Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3025 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 205
không! nàng không chết!..

❊ ❊ ❊

Diêu Định khó có thể ức chế bi thương: “Vương gia lần này đi lên núi đi là vẻn vẹn nửa tháng, vì trở về chạy đã chết sáu con ngựa, nhưng mà vẫn không thấy mặt vương phi lần cuối cùng…”

“Ý của ngươi là, nàng đã chết…” Thanh âm đè nén bi phẫn vang lên, mặt Mộc Xuân Phong không chút thay đổi nhìn lại hắn, ánh mắt sắt lạnh như thanh kiếm.

“Ta không biết, ta thật sự không biết, ngọn lửa kia cháy ba ngày ba đêm…”

“Đủ rồi!” Mộc Xuân Phong quát lớn lên, một đôi mắt thay đổi bất ngờ ẩn hàm lệ khí, còn có máu, qua khe hở chảy ra, dần dần nhiễm hồng mu bàn tay trắng nõn.

Ninh Thanh ngưng khớc, đi đến bên người hắn ngạnh thanh nói: “Xuân Phong, uống thuốc đi.” Mấy ngày nay hắn không uống thuốc, mắt thấy bệnh sắp khỏ, vạn nhất bị bệnh lại phải làm sau nha?!

Mộc Xuân Phong nhìn cũng không nhìn nàng liền nói: “Nàng đi ra ngoài.” Hắn hiện tại tâm loạn như ma thầm nghĩ muốn Lâu Lan nhanh tỉnh lại,sau đó biết Tra Tiểu Tân bình an, chuyện khác hắn không lo,bao gồm chuyện hắn bất cứ lúc nào cũng có thể chết!!!

“Nếu chàng cứ như vậy than thể chàng sẽ không chịu nổi!” Ninh Thanh đau khóc thành tiếng, khóc đến hai mắt sưng đỏ tràn đầy mỏi mệt ưu thương, mấy ngày nay hắn không ngủ,nàng cũng không ngủ được.

Mộc Xuân Phong vốn đang phiền chán bị nàng nói như vậy giống như có chút nổi đóa, rống to: “Đi!” Diêu Định đang ở bên ngoài thương tâm nghe được thanh âm có chút run lên.

Nước mắt nhất thời ngưng chảy,nàng nhìn nam nhân trước mặt này sắc mặt cuồng lệ âm trầm khó lường thật sự chính là Mộc Xuân Phong nàng yêu sao? Nhưng mà, không phải lúc gả cho hắn nàng đã chuẩn bị rồi sau?! Nàng cái gì cũng không nói,liền mở cửa rời đi, lúc nàng đi ra nghe được bên trong truyền ra tiếng đập vỡ đồ, bước chân dừng lại một chút, rốt cục nhịn không được khóc lớn.

Hắn đem chén nàng đưa quăn đi.

Nhưng mà thời điểm đó hắn có biết là nàng đã dung mạng đổi lấy hay không!!!

Trên đời này, hắn xem trọng nhất hai người, một người hôn mê, một người sống chết chưa biết.

Hắn cảm giác bản thân cũng sắp chống đỡ không được.

Đúng lúc này bỗng nhiên nghe được Diêu Dịnh vui mừng la lên: “Vương gia! Ngài tỉnh rồi?! Vương gia…”

Suy nghĩ của Mộc Xuân Phong bị cắt đứng, bỗng dưng chạy đến bên giường mừng như điên nói: “Vương huynh?! Vương huynh.”

Lâu Lan ngồi ở trên giường hô hấp nhẹ, mắt bởi vì ngủ mê man vài ngày mà phù lên,nhưng vẫn sắc bén, đầu tóc rối tung làm cho cả người ta nhìn thấy chỉ thấy chán nản, ánh mắt hắn lúc đầu mê loạn sau đó rõ ràng, ngay sau đó hướng ra ngoài hô to: “Thu Dung đâu? Thu Dung đâu?!” Hắn còn nhớ rõ khi hắn hỏi Tiểu Tân rơi xuống đâu nàng hứa nói cho hắn biết, sau đó lại nhảy xuống giếng cạn! Đáng giận! Nghĩ vậy con ngươi hắn càng âm u.

“Thu Sung ngay tại phòng khách…” Mộc Xuân Phong do dự nói, chẳng qua là hắn còn chưa kịp đem tin tức nói xong Lâu Lan giống như điên lao ra ngoài.

“Vương gia!” Diêu Định gấp đến độ dậm chân.

Phản ứng đầu tiên của Mộc Xuân Phong là hét lớn: “Còn đứng đó làm gì, mau đi cùng Lâu vương gia!” Trong lúc nhất thời tất cả gia đinh Mộc vương phủ đều vây quanh phòng khách, bên ngoài tuyết vẫn còn tuông rơi.

Trong phòng khách có một nữ tử nằm yên tĩnh, chẳng qua là vết thương trên người vô cùng thê thảm, y phục màu vàng sớm biến thành đen, dơ bẩn không chịu nổi. Gương mặt tái nhợt.

Mùa đông, thi thể không thể nhanh hư thối như vậy.

Tuy rằng nàng giống như ngủ ba ngày.

“Thu Dung! Nàng ở nơi nào!” Lâu Lan lớn tiếng vọt vào, ngay sau đó bước chân phút chốc dừng lại, thở hổn hển nhìn nữ tử đã chết đi, thân thể cứng ngắc.Cảm xúc trong mắt không ngừng thay đổi, có khiếp sợ, ngạc nhiên, không thể tin, nhiều hơn cũng là phẫn nộ và vô lực.

Chỉ có nàng mới biết được nàng rơi xuống nơi nào, nàng đã chết, không còn người nào biết.

“Vương huynh!” Mộc Xuân Phong thở hổn hển đi theo, chỉ thấy thần sắc trên mặt Lâu Lan nháy mắt tĩnh mịch, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm nữ tử. Trong long thầm than không tốt, vì thế cẩn thận nói: “Vương huynh… Nàng…” Nhưng mà kịp chưa nói bỗng dưng nghe Lâu Lan lớn tiếng la.

“Không! Nàng không chết!” Nói xong đến gần nữ tử đã chết hỏi: “Nàng ở đâu! Nàng ở đâu!” Điên cuồng hét lên còn lay động bờ vai nàng, cả người gần như điên dại.

Những người khác vốn định tiến đến ngăn lại hắn nhưng mà bị ánh mắt của Mộc Xuân Phong dọa phãi lui mấy bước,Diêu Định lặng lẽ rơi lệ, vương phi là tim của vương gia, tim không sống người làm sao sống được!

“Nói đi! Nàng mở miệng nói chuyện đi nha! Nàng rốt cuộc ở nơi nào! Nói đi nha!” Lâu Lan điên cuồng hét lên, thân hình gầy yếu của Thu Dung bị hắn lay động, thấy nàng vô luận như thế nào đều không mở miệng,Lâu Lan thực đã mất đi lý trí tay bốp miệng của nàng, thanh âm điên cuồng: “Nói mau! Nàng ở đâu!!!”

“Vương huynh!” Thấy hắn đối một người đã chết như thế Mộc Xuân Phong nhíu mày đi đến ngăn lại, hắn đưa tay muốn đẩy tay Lâu Lan ra. Ai ngờ vừa gặp phải tay hắn dung sức đẩy ra, lực đạo mạnh làm cả người Mộc Xuân Phong té đến vách tường, hắn lại bắt đầu ho khan.

Lâu Lan dùng sức mở miệng nàng, máu trong miệng nàng chảy ra dính trên tay hắn,hắn cũng không buông tha, cả người như đã tẩu hỏa nhập ma: “Nói! Nàng ở nơi nào! Nàng ở đâu!” Hành vi của hắn không thể khống chế.

Loại cảm giác này,có ai có thể hiểu.

Hắn biết rõ không có hi vọng nhưng mà không dám đối mặt,hắn không muốn buông tay.

Ngươi thật sựcó thể chịu được mất đi nàng sao?

Không thể.

“Nói đi! Nói đi!” Ép buộc một canh giờ giọng nói Lâu Lan nghe không rõ …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »