Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2962 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 219
lục uyển muốn giết tiểu vương tử..

❊ ❊ ❊

Ngay khi hai người đắm chìm trong tình bạn năm đó, đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến một trận tiếng khóc cùng tiếng la, giọng đó đúng là của Tiểu Vương Tử và Tô Tiểu Lê,mặt của Tra Tiểu Tân phút chốc trắng bệch,giống người điên chạy ra ngoài. Gia Luật Hằng đầu tiên là ngẩn ra, sau đó trong con ngươi hiện lên hoảng loạn lập tức theo ra ngoài.

Trong ngự hoa viên lớn như vậy, nhiều thị vệ và cung nữ, thần sắc bọn họ khẩn trương lại mang theo vài phần sợ hãi.

Chỉ thấy Lục Uyển ôm Tiểu Vương Tử đứng ở vách sâu, chỉ cần lui từng bước, nếu rơi xuống chắc chắn là chết.Trong mắt nàng tràn đầy ghen ghét cừu ác, mà đao trong tay kề bên cổ Tiểu Vương Tử, chỉ cần gần một chút,Tiểu Vương Tử sẽ nguy hiểm. Tô Tiểu Lê quỳ gối cầu xin không ngừng dập đầu khóc, trên trán đều là máu tươi.

Sáng nay Tiểu Vương Tử nói muốn đi hoa viên đi, nàng cho hắn đi, ai ngờ sau đó lại thấy cảnh như vậy!

Tra TiểuTtân vừa nhìn thấy cả người ngã xuống đất, Gia Luật Hằng lập tức nâng nàng dậy lạnh lùng nhìn lại Lục Uyển nói: “Nàngmuốn làm gì?!” Là hắn sơ sót! Hắn thật không ngờ nàng không giống như Lục Uyển lúc trước!!!

“Ha ha,thiếp muốn làm gì chẳng lẽ chàng không biết sao?!” Lục Uyển không giận ngược lại còn cười,ôm Tiểu Vương Tử làm động tác ném xuống, nhưng mà Tiểu Vương Tử lại nhếch miệng không khóc cũng không kêu, chẳng qua là gương mặt trắng bệch.

“Không!” Tra Tiểu Tân buồn bã hết lên, đứng dậy liều lĩnh tiến lên lại bị Gia Luật Hằng kéo trở lại,Lục Uyển là loại người không thể kích động, một khi kích nàng nói không chừng nàng sẽ làm ra chuyện như thế.

Tiểu Vương Tử thấy Tra Tiểu Tân sợ tới mức mất hồn mất vía lập tức nói: “Mẹ! Đừng khóc! Đừng sợ! Mẹ đừng như vậy nha!” Hắn biết nữ nhân này hắn sợ tới mức khóc xin tha thứ, hắn cố tình không khóc!

Lục Uyển nghe xong Tiểu Vương Tử nói đầu tiên là sửng sốt, nhiên sau hung hăng cho hắn một bạt tai thật mạnh: “Tạp chủng! Ngươi còn dám nói ta một đao sẽ giết chết ngươi!” Nàng vừa đánh xong trên mặt trắng noãn của Tiểu Vương Tử còn in năm dấu tay, khóe miệng chảy máu,Tra Tiểu Tân mở miệng thở hổn hển, muốn lớn tiếng kêu chẳng qua không thể la lên tiếng nào,nàng vô lực quỳ rạp xuống đất rơi lệ không thôi.

“Vậy nàng muốn như thế nào.” Gia Luật Hằng trấn định quyết tâm, hiện tại trang tình huống này hắn ngàn vạn không thể loạn, nếu loạn tất cả sẽ thay đổi. Tra Tiểu Tân không ngừng lắc đầu nỉ non, Tiểu Vương Tử là sinh mệnh của nàng………

Tiểu Vương Tử thấy Tra Tiểu Tân khóc rống bi tuyệt cũng khóc theo.

“Ha ha, thiếp muốn như thế nào? Chàng không phải là người hiểu nhất sao? Chàng làm sao không biết thiếp muốn như thế nào?” Lục Uyển trả lời lại một cách mỉa mai, đồng thời cố ý đem Tiểu Vương Tử đưa ra bên ngoài, chỉ xách một cái cổ áo, vạn nhất cổ áo bị rách Tiểu Vương Tử sẽ rơi xuống.

“Tiểu Vương Tử!” Tra Tiểu Tân từ chỗ sâu lồng ngực phát ra tiếng thét, tứ chi run rẩy không ngừng.

Gia Luật Hằng rốt cục không thể nhịn được nữa, lạnh lùng nhìn Lục Uyển cắn răng nói: “Nếu nnàng muốn vị trí hoàng hậu, ta cho nàng.” Hắn không nghĩ tới người hắn từng yêu lại biến thành dáng vẻ điên cuồng như vậy, hiện tại, hắn đối với nàng thất vọng tới cực điểm.

“Ha ha, cho thiếp? Chàng cho là thiếp sẽ tin lời chàng nói sao? Chàng cũng từng nói cho thiếp làm thái tử phi, sau lại nói là phi, Chàng cho là thiếp bị chàng đùa giỡn một lần sẽ bị đùa giỡn lần thứ hai sao?” Lục Uyển cười nhạo nói, trong mắt đối hắn là khinh bỉ.

“Được, ngôi vị hoàng đế cho nàng, ngôi vị hoàng đế cũng cho nàng như thế nào!” Gia Luật Hằng nổi giận, bộ dáng nàng phát rồ làm trái tim băng hắn giá.Tra Tiểu Tân nghe được Gia Luật Hằng nói không ngừng lắc đầu khóc rống.

Chung quanh không khí bắt đầu khẩn trương, mỗi người đều ngừng thở sợ Lục Uyển làm ra hành vi quá khích kia.

Lục Uyển nghe được ngôi vị hoàng đế đầu tiên là ngẩn ra, sau đó vẻ mặt càng vặn vẹo, cười đến kỳ quái: “Ngôi vị hoàng đế?! Vì một nữ nhân chàng cư nhiên ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng không cần!!!!”

Mặt của Gia Luật Hằng không chút thay đổi nhìn nàng: “Ta hiện tại cùng nàng đàm điều kiện, không nói về nữ nhân.” Đối với nàng, hắn thực đã dùng hết nhẫn nại.

Chỉ nghe “Roẹt” một tiếng, cổ áo của Tiểu Vương Tử truyền ra tiếng rách rất nhỏ, quả nhiên, nơi đó rách ra một lỗ hổng, nếu thời gian dài chỉ sợ sớm xé rách, đến lúc đó cả người rơi xuống, trái tim của Tra Tiểu Tân đập mạnh, cả người lạnh tới cực điểm.

Tiểu Vương Tử tuy rằng cũng sợ nhưng cũng không quên an ủi nói: “Mẹ, mẹ đừng khóc, đừng sợ,con không có việc gì.” Nếu hắn khóc,mẹ hẳn là sẽ càng thương tâm hơn nha.

Lục Uyển lạnh lùng cười nhạo, sau đó nhìn thoáng qua mặt của Gia Luật Hằng trán nổi đầy gân xanh, đó là do hắn tức giận, nghĩ đến hắn là vì một lớn một nhỏ này cách xa với nàng lửa giận trong lòng dâng lên,nhìn sang Tra Tiểu Tân hung hăng nói: “Muốn cứu con của ngươi sao?!” Nói xong, đưa cao Tiểu Vương Tử khoảng cách rất cao, nếu rơi xuống sẽ rất thảm.

“…” Tra Tiểu Tân sợ tới mức yết hầu nói không ra tiếng, chỉ nhìn nàng không ngừng dập đầu, không ngừng đụng.

“Ha ha, được, nếu muốn cứu hắn vậy ngươi nhảy xuống đi.” Nói xong chỉ vào dưới lầu,khoảng cách rất sâu nhảy xuống chắc chắn là chết không thể nghi ngờ.Nàng muốn để nàng chết, hơn nữa là chết thật thảm, nàng vừa nói xong liền nghe được Gia Luật Hằng,Tiểu Vương Tử, Tô Tiểu Tê trăm miệng một lời.

“Không!” Trong thanh âm có lo lắng sợ hãi cùng với kích động.

Lục Uyển nghe được thanh âm càng khó chịu, cười lạnh nói: “Tốt lắm, vậy thì để con ngươi thay thế ngươi!” Nói xong liền đem muốn Tiểu Vương Tử ném xuống, trong lòng nàng vốn hận,hận bản thân không chiếm được tình yêu mà Tra Tiểu Tân có thể, từ đầu tới cuối nàng chính là một bi kịch, mà Tra Tiểu Tân là một hài kịch!!!

“Ta nhảy! Ta nhảy!” Tra Tiểu Tân thực đã hoang mang lo sợ, dùng sức đẩy Gia Luật Hằng ra liền muốn hướng về phía trước, quyết tuyệt, Gia Luật Hằng gắt gao túm chặt nàng ôm nàng không để nàng đi, hắn biết vạn nhất hắn buông lỏng tay Tra Tiểu Tân sẽ xúc động nhảy xuống, mà Lục Uyển cũng sẽ không thể buông tha Tiểu Vương Tử, đây chính là hai mạng người!

“Buông ra! Buông ra!” Tra Tiểu Tân thực đã hoàn toàn mất đi lý trí, điên cuồng đẩy Gia Luật Hằng ra, Gia Luật Hằng không cẩn thận liền nhìn thấy Tra Tiểu Tân hướng tới thiên thai chạy như điên, đó là động tác liều lĩnh muốn nhảy xuống.

Tim ngưng đập.

Toàn bộ hình ảnh phảng phất đều yên lặng, chỉ có thể nhìn thấy y phục màu trắng nhanh nhẹn giống như bươm bướm làm tư thế muốn nhảy xuống, mà gương mặt Lục Uyển xinh đẹp nở nụ cười thật tươi,Tiểu Vương Tử sợ hãi trợn to hai tròng mắt, nước mắt chảy liên tục,Tô Tiểu Lê nén vết thương trên trán chạy tới, gương mặt chung quanh tất cả đều là kinh hoảng sợ hãi và lo lắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »