Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 144
chương 143

❊ ❊ ❊

Lúc chạng vạng tối, trời chiều nghiêng vào, như tô son nhiễm lên bầu trời, đỏ hồng làm say lòng người.

Thiên Âm đi tới Điện Chấp Pháp, đi tới gian phòng của Phương Diệc Nhiên, đang muốn giẫm chận tại chỗ mà bước, bên trong truyền đến tiếng quát buồn bực của Phương Diệc Nhiên.

"Ngươi đã không phải là đứa bé, không cần luôn là cho là tất cả mọi người đều vây quanh ngươi! Ngươi không sợ chết, cho nên ngươi nghĩa vô phản cố* tới tìm ta. Nhưng ta sợ sẽ chết! Mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không, sáng sớm ngày mai, ngươi phải đi về nhà cho ta!"

Nghĩa vô phản cố*: làm việc nghĩa không được chùn bước; đạo nghĩa không cho phép chùn bước.

Bạch Dao miễn cưỡng nói về: "Ta không."

"Ngươi......"

Ngoài cửa Thiên Âm thậm chí có thể tưởng tượng đến lúc này dáng vẻ của Phương Diệc Nhiên mặt đỏ tới mang tai vừa tức vừa hận cắn răng nghiến lợi. Nàng âm thầm lắc đầu một cái, gõ cửa mà vào.

Bên trong nhà hai người vừa đứng ngồi xuống ở bên cạnh bàn, không hẹn mà dừng lại một tiếng, thấy là Thiên Âm, lại trợn mắt nhìn nhau, rất có tư thế sắp sửa quyết định một trận thắng bại.

Từ trước đến nay Phương Diệc Nhiên đều mặt lạnh nhiệt tình, lúc này tranh cãi đến mặt đỏ cổ to dáng vẻ thật hiếm thấy, Thiên Âm không khỏi nhìn nhiều mấy lần.

Chính là chỗ nhìn nhiều mấy lần này, lại rước lấy bất mãn của Bạch Dao: "Ngươi nhìn phu quân ta làm cái gì? Ngươi nhìn nữa hắn cũng là của ta, ngươi giành không được!"

"Ách......?" Thiên Âm thấy buồn cười, gương mặt tuấn tú Phương Diệc Nhiên đỏ hơn trời chiều bên kia. Hắn nhìn chằm chằm Bạch Dao một hồi lâu, xuất ra một câu: "Ngươi...ngươi không biết thẹn thùng!"

Bạch Dao trợn trắng mắt cực kỳ phỉ nhổ nói: "Xấu hổ là vật gì ta từ nhỏ không phụ không mẫu ca ca ta đã không dạy ta. Còn nữa, nếu ta biết thẹn thùng, ngươi Phương Diệc Nhiên tảng đá này ta mài thế nào rồi hả?"

"Dao nhi!"

Bạch Dao tự nhiên đáp: "Thê tử ngươi ở chỗ này đây."

Thiên Âm rốt cuộc buồn cười, cười đến thân thể như nhũn ra tê liệt ngã xuống ở trên ghế, một hồi lâu mới dừng cười lại, giả bộ nâng khuôn mặt nghiêm túc, nói: "Dao Dao, ngươi chính là nghe lời nói của Phương sư huynh, về Ma tộc trước thôi."

Bạch Dao nổi lên bướng bỉnh lại vẫn là câu nói kia: "Nếu không dẫn hắn đi, ta sẽ không trở về."

"Cái người cứng đầu này!!" Phương Diệc Nhiên một chưởng vỗ ở mặt bàn, ấn ra năm dấu ngón tay thật sâu, Thiên Âm hơi ngạc nhiên, Bạch Dao làm như tập mãi thành thói quen, nhàn nhạt liếc bàn kia một cái,, âm âm u u mở miệng: "Cái bàn hư ngược lại không là gì, cũng đừng làm cho tay ngọc thon thon của phu quân thân ái ta bị thương."

Phương Diệc Nhiên: "......"

Thiên Âm: "......"

Thiên Âm tự đánh giá chốc lát, quyết định lấy tình để cảm động dùng lý lẽ nói rõ: "Dao Dao, ngươi ở lại Thái A tất nhiên là ý muốn. Nhưng Phương Diệc Nhiên vì ngươi mà lúc nào trong lòng cũng hoảng hốt không yên giống như con chó, cả người cũng gầy đi trông thấy......"

Bạch Dao cẩn thận nhìn Phương Diệc Nhiên mấy lần: "Ta làm sao cảm thấy hắn ngược lại mập lên rất nhiều?"

"Khụ, ảo giác, tất nhiên là ảo giác. Ta nói ngươi đừng đổi chủ đề." Thiên Âm nhớ tới Xích Hỏa, nhớ tới Lục Nhiên, nhớ tới lời nói lành lạnh lại tàn khốc của sư phụ Trọng Hoa này, thần thái nghiêm túc chút: "Phương sư huynh chỉ là một đệ tử ở Thái A cũng không có thể sánh vai với Chưởng môn, lại không thể giống ngươi tự do tự tại hành động tùy ý như vậy, hắn còn ở trong quy định cứng nhắc Tiên giới này. Ngươi có thể không thèm sống chết, thế nhưng hắn lại không thể. Sẽ không không biết, hắn vội vã đuổi ngươi đi, cũng chỉ là đang bảo vệ ngươi, cũng không phải là thật sự có hi vọng ngươi rời khỏi hắn."

Bạch Dao lẳng lặng lắng nghe, tầm mắt thủy chung giằng co ở trên người Phương Diệc Nhiên, người sau quay mặt sang, nhìn ngoài cửa. Dáng vẻ tựa như điêu khắc ở bên trong nắng chiều chiếu xuống, lại có vẻ mấy phần nhu hòa.

Bạch Dao nhẹ giọng nói: "Ta hiểu biết rõ."

"Ngươi đã biết nói, liền tự nhiên biết, ngày trước Ma tộc thừa dịp ngũ đại tiên sơn bao vây Thái A muốn ngồi làm ngư ông đắc lợi, nham hiểm tiêu diệt Thái A ta. Thù này sâu nặng, Thái A từ Tiên Tôn cho tới đệ tử, cũng thật sâu ghi nhớ trong lòng sẽ không quên. Ngươi là Ma tộc, một khi thân phận bại lộ, ngươi là muốn lôi kéo Phương sư huynh xuống Địa ngục từ đó vạn kiếp bất phục? Hay là cam tâm chết ở Tiên giới, cõi lòng đầy hi vọng mà đến nhưng cuối cùng cái gì cũng không chiếm được vô ích lại liên lụy một mạng?"

Bạch Dao trầm mặc.

Hồi lâu, âm thanh của nàng như nhẹ nhàng mềm mại mà lại lành lạnh, lộ ra đạo lí vô cùng kiên định: "Ta là Ma Nữ, thiên tính ích kỷ. Nếu ta muốn chết, ta sẽ lôi kéo chết chung với phu quân, quyết sẽ không có ý định xuống tay lưu tình đối với hắn!"

Một câu nói, cắt đứt tất cả ngôn ngữ tất cả đường lui.

Nàng chỉ muốn đi vọt tới trước, ở trong khó khăn chưa từng có từ trước đến nay mà chạy trốn, cho dù không thấy được mục tiêu không thấy được hi vọng, cho dù nhất định tương lai sẽ máu tươi đầm đìa, nàng cũng là không quay đầu lại không buông tha, ôm quyết tâm đánh đến cùng, chỉ muốn cuộc đời này với người mình yêu thương gần nhau đến già.

Thật ra thì, giấc mộng của nàng, vô cùng nhỏ bé.

Chỉ là nàng là ma, mà hắn là tiên.

Phương Diệc

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »