Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2864 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 218
đêm nay,ba người chúng ta ngủ chung đi?..

❊ ❊ ❊

“Tiểu Vương Tử, ngoan, trở về phòng ngủ.” Tra Tiểu Tân cho rằng Gia Luật Hằng muốn đuổi hắn đi, vì thế vừa lau nước mắt cho con vừa nói, hài tử còn nhỏ, chuyện trong lúc đó hắn đương nhiên không biếy, nhưng mà theo hôm nay nhiệt tình Gia Luật đối với nàng mà nói, nàng biết hắn thực đã chờ không được bao lâu, thậm chí là chịu không được đã bao lâu.

Tiểu Vương Tử vừa nghe Tra Tiểu Tân muốn hắn đi,liền khóc lớn hơn, gắt gao ôm lấy nàng: “Con không đi!Con không đi! Con muốn ngủ chung với mẹ a!”

“Hài tử ngốc, ngày mai mẹ sẽ ngủ chung với con.” Tra Tiểu Tân nhịn xuống ủy khuất trong lòng cố gắng cười nói, trong lòng chỉ cảm thấy buồn bã.

“Không! Tiểu Vương Tử muốn cùng mẹ ở chung một chỗ.” Tiểu Vương Tử khóc lắc đầu không chịu rời khỏi, sau đó nhìn sang Gia Luật Hằng khóc nói: “Con muốn ngủ với mẹ cùng một chỗ! Con không đi! Gia Luật tiểu tử không cần đuổi con đi!!!”

Gia Luật Hằng bị tiếng khóc của bọn họ làm đau cả đầu,cho nên ngồi xuống ôm Tiểu Vương Tử vào trong lòng, đầu để lên trán hắn cười: “Đêm nay, ba người chúng ta cùng ngủ chung đi?”

Không khí lập tức an tĩnh lại.

Tra Tiểu Tân không thể tin nhìn Gia Luật Hằng giống như không tin lời hắn vừa nói, hôm nay là ngày nàng và hắn đại hôn, hắn thật tốt như vậy để Tiểu Vương Tử ngủ chung với bọn họ?! Nhưng thật ra Tiểu Vương Tử đã hết khóc mỉm cười,vội vàng chạy nhanh lên giường trốn trong chăn lộ ra nụ cười đắc ý.

“Mẹ ngủ bên phải, Gia Luật tiểu tử ngủ bên trái.” Hì hì, nói như vậy buổi tối có thể lén đá hắn xuống giường.

Tra Tiểu Tân rốt cục cũng cười cười, sau đó nằm xuống bên người Tiểu Vương Tử, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn có đôi mắt to đen, tất cả không vui trong lòng đều đã quên, tay còn đưa vào trong chăn nắm bàn tay nhỏ bé của Tiểu Vương Tử, giống như nắm tay Lâu Lan.

Gia Luật Hằng không để ý cười tươi sau đó cũng nằm xuống, cái giường này cũng đủ lớn, ngủ bốn năm người đều có thể,thấy Tiểu Vương Tử nằm ở trong long của Tra Tiểu Tân giống trẻ con, ánh mắt cũng nhu hòa, bốn phía một mảnh yên tĩnh.

“Thực xin lỗi.” Trong đêm tối Gia Luật Hằng nhẹ nhàng nói một câu, sau đónhắm mắt ngủ say.

Tra Tiểu Tân ôm chặt Tiểu Vương Tử,tay không ngừng vuốt phía sau lưng hắn dỗ hắn ngủ, nghe đến câu thực xin lỗi nàng chảy nước mắt xuống, nàng biết, chuyện giống như hôm này về sau sẽ không xảy ra, hơn nữa, Gia Luật Hằng hẳn sẽ không muốn ngủ chung với nàng, là cảm kích,hay là cảm động?

Một đêm,chưa chợp mắt.

Có lẽ hôm qua nghĩ quá nhiều chuyện, kéo dài tới sắp rạng sáng mới ngủ cho nên ngủ không nhiều, buổi sáng tỉnh lại phát hiện Tiểu Vương Tử không ở bên người,Tra Tiểu Tân nhất thời tâm hoảng ý loạn, lúc này, mới nhìn đến Gia Luật Hằng mặc y phụcđẹp đẽ quý giá tuấn khí đang đứng ở trước mặt nàng, mỉm cười: “Sáng sớm Tô Tiểu Lê đã ôm hắn đi.”

Nghe được ba chữ Tô Tiểu Lê này Tra Tiểu Tân mới thở dài nhẹ nhõm một hơi,nhìn hắn cười cười, chỉ cảm thấy ánh mắt sưng, có thể là ngày hôm qua khóc quá nhiều, mặc y phục, sau đó rửa mặt xong, Gia Luật Hằng bỗng nhiên nhìn nàng nói: “Hôm nay, có thể để ta buộc tóc cho nàng không.”

“A?” Tra Tiểu Tân chấn động, hắn tự mình vì nàng buộc tóc?

Gia Luật Hằng chẳng qua cười cười, sau đó đưa nàng đến bàn trang điểm ngồi xuống,gương mặt anh tuấn phản chiếu lên gương đồng ngay bên cạnh mặt nàng, hai người nhìn qua thật sự là trời sinh một đôi, một người tuấn mỹ, một người thanh tú,Tra Tiểu Tân có chút xấu hổ quay mặt đi, lại nghe Gia Luật Hằng cười khẽ: “Đừng ngượng ngùng, chúng talà bạn tốt.”

Nghe được hai chữ khi bạn tốt Tra Tiểu Tân nghẹn ngào thành tiếng: “Gia Luật Hằng…”

“Sai, phải gọi ta là Như Hoa.” Hắn cười nhẹ lại như ánh mặt trời bàn xán lạn, trong lòng Tra Tiểu Tân cảm thấy ấm áp, giống như trở về những ngày ở hựu cầu ứng tất, nhất thời quên tấ cả không vui, cười rộ lên.

Cứ như vậy, Gia Luật Hằng cầm lấy lược cẩn thận chải tóc cho nàng, tay càng lúc càng như dòng chảy trên mái tóc của nàng, động tác cẩn thận dịu dàng, khóe môi nở một nụ cười ấp áp.

“Còn nhớ rõ chuyện ở hữu cầu tất ứng, nàng luôn vẽ một đôi mắt đen, mỗi lần nhìn đến nàng ta liền muốn cười.” Gia Luật Hằng khẽ cười nói, làm như nhớ tới năm đó gặp Tra Tiểu Tân.

Mặt của Tra Tiểu Tân ửng đỏ, phản bác nói: “Chàng cũng không tốt hơn thiếp bao nhiêu đâu nha, mỗi ngày vẽ mi trang điểm lại còn mặc y phục nữ tử, hơn nữa sau cái yếm còn đặt lên hai bánh bao…”

“Hư!!!” Nghe nàng nhắc tới bản thân Gia Luật Hằng lập tức khẩn trương, giơ ngón tay để lên môi nàng ý bảo nàng đừng nói, còn nhìn xung quanh bốn phía nói: “Vạn nhất bị người khác nghe được ta làm chuyện như vậy, ta là hoàng thượng uy nghiêm còn để ở đâu nha?”

“Ha ha ha.” Tra Tiểu Tân bị hắn chọc cười, nhất thời thao thao bất tuyệt nói: “Nhớ được có một lần ta và ngươi đi ra ngoài, kết quả ngươi đói bụng liền đem một cái bánh bao trong đó ăn, sau lại có người khác nhìn ngươi đáng thương, nghĩ đến ngươi một bên ngực có một bên ngực không có, cười chết thiếp a …”

Nghe thế mặt của Gia Luật Hằng tối sầm, buồn thanh nói: “Còn không biết xấu hổ nói! Nàng mỗi ngày muốn ta hốt phân thối, khi ta cúi xuống bánh bao liền rơi ra, có một lần ta vừa đi nhặt bánh bao đã bị vượng tài cấp ăn! Làm hại ngực ta hôm đó bình bình!!!”

“Ha ha ha.” Tra Tiểu Tân ôm bụng cười cười to.

“Đáng giận, nàng cư nhiên còn cười, đều tại nàng, muốn mua thì mua bánh bao không là được rồi, nàng cư nhiên còn muốn mua bánh bao thịt, làm hại ta bên đường và một con chó đoạt bánh bao thịt!” Gia Luật Hằng càng nói càng dũng cảm, giống như trở về lúc đó, hắn không thể tưởng tượng mình và một con chó giành bánh bao, cuối cùng không chỉ không có bánh bao, còn hốt phân của nó.

Hai người không đang nói chuyện, to.

Năm đó ở hữu cầu tất ứng Gia Luật Hằng bị Tra Tiểu Tân làm cực khổ muốn chết, mặc nữ trang, hốt phân thối hắn xem như việc nhỏ, còn bị người ta phi lễ, cường bạo, hiện tại Gia Luật Hằng nghĩ đến chỉ cảm thấy đúng là không thể tưởng tượng, cả đời hắn cũng chưa gặp qua chuyện như thế nhưng từ khi gặp phải Tra Tiểu Tân tất cả đã xảy ra, tuy rằng thật mất mặt nhưng mà hắn lại thích thú.

Nở nụ cười trong chốc lát sau Gia Luật Hằng đã giúp nàng chải tóc xong, nàng thẹn thùng cúi mặt nói: “Thực xin lỗi, cám ơn chàng.”

Tra Tiểu Tân sửng sốt, trong mắt nổi lên lệ quang sau đó lại cười: “Không có gì, cám ơn chàng.”

Thực xin lỗi, là thực xin lỗi chuyện đêm qua.

Cám ơn chàng, là nàng cám ơn chàng đã từng mang đến vui vẻ cho nàng.

Không sao, chỉ là tất cả chuyện không vui lúc trước đều quên hết.

Cám ơn chàng, là chỉ mấy năm nay hắn đã chăm sóc hai mẹ con nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »