Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2821 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 202
tiểu lâu, chàng ở nơi nào, con của chúng ta, thực đã không còn………..

❊ ❊ ❊

Tiểu Lâu, chàng ở nơi nào, con của chúng ta, thực đã không còn………

Tiểu lâu, chàng ở nơi nào, nhà của chúng ta đều bị đốt cháy.

Tiểu lâu, chàng ở nơi nào,chàng ở nơi nào…

Khi máu dưới thân không ngừng chảy ra thấm đỏ hơn nửa y phục.Tra Tiểu Tân khóc thê lương: “Hài tử, hài tử của ta…” Ngón tay run rẩy nhẹ nhàng đặt trên bụng,nàng chỉ cảm thấy tim giống như bị lấy ra, hỗn thân lạnh đến không có độ ấm, tuyệt vọng nhìn ngọn lửa đang cháy đến, nàng muốn kêu cũng không ra tiếng.

Tiểu Lâu, thiếp có phải rất vô dụng không, trơ mắt nhìn con của chúng ta không còn.

Tiểu Lâu, thiếp có phải rất rất vô dụng không, trơ mắt nhìn lửa chạy đến nhưng không có năng lực trốn.

“Tiểu Tân! Tiểu Tân!! Tô Tiểu Lê luôn trốn sau hòn non bộ rốt cục vọt vào, không kịp an ủi liền cõng Tra Tiểu Tân chạy ra bên ngoài, vừa đi vừa khóc, may mắn là nàng ở lại vương phủ hơn mười năm, cho nên khi lửa cháy nàng có thể tìm vị trí chính xác.Thu Dung kia thật sự là đáng sợ, nàng vừa trở về thời điểm liền nhìn nàng ấy ép Tiểu Tân uống thuốc! Nhưng mà nàng biết không thể xông vào như vậy, vạn nhất làm Thu Dung tức giận, giết Tiểu Tân và nàng thì hỏng bét! Nàng không sao cả, nhưng Tiểu Tân không thể chết được! Không thể!

Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy người càng ngày càng nhẹ, ý thức càng ngày càng mơ hồ, nhiệt độ cơ thể càng ngày càng lạnh, nằm trên lưng Tô Tiểu Lê mệt mỏi, mắt nhắm thỉnh thoảng có lệ chảy xuống: “Tiểu Lê, buông ta xuống đi, lửa lớn như vậy, vạn nhất liên lụy đến tỷ nha…”

“Không! Tỷ không chết!Muội đừng nói ngốc! Chúng ta đều phải còn sống!” Tô Tiểu Lê khóc nói,lửa lớn hừng hực, nàng linh hoạt cõng Tra Tiểu Tân xông qua một nguy hiểm, chạy thoát ra ngoài, đúng là nửa đêm trên đường ít người, lạnh rét, nhưng mà trong lòng nàng nóng như lửa đốt.

Nghe xong lời của nàng Tra Tiểu Tân thoáng ấm áp, nhưng nghĩ đến không còn hài tử, một trận tuyệt vọng đánh úp lại, nhẹ giọng khóc: “Hài tử không còn,hài tử không còn…” Thanh âm nghẹn ngào như buồn ngủ.

Tô Tiểu Lê hết hồn, sợ nàng có chuyện không hay, lúc đang quẹo bỗng nhiên nghe được phía sau một trận tiếng bước chân, ngay sau đó có người hét: “Đuổi theo! Đừng để các nàng chạy thoát!” Xem ra là Thu Dung phái người đuổi giết các nàng! Nghĩ vậy Tô Tiểu Lê trong tình thế cấp bách nhìn đến một chiếc xe ngựa ven đường, không chút nghĩ ngợi liền chui vào.

“Kỳ quái, vừa rồi còn thấy, tại sao bây giờ lại lại không thấy?! Ngươi qua bên kia tìm, ta đi phía trước, nhất định phải đuổi theo!” Tên thích khách đuổi giết dừng bên ngoài xe ngựa dừng lại nói vài sau đó rời đi.

Tô Tiểu Lê nhanh che miệng của Tra Tiểu Tân sợ nàng phát ra thanh âm, cả người bị vây dưới tình huống cực độ sợ hãi, ngay cả hít thở cũng không dám, mãi cho đến trên đường truyền đến tiếng nói, ý thức được Lâu vương phủ cháy, nàng mới thả lỏng chút, mà chủ của chiếc xe ngựa tcũng trở về, hắn cũng không có mở màn xe ra, mà ảo não nói: “Đáng chết, nửa đêm tự dưng phát hỏa, xem ra lần này mua hang không thành.” Nói xong giục ngựa rời đi.

Xe ngựa cách thành Tô Tiểu Lê mới thở dài nhẹ nhõm một hơi,lúc này mới ý thức đến toàn bộ quần áo mình đều là mồ hôi nhưng vẫn ôm chặt Tra Tiểu Tân, đè thấp ngữ khí run giọng nói: “Tiểu Tân,muội đừng ngủ, muội phải tỉnh!!!” Thân thể của nàng rất lạnh, giống một khối băng!!!

“… Tiểu Lâu… Tiểu Lâu…” Trong miệng Tra Tiểu Tân thì thào, một gương mặt ẩm ướt, trong bóng tối,giọng nói của nàng lúc có lúc không.

Tiểu Lâu, thiếp rất nhớ chàng, rất muốn ôm chàng một cái.

Tô Tiểu Lê đè nén cảm xúc đau khổ trong lòng, nhanh cầm tay nàng rơi lệ an ủi: “Tiểu Tân, chịu đựng,muội nhất định có thể sống nhìn thấy vương gia!” Nói xong giọng nói nghẹn ngào, vì sao xảy ra chuyện lớn như vậy nha!!!

Tra Tiểu Tân không có đáp lại nàng, khóe môi dần dần hiện lên một nụ cười tái nhợt, nước mắt chảy ra là lúc cả người nàng ngả xuống.

Tô Tiểu Lên muốn lớn tiếng kêu nhưng là lại sợ kinh động xa phu,nàng đành cắn tay chính mình để không có tiếng khóc, nàng lại ôm chặt Tra Tiểu Tân hôn mê nằm trong lòng.

Trong bóng đêm, bi thương lan tràn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »