Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2967 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 204
chàng muốn biết nàng rơi xuống ở đâu, vậy thì cắt đứt cổ tay của mình..

❊ ❊ ❊

Thu Dung kinh sợ, miệng mở ra nhưng nói không nên lời.

Tuyết trắng tuôn rơi hiện lên một gương mặt tuấn mỹ trắng nõn đầy vết máu, khóe mắt tích lạc, mắt phượng hẹp dài không còn tối đen mà trở nên tinh hồng, có thể thấy rõ máu từng giọt từng giọt nhỏ xuống, thê diễm như vậy làm cho người ta nhìn cảm giác có dao nhỏ cắt ở trong lòng, thần sắc bi thương của hắn như là người sắp chết, vô tình, vô tự, vô tâm.

“Nàng ở đâu.” Hắn mở miệng hỏi

“…” Thu Dung trầm mặc không nói, hắn cư nhiên vì nàng biến thành cái dạng này!!! Tay giấu trong ống tay áo siết chặt, nàng thương hắn như vậy nhưng đến thời điểm này hắn vẫn còn nhớ con tiện nhân kia!!!

“Nàng ở đâu.” Hắn như là người bị bệnh tâm thần chỉ lặp lại câu hỏi này.

Sóng lớn trong mắt Thu Dung dần bình phục, khóe môi gợi lên nụ cười bí hiểm, bỗng nhiên từ trên đầu rút ra một cái trâm cài tóc ném tới trước mặt hắn, nở nụ cười âm độc: “Chàng muốn biết nàng rơi xuống ở đâu, vậy thì cắt đứt cổ tay của mình.” Tiện nhân đó mệnh lớn mới có thể chạy thoát, nhưng mà, nàng tuyệt đối không cho bọn họ dễ dàng ở chung một chỗ,chờ máu hắn chảy hết, nàng ôm hắn cùng chết!!! Nàng phải làm bọn họ âm dương cách xa!!!

Ánh mắt trống rỗng của Lâu Lan hiện lên một ánh sang mỏng, thật lâu sau, chậm rãi cúi đầu nhìn trâm cài tóc trước mắt, sau đó nắm giữ, cổ tay trắng muốt theo ống tay áo vươn lên, sau đó đem trâm cài tóc dung sức cắt mạnh lên, máu tươi văng khắp nơi, mặt hắn lại thêm vài phần huyết tinh diễm sắc, nhất là đôi mắt lại lãnh liệt điên cuồng: “Nàng ở đâu.”

Máu trên tay hắn không ngừng tuôn trào ra, nhưng mà, mắt hắn ngay cả nháy cũng không nháy giống như người đang chảy máu không phải là hắn.

“Ha ha, cắt thêm một lần.” Nụ cười trên mặt Thu Dung vặn vẹo, nàng biết đến lúc này hắn sẽ không phản kháng nửa câu, hắn yêu nàng yêu đến nàng ghen tị, điên cuồng!

Lâu Lan lại dùng lực hung hăng cắt một đao, cắt xong lại giống như khống chế không được,máu chảy càng nhiều hơn, hắn nâng khuôn mặt tinh diễm lên nhìn Thu Dung nói: “Nàng ở đâu! Nàng ở đâu! Nàng ở đâu!!!” Liên tục hét mấy tiếng giống điên cuồng, đó là bi tuyệt, đó là đau đớn, đó là vướng bận.

Thu Dung bị dọa,máu trên tay hắn chảy thật nhiều, giống như là trên sông băng có một lớp vỡ ra nước sông sẽ tràn ra ngoài, cuồn cuộn không dứt,nàng liên tục lui ra sau mấy bước, trong mắt nàng kích động hóa thành thê lương cười: “Ha ha,chàng muốn ta nói phải không? Ta cứ không nói!”

“…” Lâu Lan gắt gao nhìn thẳng nàng, huyết sắc trong mắt phượng điên cuồng gào thét, bỗng nhiên lảo đảo đứng dậy từng bước một đến gần nàng, hắn đi qua nơi nào nơi đó toàn là máu: “Nàng ở đâu!” Hắn lặp lại ba chữ này, trong con ngươi hiện lên một mảnh lệ khí, giống địa ngục tu la.

“Ha ha, chàng muốn biết phải không? Muốn biết thì đứng lại.” Thu Dung cười âm hiểm, hắn hiện tại giống như một con rối gỗ, người khác nói như thế nào hắn liền làm như thế ấy.

Lâu Lan đứng lại, trên khuông mặt huyết sắc càng ngày càng diễm, nguyên lai là mặt hắn càng ngày càng trắng, máu tươi càng đỏ, cả người như là từ trong mười tám tầng địa ngục đi ra.

Nhìn một nam tử nàng yêu vì một nữ nhân khác biến thành như vậy,Thu Dung đau đến tê tâm liệt phế, nổi đau qua đi lại là một mảnh bình tĩnh, ánh mắt liếc về phía giếng cạn,cảm xúc nhất thời ngổn ngang. Phảng phất lại nhớ tới lần đầu tiên gặp Lâu Lan tình hình, hắn phong hoa tuyệt đại.

Thực đã, trở về không được.

Đi quá xa chỉ có thể tiến về phía trước đi, chẳng sợ con đường phía trước là chết.

Thu Dung cuối cùng nhìn hắn thật sâu một cái, nghẹn ngào nói: “Muốn biết nàng ở đâu,thì đi theo ta.”

Tình yêu, là có thể làm người ta thay đổi.

Thu Dung nhắm lại mắt cười: “Nàng đang ở…”

“…”Con ngươi Lâu Lan hung dữ nhìn nàng tim đập loạn nhịp,Thu Dung nhảy vào trong giếng cạn, màu vàng thoáng chút liền biến mất không thấy.

Gió lạnh lùng thổi, tuyết yên lặng rơi xuống.

Nửa khắc sau,Lâu Lan chợt phản ứng lại chạy nhanh đến,cả người nhảy xuống giếng cạn.

Trong lúc nhất thời, phong tuyết thổi mạnh đem tất cả che giấu, xung quanh trắng bệch, giống như chưa xảy ra việc gì.

Mùa đông này

Đầu tiên là Tiểu Tân trúng độc, sau đó mất tích, lửa lớn, sau đó là Thu Dung nhảy xuống giếng tự sát, Lâu Lan nhảy theo xuống làm cả người trọng thương.

Toàn bộ Mộc vương phủ âm khí nặng nề. Bọn hạ nhân thậm chí cười cũng không dám cười, cũng không dám nói lời nào, giữ bình tĩnh tránh đụng vào nổi đau của Mộc Xuân Phong, từ sau khi biết Tiểu Tân mất tích, Lâu phủ cháy sau đó là một loạt sự việc, Mộc Xuân Phong đầu tiên là nôn ra máu, vẻn vẹn cơn sốc ba ngày, ngay cả đại phu có chút vô lực, ngay tại thời điểm mọi người cho rằng hắn chết hắn bỗng nhiên tỉnh lại, tỉnh thời điểm chỉ nói một câu, vương huynh, đệ sẽ không để huynh chết.

Trong phòngmột mảnh ấm áp.

Sắc mặt Mộc Xuân Phong âm trầm đứng ở bên giường nhìn nam tử mê man, dung nhan tuấn mỹ kia tái nhợt, mặt trên còn có loang lổ vết thương, trong ngực càng vô cùng thê thảm.Trong lòng của Mộc Xuân Phong dâng lên một dòng nước xiết, tay che miệng ho đến nôn ra máu, cả gương mặt biến thành màu đỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »