Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 153
lưu lại kỷ niệm

❊ ❊ ❊

"Ngươi không biết đâu, ban đầu vì sư phụ Chưởng môn Vô Tư, ngay cả chức chưởng môn cũng đều bỏ, chỉ mong chạy tới Thái A để kết thành tiên lữ với sư phụ. Không ngờ ban đầu sư phụ cũng không biết sao lại không nhìn trúng người ta, rõ ràng đánh đuổi người đi về. Sau lần đó, dù Chưởng môn Vô Tư không lui tới Thái A nhiều lắm, nhưng nghe nói vẫn chưa bao giờ buông tha truy đuổi sư phụ ta."

"Hôm nay cũng coi là khổ tẫn cam lai rồi." Đông Phương cũng không keo kiệt mà ca ngợi Vô Tư chút nào: "Lại nói Chưởng môn Vô Tư không chỉ xinh đẹp trong Tiên giới, tu vi cũng thuộc vào hàng ngũ nhân tài kiệt xuất trong Tiên giới, là người ôn văn lễ độ đối đãi với mọi người luôn nhã nhặn. Thời niên thiếu cùng với sư phụ, được công nhận kim đồng ngọc nữ. Nếu nàng có thể gả cho sư phụ, Thái A không chỉ có được một sự giúp đỡ lớn, có sư mẫu, tương lai chúng ta cũng sẽ không kham khổ đến mỗi ngày gặm trái cây rồi."

Thiên Âm che giấu vẻ giận dữ, cười nói: "Thì ra là Vô Tư tốt như vậy."

Đông Phương nói nước miếng văng tung tóe mặt mày hớn hở: "Tất nhiên là tốt. Ai chẳng biết trong Đại Hàm, Tiên Tôn Vô Nhai và Chưởng môn Vô Tư là tiên giả nhân từ nhất Tiên giới?"

Thiên Âm suy nghĩ một chút, vẫn không nghĩ ra được thời điểm Vô Tư nhân từ.

Trong miệng đều là uất ức khổ sở, lẩm bẩm nói: "Như vậy cũng tốt, ngày sau sư phụ đã có người ở bên cạnh."

Không biết sao, trong miệng tự nhiên lại phun máu. Dọa Đông Phương đang mạnh mẽ vui sướng tưởng tượng tương lai tốt đẹp trở nên kinh hoảng khiển trách: "Bảo ngươi trong ngày thường chớ có ăn nhiều đồ tốt như vậy ngươi lại không nghe, giờ lại bổ không thấy, chỉ thấy thổ huyết?!"

Thiên Âm nghe vậy, lòng bàn chân lảo đảo một chút, ói máu càng lợi hại hơn.

Phun tới cuối cùng, nước mắt cũng chảy ra ngoài.

"Sư phụ......" Đông Phương đang muốn kêu to, Thiên Âm như con chim bị kinh hãi, trong nháy mắt biến mất ở cuối chân trời.

Đông Phương há miệng, chậm rãi đóng lại, nhìn máu tươi đầy đất, có vẻ tâm sự nặng nề.

♣ ♣ ♣

Thanh Huyền đi ra cửa chính, liền thấy Thiên Âm vội vã mà đến, không đợi hắn mở miệng nói chuyện, nàng đã như gió xông vào gian phòng.

Nhìn thấy Mạc Tương Ly ngồi bên trong phòng, nàng nghiêng mặt nói với Thanh Huyền: "Ta đồng ý thành thân với ngươi, cũng nhận nàng làm thị nữ, như vậy ngươi có thể quang minh chính đại ở cùng với nàng."

Vốn dĩ Thanh Huyền tính toán như vậy, liên tục không ngừng gật đầu: "Đa tạ!" Lại hỏi: "Khi nào thành thân?"

"Ngươi quyết định."

"Được. Cuối tháng 15!"

Thanh Huyền liền giật mình: "Đây không phải chỉ còn hơn một tháng thôi sao? Sợ là không còn chuẩn bị kịp nữa."

"Tất cả đơn giản." Thiên Âm tăng thêm câu: " Ngươi có mục đích của ngươi, ta có lý do của ta, không cần phải quá nghiêm túc đối đãi."

Thanh Huyền cũng dứt khoát: "Được."

Thiên Âm nhìn sắc mặt vui mừng của Mạc Tương Ly, thở dài nói: "Thật ra thì, ta rất hâm mộ ngươi."

Trong lúc hai người trợn mắt hốc mồm thì nàng đã đi xa.

Ngày thứ hai, Thanh Đại mang theo Thanh Huyền tìm tới Phong Thanh Dương, nói rõ Thanh Huyền và Thiên Âm tình đầu ý hợp, thỉnh cầu cưới Thiên Âm làm thê tử.

Phong Thanh Dương trả lời là: Thiên Âm là đệ tử Tôn thượng, chuyện hôn nhân đại sự cần được Tôn thượng đồng ý.

Vì vậy phái một đệ tử, hỏi thăm ý kiến Trọng Hoa.

Lúc đó, Trọng Hoa đang ở phía sau núi đang bồi dưỡng Thiên Nam ở dưới cây đào. Nghe nói tin tức này, nhánh cây đào lập tức đứt thành từng khúc.

Trọng Hoa gọi Thiên Âm.

Hỏi: "Nghe nói ngươi và Thanh Huyền tình đầu ý hợp?"

"Đúng vậy, hắn chính lang quân như ý của con."

"Cũng là thật lòng thích?"

"Thích, ngày nhớ đêm mong."

"Ngày trước cũng không nghe ngươi đề cập tới?"

Thiên Âm yên lặng một trong nháy mắt, ngửa mặt lên trời thở dài: "Tâm tư của nữ nhân, sư phụ không hiểu."

Trọng Hoa: "......"

Hồi lâu, hắn nói: " Thiên Âm, mọi chuyện không thể kích động. Kích động về sau, thường thường là khó có thể gánh chịu hậu quả. Ngươi có thể tưởng tượng rõ ràng?"

" Nghĩ rõ ràng rồi." Thiên Âm tiến lên níu lấy tay áo của hắn: "Sư phụ, người bỏ được con sao?"

"Bỏ được thì thế nào, không bỏ được thì như thế nào? Nếu như ngươi cảm thấy vui mừng, vi sư liền chấp nhận."

"Sư phụ, sau này con gả đi, có lẽ ngày trở về rất ít."

"Ừ."

"Về sau không có nửa đêm pha trà cho ngươi uống rồi."

"Có hai vị sư huynh của ngươi."

"Nhưng không còn có ai khen người lớn lên anh tuấn rồi."

"......"

"Sư phụ?"

"Nói đi."

Thiên Âm nghiêng đầu sang chỗ khác âm thầm lau nước mắt, quay sang là lúc vẻ mặt chờ mong: "Sư phụ người trả Đồ Sách lần trước lại cho con đi?"

Đuôi lông mày Trọng Hoa giật mình, mặt không chút thay đổi đáp: "Vi sư đốt rồi."

"Thật đúng là phí của trời." Thiên Âm làm như vô cùng thương cảm lau lệ, một lát sau lại nói: "Sư phụ, con còn không có chuẩn bị xong đồ cưới. Dù sao con cũng là người Nhân giới, thành thân tự nhiên muốn theo lễ tiết nhân gian. Nữ tử thành thân, trong nhà sẽ chuẩn bị đưa đồ cưới, như vậy khi đến phu gia mới không bị xem thường."

"Ngươi muốn đồ cưới gì?"

Thiên Âm cười khúc khích mấy tiếng, nói: "Sư phụ để cho con xem thân thể của người một chút, lưu lại kỷ niệm thôi."

Trong điện Cửu Trọng lập tức vang lên một tiếng quát y hệt sấm sét: " Thiên Âm!!"

Buổi chiều, Thiên Âm đang đánh cờ với Trọng Hoa, Huyền Tề lảo đảo đến trước mặt.

Trong viện ánh trăng đang nồng, trên hành lang Minh Châu hào quang rực rỡ.

Ánh sáng lạnh lẽo chiếu xuống sắc mặt hắn có chút xanh trắng, càng lộ ra đôi mắt hằn rõ tơ máu, trông hết sức kinh người.

Trọng Hoa vừa thấy hắn liền đứng dậy đi tới. Hắn đứng lên, để hai người ngồi xuống, trợn mắt lẫn nhau.

"Muội thật muốn gả cho Thanh Huyền đó?" Huyền Tề hỏi.

Giọng nói nặng trĩu, giống như chữ chữ đổ chì.

Thiên Âm gật đầu.

"Chính là muội muốn gả cho Trường Khanh hay gả cho bất kỳ huynh đệ nào trong Tiên môn cũng đều được, vì sao cố tình là Thanh Huyền? Muội biết rõ lần này bọn họ tới cầu hôn, căn bản là ý đồ với muội!"

Thiên Âm không biết trả lời như thế nào, suy nghĩ kỹ một lát, mới nghĩ ra một lý do đường hoàng: "Người ta nói là xúc tiến quan hệ hữu nghị của hai nhà, huynh nghĩ hơn nhiều."

Huyền Tề tiến lên một bước, tay áo phất vung rớt một bàn cờ, cúi người ngưng mắt nhìn nàng, âm thanh khàn khàn: " Thiên Âm, Thanh Huyền không thích hợp với ngươi....... Nếu như ngươi muốn gả, không bằng gả cho ta đi!"

Thiên Âm cúi đầu trầm mặc.

Huyền Tề đưa tay nâng lên mặt của nàng, ép buộc nàng nhìn thẳng vào mắt, một chữ lại một chữ trầm giọng nói: "Ta sẽ bảo vệ muội cả đời, dù sao cũng hơn một người ngoài. Mỗi ngày ta có thể cho muội ăn Tiên Hạc, tương lai cũng có thể xây cá trường Dưỡng Thực, nuôi một đám Tiên Hạc, để cho muội cả đời đều ăn không xong. Ta có thể......"

"Huyền Tề ca ca." Thiên Âm bình tĩnh nhìn lại hắn: "Thật ra thì muội đã chán ăn Tiên Hạc rồi. Hơn nữa, cả đời quá dài."

Tay Huyền Tề run lên, chậm rãi thu hồi, đứng thẳng lên: "Làm thật dứt khoát?"

"Dứt khoát."

"Vậy ta làm của hồi môn theo muội gả đi."

"......"

Trường Khanh và một đám người quen đúng lúc đi vào, nghe một câu nói này, trên mặt mỗi người một loại vẻ mặt, vẫn là Trường Khanh khoa trương nhất.

Hắn che ngực mặt đau đến không muốn sống: "Trời ạ! Ta nghe đến cái gì? Huyền Tề ngươi thật đúng là để cho ta cảm thấy rất mất thể diện." Sau một khắc, hắn lại rút kiếm giận chỉ Huyền Tề: "Cái người nhu nhược này! Đi theo ta làm thịt cái tên Thanh Huyền không biết xấu hổ! Dám đoạt lấy Thiên Âm, đợi gạo sống nấu thành cơm chín ngươi còn sợ nàng không ngoan ngoãn chịu đựng?"

Mọi người: "......"

Huyền Tề lạnh nhạt liếc nhìn hắn, rút kiếm xông lên vung loạn một hồi.

Hai người lập tức từ trên trời đánh tới dưới đất, từ dưới đất đánh tới trong đất, nếu không phải cuối cùng Trọng Hoa ra tay ném hai người ra khỏi điện Cửu Trọng, sợ là cả điện Cửu Trọng đều muốn bị hai người bọn họ làm hỏng.

Đám người Phương Diệc Nhiên đang muốn mở miệng, Thiên Âm giơ tay lên ngăn lại: "Cũng đừng hỏi. Ta quyết tâm phải gả Thanh Huyền, các ngươi người nào cản trở cũng vô dụng. Ai muốn đối với chuyện này nói thêm câu nữa, ta lập tức tìm Thanh Huyền động phòng!"

Phương Diệc Nhiên hơi nhếch môi, Bạch Dao đi tới ôm lấy nàng. Nguyên Già gần như sùng bái lại mong đợi nói một câu: "Thiên Thiên, ngươi ngàn vạn lần không được gả ngươi cho Thanh Huyền!" Cuối cùng hỏi "Ta khuyên rồi, tối nay ngươi đi tìm Thanh Huyền thôi."

Ngay sau đó mọi người vây đánh Nguyên Già, trình diễn một trận đại chiến Kinh Thiên Địa Khiếp Quỷ Thần.

Thiên Âm xem diễn trò vui đến cười nghiêng trước ngữa sau.

Trọng Hoa từ cửa sổ nhìn lại, trông thấy nàng nở nụ cười vui vẻ bên má lúm đồng tiền, đầy đủ ưu thương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »