Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3031 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 207
9527, ý của ngươi là?..

❊ ❊ ❊

Xe ngựa thực đã nhanh chóng rời hơn mười thước nhưng mà Gia Luật Hằng lại kêu xa phu dừng lại, tuấn mi nhíu chặt, nữ tử vừa rồi hô một tiếng Tiểu Tân? Là hắn gặp ảo giác hay là sự thật? Vì thế vén rèm lên hỏi xa phu.

“Nữ nhân kia vừa kêu tiểu thư của cô ấy tên gì?”

“Tiểu Tân, Haizzz làm sao có thể kêu tên tiểu thư mình như vậy…” Xa phu còn đang lầm bầm,thì Gia Luật Hằng như một trận gió nhảy xuống xe chạy như điên về phía đó.

Nam tử khôi ngô thấy Tô Tiểu Lê túm chặt y phục của hắn không để hắn khiêng Tra Tiểu Tân đi, vì thế dùng sức quăng một bạt tai, đánh cho Tô Tiểu Lê nằm lăn trên mặt đất, sau đó đắc ý cười bước đi. Kỳ thực hắn không thấy chướng mắt, bất quá đối với vị tiểu thư mảnh mai động lòng người bên trong kiệu thật cảm thấy hứng thú, chẳng qua lúc rời đi chỉ cảm thấy bụng bị trúng một quyền, sau đó là mặt, cuối cùng là miệng, vài bước liền ngã xuống.

“Tiểu thư, tiểu thư!” Tô Tiểu Lê chạy đến ôm lấy Tra Tiểu Tân suy yếu, nhìn người nọ không ngừng dập đầu: “Cám ơn ngươi! Cám ơn ngươi!!!”

Thời khắc Gia Luật Hằng nhìn thấy Tra Tiểu Tân tim mới thả lỏng, chẳng qua lúc này nhiều người nên không thể nói ra, vì thế bất động thanh sắc hỏi: “Ngươi tên là gì?” Bên người Tra Tiểu Tân khi nào có người xa lạ như vậy nha, nàng không biết là người tốt hay người xấu.

“Tô Tiểu Lê.” Tô Tiểu Lê vẫn khóc thút thít, nhưng cảm xúc kích động chậm rãi bình phục.

“Tô Tiểu Lê?” Trong miệng Gia Luật Hằng lập lại một lần đồng thời ở trong đầu nhanh chóng tìm tên này, nhưng mà lại không tìm được, vì thế nhíu mày hỏi: “Tô đại thẩm?”

Tô Tiểu Lê không ngừng gật đầu động tác cứng ngắc, nâng mặt lên nói: “Gia Luật…” Câu nói kế tiếp còn chưa nói liền bị hắn che miệng lại, ngay sau đó hắn cười liền ôm lấy Tra Tiểu Tân, Tô Tiểu Lê nén lại cảm xúc hoảng loạn đi theo hắn rời khỏi đám người.

Hằng Dương Cung.

Trong căn phòng xa hoa như vậy nhưng không khí thì rất khẩn trương, thảm Ba Tư màu vàng, phỉ thúy rèm châu, còn có bàn gỗ lê màu vàng hình tròn, cây đàn hương mềm mại rũ xuống

Đại phu đang ngồi ở bên cạnh nhíu mày bắt mạch nữ tử ngủ say trên giường, màn rũ xuống dường như có thể nhìn thấy dung nhan trầm tĩnh của nữ tử,y phục màu trắng, cả người băng thanh ngọc khiết.

Gia Luật Hằng mặc áo bào màu vàng ngồi ở bên cạnh bàn nhấp nước trà, nhưng con ngươi đen luôn luôn nhìn chỗ kia, cảm xúc mênh mông,đều này chẳng lẽ chính là đi khắp nơi tìm mòn giày cũng không thấy, vô tình tìm được chẳng tốn công?! Nếu ông trời đem nàng đưa đến bên người hắn, hắn sẽ không buông ra! Nghĩ vậy hắn lấy lại tinh thần nhìn Tô Tiểu Lê khẩn trương nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tuy rằng tìm được Tiểu Tân, nhưng mà hắn vẫn phải hỏi đã xảy ra chuyện gì, hắn không muốn lỡ mất tất cả chuyện của nàng, vô luận buồn vui.

Tô Tiểu Lê mới đầu cảm thấy không ổn, nhưng mà nàng nghĩ, Kỳ quốc còn Thu Dung thì như thế nào cũng không thể trở về, bởi vì nàng phái sát thủ ám sát các nàng, hơn nữa trên đường đi Tiểu Tân rất mệt mỏi, Gia Luật Hằng đã cứu các nàng, huống chi hắn còn yêu Tiểu Tân như vậy, vì thế đem tất cả mọi chuyện nói ra.

“Ha ha, thì ra là Thu Dung…” Gia Luật Hằng cầm chén trà trong tay sắc mặt dần dần lo lắng, nàng cư nhiên đối với Tiểu Tân như vậy, mặt ngoài nữ tử kia nhìn thoáng qua thấy dịu dàng yếu ớt không ngờ bên trong như độc xà!!!

Tô Tiểu Lê nhắc tới chuyện đêm đó khó nén đau khổ, lau lệ nói: “Hiện tại mới nhớ tới lúc ấy là ta sơ sót, ta cho rằng nàng nói lời an ủi Tiểu Tân, nhưng nghĩ lại, nếu không phải nàng ở bên tai Tiểu Tân nói tùm lum,Tiểu Tân cũng sẽ không thể không khống chế cảm xúc được.”

“Việc này cũng không thể trách bà, là do nữ nhân kia rất có tâm cơ.” Gia Luật Hằng trầm giọng nói, nói xong lại nhíu mày nhìn nàng: “Ngươi tại sao lập tức gầy nhiều như vậy?” Khó trách hắn không nhận ra nàng, trước kia mập như thế.

“Ha ha, lúc chăm sóc Tiểu Tân nên biến gầy…” Tô Tiểu Lê chua sót cười, sau lại bắt đầu khóc: “Ta béo mà còn gầy như vậy,Muội ấy thực đã… Gầy thấy xương…”

Gia Luật Hằng mi nhíu lại, an ủi: “Đừng lo lắng, ta sẽ chăm sóc nàng thật tốt.” Nói xong thật sâu nhìn nằm nữ tử nằm trên giường, có vô tận thâm tình. Nếu trời đã an bày nàng xuất hiện trước hắn một lần nửa, không phải là trời đã thành toàn hai người bọn họ sao?!

“9527, ý của ngươi là?” Tô Tiểu Lê bắt đầu có chút lo lắng, Gia Luật Hằng thích Tiểu Tân là chính xác, nhưng mà nàng và Tiểu Tân tới đây cũng là tị nạn tạm thời,người Tiểu Tân yêu chân chính vẫn là Lâu Lan vương,hắn không phải muốn…

“A, ta đã đem hai người trở lại, ta là có ý gì?” Gia Luật Hằng cười như không cười, nhìn đến mặt của Tô Tiểu Lê trắng mét sau lại buồn bã nói: “Ta yêu nàng, không thể so với Lâu Lan sao.”

Thâm sâu không lường được.

Đang lúc Tô Tiểu Lê chuẩn bị nói cái gì thì đại phu kia đứng dậy, Gia Luật Hằng lập tức đi lên phía trước nàng cũng đuổi kịp theo sau, vẻ mặt khẩn trương nhìn thần sắc phức tạp của đại phu, sau đó lại chạy đến bên người Tra Tiểu Tân nhìn nhìn, chỉ thấy đại phu kia vừa sờ chòm râu vừa nhíu mày nói: “Quái nha, quái nha.”

“Cái gì quái?” Gia Luật Hằng và Tô Tiểu Tê trăm miệng một lời,tim bắt đầu không yên.

“Ta làm đại phu nhiều năm như vậy,nhưng chưa từng gặp qua loại độc như vậy.” Nói xong lại ý vị thâm trường nhìn Tra Tiểu Tân, tiếp theo nghiêm túc nói: “Nàng trước đó uống thuốc độc, sau lại là thuốc nạo thai,hai loại thuốc này hoàn toàn khác nha.”

“Cho nên hài tử của muội ấy không còn.” Tô Tiểu Lê nhắc tới chuyện thương tâm khóc không thành tiếng, là nàng, là nàng không có bảo vệ tốt Tiểu Tân!Tất cả đều là lỗi của nàng.

Nghe thế sắc mặt của Gia Luật Hằng xanh mét, buồn cười,hài tử vẫn không thể giữ sao! Tuy rằng hài tử không phải của hắn, nhưng mà hắn nghĩ đến hài tử nàng sinh ra nhất định rất đáng yêu! Hắn tràn ngập thương xót.

Đại phu liên tục lắc đầu: “Cũng không phải, cũng không phải, máu nàng chảy ra không phải là máu của thai nhi, mà là máu độc trong cơ thể, cái đó gọi là lấy độc trị độc, trong cơ thể nàng có hai loại độc công kích lẫn nhau hóa giải chảy ra, cái đó gọi là cát nhân thiên tướng, thai nhi trong bụng nàng không chỉ có thể bảo vệ, hơn nữa độc khí cũng toàn biến mất, đây là chuyện vui nha, chúc mừng vương tử!”

“Cái gì?!” Tô Tiểu Lê không thể tin được, ngay sau đó lại quỳ rạp xuống đất không ngừng cảm tạ: “Cám ơn đại phu! Cám ơn!” Hài tử được bảo vệ! Nàng rất kích động!

Trên mặt của Gia Luật Hằng cũng hiện lên nụ cười, vẫy tay nói: “Người đâu, hãy thay ta trọng thưởng cho đại phu.”

“Cám ơn vương tử.” Đại phu cười tủm tỉm cám ơn, sau đó rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »