Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 203
lâu lan điên dại , không giải thích..

❊ ❊ ❊

Cả người Lâu Lan gục trên mặt tuyết thượng dường như có thể dung hợp với tuyết, mặt giống như bị đông cứng nhưng ngón tay lại đang run rẩy, suy nghĩ nhanh chóng xoay tít, kết quả là xảy ra chuyện gì?!

Người đi ngang qua nhất thời thấy được hắn, nhất thời nghị luận ào ào, mang theo thở dài.

“Ai, thật đáng thương nha, lửa cháy ba ngày ba đêm, hôm nay mới tắt.”

“May là không có thương vong.”

“Ai nói không có thương vong? Hạ nhân tuy rằng đều cho nghỉ một ngày, nhưng mà vương phi còn ở bên trong nha.” Không biết là ai nói một câu, trái tim Lâu Lan mãnh liệt đập, tựa như muốn theo trong ngực nhảy ra.

Mọi người ở đây bảy miệng tám lời, nói xong chỉ thấy Lâu Lan chậm rãi từ tuyết bò lên, mặt dính tuyết, thỉnh thoảng rơi xuống, một đôi mắt phượng tinh hồng có vài phần quyến cuồng, trường y, làm người ta giật nẩy mình.

“Ai, đi mau, hắn đang thương tâm.” Không biết là ai nhắc nhở, mọi người vây quanh rất nhanh tản đi.

Lâu Lan trấn định tâm trạng cuồng loạn, từng bước đi vào bên trong, đầu tiên, hắn nhìn thấy là đại sảnh bị cháy sụp đổ, bước chân bỗng nhiên mềm nhũn, bước chân hắn tăng nhanh tiến đến phòng của Tra Tiểu Tân,đi qua bàn đá bị đốt đen, bỗng nhiên nhớ tới nàng từng ngồi ở đây vui cười nói chuyện phiếm.

Tiểu Tân…

Lâu lan bước đi mỗi lúc một nhanh chạy đến phòng của Tiểu Tân, đang chạy bước chân dừng lại, trước mắt, một mảnh tối đen, ngoại trừ vài tảng đá và mấy cây gỗ bị đốt sạch thì không còn cái khác.

Yết hầu chuyển độngmuốn nói cái gì đó, nhưng mà giống như là bị kinh sợ làm không biết nói cái gì…….

“Tiểu Tân…” Giọng nói hoảng loạn trong khoang miệng hắn truyền ra, Lâu Lan chẳng qua là hô một câu giống như là người mất lý trí xông lên kia ra sức tìm kiếm, con ngươi quyến cuồng, trong miệng không ngừng hô: “Tiểu Tân! Tiểu Tân!”

Tuyết rơi xuống,khắp nơi thuần trắng, đồng thời, còn có hắn ngón tay hắn bị cắt do tìm kiếm.

“Tiểu Tân! Tiểu Tân!” Trong miệng thì thào không ngừng,tĩnh táo của Lâu Lan đã không khống chế được, dùng sức đẩy ra mỗi một cái rơi xuống, trên đất nhìn thấy ghê một mảnh đen thẫm, có thể thấy được trận lửa kia lớn như thế nào.

“Ai nói không có thương vong? Hạ nhân tuy rằng đều cho nghỉ một ngày, nhưng mà vương phi còn ở bên trong nha.”

Lời nói bên ngoài giờ hiện lên trước mắt, Lâu Lan không nhìn thấy rõ hình dạng phòng ốc, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới thiên toàn địa chuyển, dùng sức thở hổn hển đứng ở đằng kia, mười ngón tay không ngừng nhỏ máu tươi,vẻ mặt tuấn mỹ còn có vết thương.

“Tiểu Tân, nàng ở nơi nào, nàng đi ra được không, ta sẽ không rời khỏi nàng…” Lâu Lan hoảng sợ nói, ngay cả thanh âm đều đang run rẩy bất an. Mắt phượng cảm xúc hỗn độn, không ngừng nhìn quét bốn phía.

Không người đáp lại.

Hắn hít một hơi thật sâu tiếp tục: “Tiểu Tân, ta đáp ứng nàng không rời khỏi, nàng đi ra được không.” Mỗi một câu nói hắnchỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều tan nát.

Trước khi rời đi hắn canh giữ ở giường nàng nói bản thân phải đi,Tiểu Tân luôn lôi kéo tay hắn không chịu thả, hắn lần lượt dỗ.

“Tiểu Tân, thả tay ra được không.”

Nàng không buông tay.

“Ngoan, chỉ một lần này.” Hắn tiếp tục dỗ.

Tay nàng nới lỏng.

“Phải chờ ta.” Hắn hôn môi nàng.

Tay nàng rốt cục nới ra.

Giờ nhớ lại hắn không khỏi thấy đau, nếu không phải hắn rời đi trong nhà sẽ không xảy ra chuyện như vậy, nàng cũng không biết mất tích nơi nào!!!

“Lâu Lan, ngươi vì sao cho công vụ quan trọng hơn nàng! Vì sao!” Lâu Lan lớn tiếng rít gào, hai mắt tinh hồng, tràn đầy đau đớn.

Bốn phía trống rỗng, chỉ có thể nghe được chính hắn một người hồi ý.

“Ngươi vì sao nới tay nàng ra! Vì sao vì sao vì sao!!!” Nội tâm bị hối hận tự trách thống khổ nhồi vào, hắn giống như điên tự đánh bản thân, thẳng đến trên mặt máu tươi bắn tung tóe ra, khóe mắt có máu chảy xuống, lại không biết là máu hay là nước mắt.

Gió lạnh thấu xương, tuyết trắng mờ mịt.

Lâu Lan đứng ở tại chỗ như pho tượng, một đôi con ngươi đầu tơ máu trở nên tinh hồng, lẳng lặng nhìn tất cả bị đốt cháy, cả người chậm rãi quỳ xuống, đầu cúi xuống,chỉ thấy mặt đất trắng xóa bỗng nhiên bắt đầu có một giọt, hai giọt máu tươi, rơi xuống mặt trên giống hoa mai.

Ta yêu nàng liều lĩnh chạy đến quân doanh tìm ta bị đánh cho cả người đầy vết thương.

Ta yêu nàng rúc vào trong lòng ta không chịu ăn cơm muốn ta dỗ nàng mới ăn.

Ta yêu nàng lúc ý loạn tình mê trong miệng không ngừng kêu tên của ta.

Ta yêu nàng lúc vẻ mặt nàng chuyên tâm vì ta bày mưu tính kế.

Ta yêu nàng vì ta đem người tuyết xếp thành Lục Uyển còn thở hồng hộc tức giận.

Ta yêu nàng vì cho dù té xỉu tay vẫn nắm chặt ta không buông ra.

Ta yêu nàng, ta yêu nàng, ta yêu nàng.

Nhưng là vì sao ta chưa từng nói với nàng.

“… Tiểu Tân, ta yêu nàng.” Hắn cúi đầu xuống giọng nói khàn khan…

Gió điên cuồng gào thét, bông tuyết tuôn rơi, bốn phía một mảnh yên tĩnh.

“Ta yêu nàng.” Hắn còn nói một tiếng, tuyết trên đất càng ngày càng nhiều, càng ngày càng đậm.

“Ta yêu nàng.” Hắn kiên trì không ngừng nói, thanh âm bị gió thổi qua thoáng rung mình.

“Ta yêu nàng.”

“… Ta yêu nàng.” Giọng càng ngày càng trầm, tốc độ thong thả, hắn rất muốn tiếp tục nhưng mà yết hầu rất đau, giống như có bả đao cắt nát, nói một chữ liền cắt một chút, ánh mắt hắn bỗng nhiên mơ hồ, lại tiếp tục: “Ta… Yêu nàng.”

Hắn muốn luôn nói lúc nàng xuất hiện, nói đến một lần nữa gặp được nàng ngày đó.

Tuyết rơi đầy trời hắn cô độc quỳ gối trên đất tuyết.Tuyết trên đất bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân, thân thể quỳ trên đất cứng ngắc hắn hơi thở chấn động, hô hấp bắt đầu khó khăn, muốn ngẩng đầu nhưng lại ngẩng đầu nhìn thấy người đó không phải là nàng.

“Chàng có muốn biết muội ấy ở nơi nào không.” Thu Dung lạnh lùng nhìn nam tử sa sút trước mắt nói…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »