Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2993 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 217
gia luật tiểu tử,con muốn gặp mẹ con,con muốn gặp mẹ a!..

❊ ❊ ❊

“Dừng lại được không…” Nơi đó là nơi lần đầu tiên bị nam nhân xa lạ chạm đến,Tra Tiểu Tân cảm thấy giống như bị lăng nhục lại buồn nên khóc,con ngươi hàm chứa nước mắt nhìn hắn, lại không biết nàng yểu điệu vô lực như vậy nhìn qua càng động long người.

Gia Luật Hằng hôn trụ đôi môi sưng đỏ của nàng hô hấp dồn dập, thanh âm đã sớm khàn khàn: “Ngoan, lập tức ngủ, lập tức…” Nói xong lại phủ lên môi nàng kích hôn, nước bọt trao đổi qua lại, tay không có xâm nhập vào nơi mềm mại của nàg, trong lúc nhất thời bên trong chỉ có thể nghe được tiếng thở gấp của hai người.

Hôn đến nửa đêm hắn vẫn chưa hôn xong, cuối cùng Tra Tiểu Tân chịu không nổi ngất ở trên giường. Lúc này, trên người nàng tràn đầy hôn ngân, màu đỏ trên da thịt trắng nõn kia giống như hoa mai chói mắt, nhất là mái tóc triền loạn, đôi mắt mê ly, còn có đôi môi bị hắn hôn đến sưng hồng, tạo thành hình ảnh hương yến.

“Gia Luật Hằng… Không cần… Cầu ngươi dừng lại…” Nàng giống con mèo nhỏ khóc lóc khẩn cầu, hắn lại nhiệt tình làm nàng càng muốn điên mất.

Hạ thân của Gia Luật Hằng trướng to, áp lên thân hình mềm mại của nàng không ngừng dụ dỗ, lần lượt vỗ về gương mặt nàng: “Tiểu Tân ngoan, tối nay để ta yêu thương nàng.”

Tra Tiểu Tân nghe xong lời hắn nói khóc lên, không ngừng lắc đầu: “Ngươi không thể đụng đến ta, không thể đụng đến ta, ngươi đụng đến ta ta hận chết ngươi…”

“Tiểu Tân đừng khóc, đừng khóc, ta sẽ không đụng nàng, chẳng qua là yêu thương vuốt ve, tin tưởng ta.” Thấy nàng khóc hắn lập tức hôn lên nước mắt trong suốt của nàng dịu dàng nói, tay nhẹ vỗ về thân thể nàng, thân thể run rẩy dần dần bình tĩnh lại,nàng mở to mắtnhìn hắn, bán tín bán nghi.

“Thật sự không đụng ta? Chẳng qua thương ta sao?”

“Tin tưởng ta.” Hắn hôn hôn môi nàng sau lại hôn trán nàng, ánh mắt nhu tình, Tra Tiểu Tân khẩn trương lại xấu hổ gật gật đầu liền nhắm mắt lại không dám nhìn, Gia Luật Hằng hít sâu một hơi, lại hôn cả người nàng thêm một lần,Tra Tiểu Tân cắn chặt môi sợ phát ra tiếng khóc thút thít.

“Tiểu Tân,Tiểu Tân của ta…” Ngón tay một lần khuynh nhập nơi mềm mại của nàng, Gia Luật Hằng cảm thấy hài lòng, ngón tay ở bên trong chậm rãi rút ra, xâm nhập, Tra Tiểu Tân muốn quên cảm giác ngứa ngáy giữa hai chân, hô hấp cũng trở nên khó khăn,lúc nàng cúi đầu vừa vặn bắt gặp hắn ngẩng đầu lên, đem chất lỏng trong suốt dính trên ngón tay để vào trong miệng nhấm nháp.

“Mùi vị của Tiểu Tân không tệ nha.” Hắn vừa nói vừa đưa lưỡi điềm,Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy hạ thân giật mình lại trào ra càng nhiều nhiệt lưu. Chỉ nghe hắn thấp giọng nói một câu Tiểu Tân, sau đó dùng môi thay thế ngón tay hôn lên nơi mềm mại của nàng, mái tóc lạnh lẽo ở trong bắp đùi của nàng theo động tác mà cọ sát, chóp mũi thỉnh thoảng chạm vào nơi mẫn cảm của nàng.

Đây là một loại cảm giác chưa bao giờ có.

Giống như là đi trên vách núi đen quả nhiên có một sợi dây thừng,lúc kinh hồn bạt vía cho rằng mình sẽ ngã xuống sau đó là vững vàng đứng được,mười ngón tay nàng đặt lên vai hắn, hai chân muốn khép lại lại bị hắn dùng tay cố định chỉ có thể mở ra mặc hắn hái, khi mút phát ra tiếng vang “Chậc chậc” truyền vào trong tai, chân thật mà lại ái muội.

Nàng giống như đứa nhỏ khóc thút thít,vẻ mặt mang theo khuất nhục có chút buồn bã, mắt nhắm lại,lông mày khi thì giãn ra khi thì nhíu chặt, vô lực ở trên giường vặn vẹo lại tránh thoát không thoát người dưới than nàng.

“Bảo bối.” Thật lâu sau hắn rốt cục nâng khuôn mặt mê hoặc chúng sinh lên, đem nước bọt trong miệng nuốt xuống,khóe môi đỏ mọng còn dính chất lỏng trong suốt cũng bị hắn cố ý đưa lưỡi liếm đi.Khi Tra Tiểu Tân nhịn không được muốn khóc thì hắn hôn trụ môi nàng, dịu dàng mà lại nhẫn nại. Đồng thời, còn bắt lấy tay nàng nắm giữ vật nóng của hắn chà sát qua lại, thật lâu sau mới phát ra một tiếng phóng thích,hắn ôm lấy nàng đi vào giấc ngủ.

Màn lụa màu đỏ thỉnh thoảng phiêu động,trong phòng đầy mùi lãnh mai hương trộn lẫn với mùi thơm của cơ thể nữ nữ, một màn tươi đẹp như thế.

Tất cả vừa mới an tĩnh lại chợt nghe đến bên ngoài truyền đến tiếng khóc của Tiểu Vương Tử: “Con muốn mẹ! Con muốn mẹ!” Tiếng khóc của Tiểu Vương Tử trong đêm khiến ai nghe thấy cũng phải đau lòng.

Tra Tiểu Tân mở đôi mắt khóc đến sưng đỏ, nhìn đầy người hôn ngân, nước mắt mãnh liệt tràn ra, nàng như vậy làm sao để Tiểu Vương Tử gặp? Bản thân là mẹ người ta lại bị một người nam nhân khác hôn thành dáng vẻ này, Gia Luật Hằng dường như biết nàng suy nghĩ cái gì, yên lặng giúp nàng mặc y phục gọn gàng, sau đó bản thân cũng mặc chỉnh tề, Tiểu Vương Tử đứng bên ngoài khóc càng thương tâm.

“Gia Luật tiểu tử,con muốn gặp mẹ,con muốn gặp mẹ con!” Ngay từ đầu Tô Tiểu Tê dỗ hắn nói có thiệt nhiều món ăn ngon, sau khi ăn hắn hỏi Tra Tiểu Tân đi đâu, Tô Tiểu Lê chỉ nói đại vài câu dỗ hắn ngủ,sau khi tỉnh ngủ vẫn không thấy Tra Tiểu Tân, vì thế hắn khóc to, mới biết được Tra Tiểu Tân ngủ với Gia Luật Hằng, tuy rằng hắn còn nhỏ không biết là có ý gì, nhưng mà nghĩ đến mẹ và một nam nhân khác ngủ cùng một chỗ liền cảm thấy không tốt, vì thế ngay cả hài cũng không mặc liền chạy tới.

Cha không ở đây,hắn phải bảo vệ nha.

Hắn luôn luôn nhớ được.

“Thực xin lỗi.” Gíup nàng mặc y phục đem hôn ngân trên người giấu vào trong, Gia Luật Hằng quỳ gối bên giường nhìn nàng nhẹ giọng nói xong, một màn ngắn ngủi vừa rồi tuy rằng ngắn ngủi hơn nữa không thể tính tiếp xúc làm cuộc đời hắn cảm thấy khó quên,Tra Tiểu Tân chẳng qua là nhắm mắt rơi lệ, không để ý tới hắn, Gia Luật Hằng bền lòng có chút bị thương nhưng vẫn cười nắm giữ tay nàng đặt ở bên môi khẽ hôn, giọng nói khàn khàn: “Thực xin lỗi, ta yêu nàng.”

Mí mắt của Tra Tiểu Tân run lên, nước mắt càng nhiều.

“Mẹ! Ta muốn mẹ! Gia Luật tiểu tử,con sai rồi, con về sau không chọc ngươi nữa nh, để con gặp mẹ a, để con gặp mẹ… mẹ…” Tiểu Vương Tử ở ngoài khóc thương tâm, một đôi tay nhỏ không ngừng đánh vào cửa, cung nữ đứng bên cạnh kéo thế nào cũng kéo không được hắn.

Gia Luật Hằng nhẹ lay động đầu, đi đến cạnh cửa mở cửa ra: “Hài tử ngốc.” Trước mắt trên mặt Tiểu Vương Tử đã sớm khóc ẩm ướt, một đôi con ngươi đen toàn là nước mắt, nhìn hắn một rồi chạy tới bên giường.

“Mẹ!” Hắn mở hai tay ra muốn ôm trụ người trên giường, lên tiếng khóc rống. Làm cho người ta nhìn không khỏi rơi lệ.

Tra Tiểu Tân nhìn thấy hài tử khóc thương tâm như vậy chỉ cảm thấy tim quặn đau, lập tức đưa ôm mạnh hắn vào trong lòng, lặp lại giải thích: “Thực xin lỗi, là mẹ sai, là mẹ sai.” Khi nói chuyện bản thân cũng rơi lệ đầy mặt.

Tiểu Vương Tử không ngừng lắc đầu khóc thút thít: “Không phải mẹ sai, là Tiểu Vương Tử tham ăn, khi nào không thấy mẹ cũng không biết,Tiểu Vương Tử về sau sẽ không tham ăn, huh u hu…” Vừa nói còn vừa đánh miệng mình, nước mắt chảy liên tục.

“Hài tử ngốc!” Nhìn thấy hài tử tự đánh miệng mình miệng mình,Tra Tiểu Tân rốt cục ức chế không được bi thương ôm lấy hắn khóc lớn, một lớn một nhỏ hai người ở chung một chỗ ôm nhau thật chặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »