Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Ngày thứ hai, Điện Chấp Pháp truyền ra tin tức, Huyền Tề tự mình thả Thiên Âm, phạt Diện Bích trăm năm, không cho bước ra cửa phòng một bước!

Có người kinh ngạc có người vui mừng, cũng có nhiều người than vãn: người có quan hệ với Thiên Âm, bây giờ đều gặp khó khăn.

Khó tránh khỏi, làm cho người ta muốn cách xa Thiên Âm.

Phục Nguyên không tiếp tục nhốt Thiên Âm vào Huyễn Hải, bởi vì sau khi Lưu Quang mang theo Huyền Tề rời đi, Phục Nguyên vẫn không có động tác nào, Phong Thanh Dương bay tới, cười nói câu: "Chưởng Môn Thanh Đại cầu tình cho người, nên ngươi được miễn khỏi hình phạt."

Cho đến trở lại điện Thái A, trong đầu Thiên Âm, vẫn là nụ cười thoáng qua của Phong Thanh Dương.

Khiến cho cả người nàng run rẩy.

Nàng chỉ cảm thấy, hôm nay mình, ở Thái A khó đi nửa bước.

Đông Phương đang cụng rượu với Thiên Nam, bỗng dưng nhìn thấy Thiên Âm như có điều suy nghĩ từ từ bước vào điện Vãn Nguyệt, hai người dừng động tác lại vẻ mặt giống như bị đông cứng, nhìn nàng chằm chằm thật lâu, đột nhiên đồng loạt nhảy đến trước mắt nàng, ôm nàng vào trong lòng!

"Thiên Thiên!"

"Tiểu sư muội!"

Đông Phương và Thiên Nam đồng thanh kêu gọi, tình cảm vui sướng đầy tràn cả khuôn mặt.

Lòng của Thiên Âm, giống như có thứ gì nhẹ nhàng chạm xuống, khí tức ấm áp bao bọc nàng.

Nàng từ cánh tay của hai người thoát ra, một dáng vẻ bị cợt nhã, đôi tay che ngực, đỏ mặt thét chói tai: "Nam nữ thụ thụ bất thân!"

Hai đấng mày râu đồng thời sững sờ, nhìn tay của mình một chút, lại liếc mắt nhìn lẫn nhau, nhìn Thiên Âm giống như nhìn kỳ trân dị thú. Đông Phương nói: "Thiên Thiên, ở đây trong mắt ta muội chẳng qua chỉ là một đứa bé."

Thiên Nam cũng giúp nói: "Đúng vậy, ta và Đông Phương cũng sống nhiều hơn hai trăm năm rồi."

"Ta mặc kệ!" Thiên Âm kìm nén đỏ mặt: "Ta bị thương tổn, các huynh phải bồi thường!"

Hai người rống to: "Cái người vô sỉ keo kiệt muốn lừa gạt tống tiền này!"

Hai tay Thiên Âm xoa xoa vào nhau: "Các huynh nói đúng rồi."

"......"

"......"

Thời điểm bị Thiên Âm trêu chọc tới đỏ mặt tía tai, Thiên Âm xoay chuyển lời nói, hỏi: "Sư phụ đâu?"

Đông Phương tức giận quăng câu: "Sư phụ đi Yêu Giới rồi."

Đã nói Phong Thanh Dương sao có thể tốt bụng thả nàng ra ngoài, thì ra là Trọng Hoa không có ở đây. Chỉ là, hắn thật có lòng tốt như vậy?

Thiên Âm suy sét tự định giá chốc lát liền hồi hồn, không hiểu hỏi "Sư phụ đi Yêu Giới làm cái gì?"

"Còn có thể làm cái gì, ban đầu ngươi không phải là bị một đám hồ ly tinh lấy máu sao, lão nhân gia sư phụ đi báo thù cho muội."

"Nhưng sư phụ một người một mình xông Yêu Giới chẳng phải là rất nguy hiểm sao?!" Thiên Âm hung ác nhìn chằm chằm hai người: "Các huynh sao không ngăn ngài?!"

Đông Phương và Thiên Nam song song đều bày ra vẻ mặt không tự nhiên, lầm bầm nói: "Trừ muội ra, ai dám ngăn cản sư phụ, người nào lại cản được......"

Thấy Thiên Âm tức giận rất có vẻ muốn đi liều mạng, Thiên Nam quả quyết hỏi "Ta nghe nói Huyền Tề đi cứu muội, sao liền bị đuổi kịp à?"

Thiên Âm đột nhiên trầm mặc lại, đang nhìn bầu trời.

Trong viện anh đào như đang tung bay, mùi rượu nhẹ nhàng bay trong gió.

Hồi lâu, nàng nói: "Bắt được sẽ tốt hơn."

Đông Phương và Thiên Nam nghe xong lời này, một người vội vàng quở trách Thiên Âm, một người vội vàng giảng thuyết đạo lý lớn, Thiên Âm mắt điếc tai ngơ, đi thẳng tới bàn đá bên cạnh cây hoa anh đào ngồi xuống, cầm một ly rượu uống sạch, mang theo vẻ mặt hài lòng muốn rời đi.

Đông Phương lại đột nhiên dừng lại quở trách, giọng nói có chút cổ quái: " Thiên Âm, vì sao muội tình nguyện gả cho Thanh Huyền cũng không muốn gả cho Huyền Tề?"

Bước chân Thiên Âm ngừng lại một chút, lại tiếp tục đi, cũng không quay đầu lại mà nói: "Họa thủy đương nhiên phải chảy về phía ruộng người ngoài."

♣ ♣ ♣

Trọng Hoa không có ở đây, ngay cả vẻ hăng hái xuất môn Thiên Âm cũng không có. Cả ngày nằm ở trên cây hòe cổ thụ đếm ngày trôi qua. Càng tới gần ngày lập gia đình với Thanh Huyền, trong lòng nàng càng lo lắng.

Lo lắng tiếng cười của Phong Thanh Dương ở trên đỉnh Thái A kia.

Đến nay Hồng Trang vẫn chưa có tỉnh lại, nghe nói là bị cô ấy là một mũi tên đả thương, tổn hại tới lục phủ ngũ tạng. Phong Thanh Dương thận trọng che chở, nhưng vẫn không thấy Hồng Trang chuyển biến tốt.

Trọng Hoa đi Yêu Giới, không chút tin tức. Từ sau chuyện của Lưu Quang và Huyền Tề xảy ra, Lưu Quang vẫn sống ở trong điện, không biết đang bận rộn gì. Thiên Âm không muốn đi quấy rầy hắn.

Trong thời gian này, Trường Khanh tới tìm nàng. Nói này nói nọ nói một tràng, cuối cùng mới hỏi câu kia: "Thiên Âm, ngươi hận ta sao?"

Thiên Âm nói: không hận. Nhưng hận Hồng Trang.

Sau lần đó Trường Khanh mấy ngày vẫn chưa từng tìm đến nàng.

Thiên Âm nghĩ, hắn ở giữa tình bạn và tình yêu, cuối cùng chọn Hồng Trang.

Nàng cố chấp đối với Trọng Hoa, trừ lần đó ra, hình như cũng đặc biệt thoải mái. Cho dù nghĩ đến sau này Trường Khanh có thể đối địch với nàng, nhưng trong nhưng trong lòng chỉ có vài phần phẫn uất không buông.

Nhưng sáng sớm ngày nào đó, nàng không lo lắng bước đi thong thả ra cửa điện thì lại phát hiện Trường Khanh mặt tiều tụy đứng ở dưới tàng cây, thấy nàng, sững sờ nói ra một câu: nếu Hồng Trang tổn thương ngươi lần nữa, ta tự tay giết nàng.

Lúc hắn nói lời này, cảm xúc không có phập phồng. Thâm chí là bình tĩnh dáng vẻ lạnh lùng, theo nhận thức của Thiên Âm, tính cách của Trường Khanh chỉ sợ thiên hạ không loạn thì nay đã sai lệch quá nhiều.

Sau đó hắn lại nói vài lời, không biết có phải cố ý hay không, chuyện hắn nói đều có liên quan đến Huyền Tề.

Hắn nói, ngày đó Huyền Tề nói muốn theo nàng làm hồi môn, trở lại Điện Chấp Pháp nhốt mình ở trong phòng uống say mèm. Trong miệng không ngừng hô tên của nàng.

Hắn nói, Huyền Tề trong điện Lưu Vân mở ra một không gian, nuôi trên trăm con Tiên Hạc, vì nàng.

Hắn nói, Huyền Tề lặng lẽ chạy đến nơi của Thanh Huyền, cho đến khi Thanh Huyền bị buộc phải nhớ kỹ tất cả yêu thích của nàng hắn mới bỏ qua. Nói đúng hơn là không mặc kệ nàng đi tới chỗ nào, hắn đều muốn bảo vệ thật tốt.

Cuối cùng hắn nói: "Thiên Âm, có vài người, là cả đời ngươi cũng truy đuổi không tới. Nhưng có vài người, vĩnh viễn có thể đứng ở bên cạnh ngươi cho ngươi ánh mặt trời ấm áp. Ngươi sẽ không biết, thời điểm khi ngươi cố gắng ngưỡng mộ người trong lòng của ngươi, có vài người tịch mịch đứng ở phía sau ngươi vì ngươi chờ đợi. Nhìn lâu về phía trước, không ngại thỉnh thoảng quay đầu lại, có lẽ ngươi có thể tưởng tượng người bị ngươi quên mất. Huyền Tề hắn...... Cũng không muốn làm ca ca của ngươi."

Lúc này, Thiên Âm nằm ở trên cây, liền nghĩ tới lời nói hôm đó của Trường Khanh. Thời tiết này, giữa trưa ánh mặt trời thật ấm áp, giống như tiếng cười của người nào đó, bao dung tất cả.

Trong trí nhớ, thiếu niên có một chân đi xiêu vẹo, cả người cũng phát ra ánh sáng, nụ cười tươi đẹp như gió mát mùa xuân: "Ta tên là Huyền Tề, Tiểu Bất Điểm ngươi tên là gì?"

Còn có đêm hôm ấy, ánh mắt ẩn nhẫn đau khổ.

Thiên Âm không khỏi có chút phiền não, nhảy xuống cây bay đến điện Lưu Vân.

Hoa sen trong hồ, Lưu Quang nằm ở trên thuyền nhỏ, tùy ý xuyên qua. Hắn hơi nhắm mắt, tựa như đang hưởng thụ, tựa như đang nghỉ ngơi. Trên dung nhan tuyệt lệ hé lộ nụ cười yếu ớt, giống như hợp thành tất cả sắc hoa trong thiên địa.

Thiên Âm không lòng dạ nào thưởng thức cảnh đẹp, rơi xuống đất liền lớn tiếng kêu gọi: "Lưu Quang, ta muốn xem Tiên Hạc mà Huyền Tề ca ca nuôi cho ta một chút!"

Lưu Quang nhướng nhướng mày, cười nhẹ nói: "Đám Tiên Hạc kia sớm bị tiểu tử Huyền Tề kia phóng sanh. Nói ngươi không cần." Nhìn nàng mấy lần, vẻ hài hước nổi lên trên gương mặt xinh đẹp của hắn: "Lúc này mới nửa tháng không thấy, ngươi liền muốn tiểu tử kia? Ngay cả hắn nuôi Tiên Hạc cũng đều muốn?"

Thiên Âm cả kinh.

Cũng đã nửa tháng rồi sao?

Thu lấy vẻ mặt của nàng vào đáy mắt, Lưu Quang nhẹ nhàng nhảy một cái liền đến bên người nàng, cánh tay khoát lên vai nàng, nói trực tiếp: "Đừng đi nhìn, người ngủ có gì đẹp mắt, vẫn là nên quý trọng người trước mắt, nhìn ta thêm mấy lần đi. Đối với việc ngươi gả cho người, trên trời dưới đất ta đây là mỹ nam tử tuyệt vô cận hữu*, ngươi muốn nhìn cũng không nhìn được nữa rồi."

Tuyệt vô cận hữu*: có một không hai.

"Lưu Quang?"

"Hả?"

Thiên Âm tiến tới, trong ánh mắt chân thành lộ ra tò mò: "Có người nói ngươi da mặt dày hay không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »