Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3019 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 223
tiểu lâu,chàng không quan tâm thiếp …..

❊ ❊ ❊

Ta muốn nàng hiểu cái gì là đau sau đó nàng mới thêm quý trọng ta.

Ta muốn nàng nếm thứ cái gì là vứt bỏ sau này mới có thể không dám rời ta đi.

Ta muốn nàng đau đến tê tâm liệt phế ruột gan đứt từng khúc.

Ta muốn nàng từ đây không nhìn ta nói một câu, rời đi, hoặc thực xin lỗi.

Ta chỉ cần ở chung với nàng cùng một chỗ.

Lâu Lan nói xong lời kia xoay người rời đi, quyết tuyệt, dứt khoát, đồng dạng, trong tay vẫn ôm nữ tử tên “Duyệt Quân” kia. Hồng y tao nhã.

Tiểu Vương Tử gấp đến độ khóc lớn: “Cha, cha đừng đi nha! Cha!!” Cả người hắn ở trong lòng Tô Tiểu Lê giãy giụa loạn khiêu, sợ tới mức Tô Tiểu Lê đem hắn ôm chặt lui vài bước.

Hắn đi rồi.

Hắn nói, không cần sống đến bạc đầu.

Hắn nói, từ đây, Duyệt Quân là ta phi tử duy nhất.

“Tiểu Lâu,chàng không quan tâm thiếp …” Tra Tiểu Tân lẩm bẩm nói, nước mắt rơi như mưa, thân mình mềm nhũn liền bị Gia Luật Hằng ôm vào trong ngực, nàng nhìn hắn rời đi mà không nói được một chữ.

Hiện tại, hiện tại giống như năm đó, ta ở trong lòng điên cuồng kêu chàng,nhưng chàng lại nghe không thấy.

“Đừng khóc, ta sẽ ở bên cạnh nàng.” Gia Luật Hằng ôm chặt nàng một lần lại một lần hứa hẹn, nội tâm mừng như điên, hắn không nghĩ tới lúc nàng nhìn thấy Lâu Lan nàng lại cự tuyệt rời đi, ngay cả nàng không tin hắn cũng không sao, hắn đều biết, chỉ cần nàng ở bên người hắn.

Tra Tiểu Tân khóc đến hoàng hôn quân lính tan rã ruột gan đứt từng khúc, giống như người mất đi sinh mệnh không có độ ấm ngả trong lòng của Gia Luật Hằng, mười cái ngón tay đều lạnh như băng.

Đêm tối.

Rời khỏi Ấp quốc mấy vạn thước, vẻ mặt của Lâu Lan u ám đem nữ tử trong lòng ném xuống, sau đó đối với binh lính căn dặn nói: “Phân phó đầy tớ, mấy ngày sau, phóng hỏa đồ thành.”

“Dạ! Tướng quân!” Người nọ trả lời sau lại lui ra.

Lâu Lan nheo lại mắt phượng liếc sang thành lâu,tay nắm dây cương phát ra tiếng vang răng rắc.Tra Tiểu Tân, nàng là nữ nhân không ngoan không thành thực, chờ ta trói nàng về nhà sẽ đánh thật mạnh lên mông nàng!!! Còn có con,Tiểu Vương Tử kia một tiếng kêu cha hắn nghe thấy rõ ràng, nghĩ vậy khóe môi gợi lên độ cong, con ngoan, sau khi trở về cha nhất định chăm sóc con thật tốt, hắn nghĩ đến ngày ấy trong lòng tràn đầy nhu tình, về phần Tra Tiểu Tân thôi, hắn nhất định vừa đánh mông nàng vừa muốn nàng, để nàng sinh mười tám hài tử không có thời gian rời khỏi hắn nha!

“Vương gia, nữ nhân này?” Binh lính mang theo nữ tử bị hắn ném xuống hỏi.

“Nàng từ đâu đến thì để nàng về chổ ấy.” Lâu Lan lạnh lùng nói, nhìn cũng không nhìn qua nữ tữ ấy một lần, sau đó cưỡi ngựa phóng đi, đi theo phía sau là đội ngũ chậm rãi.

Gia Luật Hằng, không phải là muốn ta muốn gây sự với ngươi,nhưng ngươi đã đoạt nữ nhân của ta năm năm, đã đến lúc nên trả lại.

Còn dư lại mấy ngày gió êm sóng lặng, cũng không có chiến tranh.

Gia Luật Hằng căn bản không biết Lâu Lan đào đường đến Ấp quốc, cho nên, gió êm sóng lặng bên trong ẩn chứa song lớn.

Mà Tra Tiểu Tân từ khi thấy Lâu Lan bỏ đi hôm đó nàng khóc đến chết đi sống lại, ngày hôm sau lại khôi phục bộ dáng trước kia hi hi ha ha……

Trong ngự hoa viên, Gia Luật Hằng đang cùng Tiểu Vương Tử chơi trốn tìm, chẳng qua là mặc kệ Tiểu Vương Tử trốn ở nơi nào Gia Luật Hằng đều có thể lập tức tìm được hắn.

Tiểu Vương Tử chu miệng mất hứng nói: “Gia Luật tiểu tử, người thật quá đáng! Người khẳng định là xấu lắm!” Hắn trước kia cùng Tô Tiểu Lê chơi trốn tìm Tô Tiểu Lê cho tới bây giờ cũng không biết hắn trốn ở nơi nào, nhưng mà hắn thì biết biết, thật sự là rất không vui nha!

Gia Luật Hằng sờ đầu của hắn cười nói: “Thế nào, tức giận?!”

“Không được!Con trốn thêm một lần!” Hắn không tin Gia Luật Hằng có thể tìm ra!

“Được!” Gia Luật Hằng cười đến ý vị thâm trường. Sau đó nhắm mắt lại theo đếm từ một tới hai trăm mới nghe được Tiểu Vương Tử nói “được”, hắn căn bản đoán cũng không có đoán liền trực tiếp tìm được một cái nham thạch sau đem Tiểu Vương Tử ra.

Tiểu Vương Tử hoàn toàn phiền muộn: “A! Gia Luật tiểu tử! Người nói cho con biết làm thế nào tìm được con?!Con tức đến muốn chết rồi.Hắn trốn như thế nào cũng bị tìm được, như vậy làm hắn thật mất mặt nha.

“Ha ha, hài tử ngốc, trên người con có nhàn nhạt lãnh mai hương, cho nên ta vừa ngửi liền biết.” Gia Luật Hằng cười đến tà ác, cùng Tiểu hài tử này chơi đùa rất vui nha, có thể làm hắn không buồn chán, đáng yêu cực kỳ.

“Được! Người là tên hỗn đản! Không biết xấu hổ!” Tiểu Vương Tử nghe xong bừng tỉnh đại ngộ, sau đó giương nanh múa vuốt chạy tới cắn Gia Luật Hằng đ.

“Tha mạng nha, tha mạng nha!” Gia Luật Hằng làm bộ sợ hãi lập tức chạy trốn không thấy.

Đêm tối ở Mộc vương phủ, một mảnh yên tĩnh.

Ngẫu nhiên có sao băng từ trên trời rơi xuống, phát ra ánh sáng màu bạc đẹp mắt.

Tuy rằng Mộc Xuân Phong hiện tại là hoàng thượng, nhưng mà hắn vẫn như cũ ở tại Mộc vương phủ, bởi vì hắn không quen hoàng cung.

“Thanh Nhi…” Hắn đi đến bên cạnh ôm lấy nàng, vài ngày không thấy, hắn rất nhớ nàng.

Thời gian mỗi một ngày trôi qua, chậm như dòng chảy xa xôi.

Đảo mắt, là đến sinh nhật bảy tuổi của Tiểu Vương Tử, chẳng qua là hôm nay trong cung lại im ắng, ban ngày cũng không có người, buổi tối cũng không có người, tìm không thấy Tiểu Tân cũng tìm không thấy Gia Luật Hằng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »