹ thân thền, nói: "Mộ chưởng môn đại giá quang lâm thật là làm tệ phái nhà tranh thêm sáng*."

Nhà tranh thêm sáng *: rồng đến nhà tôm.

Mộ Thần cười nói: "Đâu có đâu có, Nguyên sư đệ khách khí."

Mộ Thần và Phong Thanh Dương cùng chung thế hệ, xưng một tiếng Nguyên sư đệ cũng là khách khí, Nguyên Già tự nhiên biết, giống như thư sinh, trên gương mặt có mấy phần nhún nhường: "Tệ phái* Chưởng môn đợi đã lâu, Chưởng môn phân phó ta tới, xin Mộ chưởng môn dời bước điện Thái A."

Tệ phái*: cách xưng hô khiêm nhường, dùng nói về sự vật có liên quan đến mình

Dứt lời nghiêng người nhường đường, một tay làm ra tư thế xin mời.

Mộ Thần cười nói: "Môn hạ đệ tử của bổn tọa, kính xin Nguyên sư đệ cho bọn hắn tìm chỗ đặt chân. Những đệ tử này trẻ tuổi non nớt, ầm ĩ muốn nhìn thấy phong thái của Tôn thượng, vì thế bổn tọa liền mang bọn họ đến đòi uống một ly rượu.., kính xin Nguyên sư đệ chăm sóc nhiều hơn."

"Mộ chưởng môn khách khí. Tệ phái có đặc biệt vì quan khách khắp nơi tới mà chuẩn bị sương phòng." Nguyên Già đưa tới một ít tiên đồng bên cạnh, phân phó nói: "Các ngươi mang các vị sư huynh đệ mang đến ngọn núi thứ hai, đặc biệt chiếu cố đi." Rồi nhìn đám người Thiên Âm nói: "Các vị sư huynh đệ đường xa mà đến, một đường cực khổ. Dưa và trái cây trà bánh đã sớm chuẩn bị tốt, mời theo tiểu tiên đồng này tiến về phía sương phòng đã được chuẩn bị tốt cho các vị nghỉ ngơi một chút, nếu có chuyện khác nghi, xin cứ việc phân phó tiểu tử này đồng tiện như tiểu tiên đồng này." Dứt lời làm vái chào: "Lần này tới khách rất nhiều, nếu như tệ phái có chiếu cố không chu đáo, cũng xin thông cảm nhiều hơn."

Thiên Âm đi theo mọi người lễ phép đáp lễ lại, lúc này Nguyên Già mới rồi nhìn về phía Mộ Thần làm ra tư thế “mời”: "Mộ chưởng môn, xin mời!"

"Làm phiền." Mộ Thần lễ phép gật đầu một cái, trước cưỡi mây lướt về phía giữa không trung đi điện Thái A.

Nguyên Già quét mắt qua đám người Trường Lưu một cái, tầm mắt dừng ở trên người Phương Diệc Nhiên một chút, lại thu hồi mắt, xoay người đi điện Thái A.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »