Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 216
tiếp tục động phòng..

❊ ❊ ❊

Không thể nhận thua, không thể.

Nàng cố nén không thể hô hấp đau khổ bị chết nghẹn, mặt cũng vinh quang tột đỉnh.

Gia Luật Hằng biết nàng quật cường hắn cũng không nóng vội, hắn hôn dọc theo xương quai xanh của nàng xuống phía dưới,đầu lưỡi để lại nước bọt mỗi một nơi lướt qua, mãi cho đến nàng trúng câu.

“Không được! Gia Luật Hằng…” Tra Tiểu Tân mở miệng lớn tiếng phản kháng, thanh âm có chút khóc nức nở, miệng vừa mở ra không khí liền tiến vào, nàng dùng miệng để hít thở, vừa hô hấp được một nửa hắn đột nhiên hôn mạnh lên môi nàng, lưỡi bá đạo chui vào trong khoang miệng nàng quấy lung tung, giảo đến môi nàng không ngừng chảy ra nước bọt, sau đó Gia Luật Hằng lại đem tất cả liếm sạch sẽ, miệng thỉnh thoảng mở lớn hôn môi hoặc cằm nàng, lưỡi thì trên da thịt nàng qua lại chọn lựa,hết sức mềm mại.

“… A…” Tra Tiểu tân bị hắn hôn miệng phát ra thanh âm, hai tay muốn đẩy hắn nhưng mà dùng một chút lực liền bị hắn hôn đến mất đi khí lực, ngực không ngừng phập phồng, hô hấp dồn dập.

“Ngoan, đừng sợ, ta sẽ thật dịu dàng.” Hắn dùng răng cắn xé môi nàng nói giọng khàn khàn, sau đó ngón tay kéo dây lụa che khuất ánh mắt nàng ra, quả nhiên, thấy hai tròng mắt hàm chứa lệ quang, hoang mang vô tội, bộ dạng này lại càng làm cho người ta nổi lên ý tưởng giày vò nàng.

“Gia Luật Hằng, không tiếp tục nửa được không …” Nàng khóc cầu hắn, không ngừng lắc đầu, mái tóc cột lại trong nháy mắt tản ra, xõa trên chăn đỏ thẫm, vô cùng xinh đẹp.

Trong mắt của Gia Luật Hằng hiện lên một tia không đành lòng, nhưng vẫn là nhẹ nhàng hôn nước mắt của nàng dỗ dành nói: “Đừng khóc, ta sẽ không làm nàng tổn thương.” Quả thật, hắn từ khi vào phòng đến bây giờ hắn đều không có nghĩ tới muốn chân chính tiến vào thân thể của nàng, bởi vì hắn biết một khi hắn làm như vậy về sau hắn và nàng sẽ không còn là bạn bè nửa, ngay cả kẻ địch cũng không thể nào. Hắn chẳng qua chỉ muốn hôn môi và thân thể của nàng, vuốt ve, đem tình yêu của bản thân thông qua da thịt nhắn đến nàng.

Cho nên hắn một lần nữa không ngừng hôn nàng.

Hắn hôn dọc theo cổ đi đến xương quai xanh, mê ly dưới ánh đèn, xương quai xanh tinh xảo giống một khối bạch ngọc trong sáng tốt nhất, con ngươi đen kia bị tiêm nhiễm sương mù si mê nhìn, hắn kìm nén không được hôn lên, đầu lưỡi dọc theo xương quai xanh, răng cũng bắt đầu không thành thật, lúc động tình liền dùng sức cắn cài cái, đau đến Tra Tiểu Tân thở ra hơi.

“… Đau…” Nàng hô, nước mắt không ngừng chảy xuống, nàng muốn lớn tiếng khóc lại sợ chọc giận hắn,hắn sẽ đối với nàng và Tiểu Vương Tử không tốt, nhưng mà thân thể để một người nam nhân khác hôn nàng lại cảm thấy rất xin lỗi Lâu Lan, mâu thuẫn như thế, vật lộn như thế.

Ngẩng đầu nhìn nàng giương cằm lên còn hai tròng mắt mê ly bởi vì động tình nên híp lại, môi đỏ mọng khẽ nhếch, run lên mềm mại như hoa cánh hoa,hạ thân của Gia Luật Hằng căng thẳng, môi dán lên môi nàng càng dung lực cắn mút, cảm nhận được thân thể nàng vô lực hắn bắt lấy hai tay nàng khoát lên trên cổ, sau đó vật cứng nóng rực kia để ở trong bắp đùi nàng, thỉnh thoảng ma sát.

“A…” Tra Tiểu Tân kinh ngạc kêu to ra tiếng, tâm loạn như ma,ngoại trừ khóc nàng cái gì cũng không thể làm. Bằng tâm mà nói, hắn chăm sóc nàng và Tiểu vương tử năm năm, ân tình năm năm,nàng luôn muốn trả nhưng không biết trả như thế nào.

Gia Luật Hằng phát ra hơi thở nặng nề, nhân cơ hội đưa lưỡi vào trong miệng nàng thậm chí rút ra rồi vào lại trong, khiến cho Tra Tiểu Tân ngẩng đầu, nước bọt dọc theo khóe môi nhỏ giọt xuống xương quai xanh, sau lại chậm rãi giọt xuống chăn,màn hương diễm này vừa đúng bị Gia Luật Hằng thấy,hắn phút chốc nheo lại con ngươi, lưỡi hung hăng tiến vào cổ họng của nàng Tra Tiểu Tân khó chịu nức nở ra tiếng, giống thú con lếch thếch lại càng kích khởi dục vọng của hắn,tay của hắn dọc theo nước bọt lướt qua cọ sát hạ nhiều nơi cho đến trước ngực nàng mới dừng lại,nắm vật mềm mại liền dùng lực xoa nắn, dồn lại thành các loại hình dạng.

“A… Gia Luật Hằng, đau…” Trong miệng nàng phát ra tiếng khóc giống như sinh ngâm, trong lòng tràn ngập khuất nhục.

Nghe được nàng động tình còn kêu tên hắn “Gia Luật Hằng”, Gia Luật Hằng hôn càng cuồng nhiệt, đem lưỡi nàng ngậm vào trong miệng lặp lại nhiều lần,đầu lưỡi còn còn cuốn lưỡi nàng làm nó run rẩy sau đó dùng răng cắn chậm rãi ma sát, kỹ thuật của hắn cao làm cả người của Tra Tiểu Tân xụi lơ như nê, thân thể trắng mịn bởi vì nóng ran trở nên đỏ bừng, giống như tôm bị lột vỏ.

“Ngoan, không đau, không đau.” Hắn trấn an nàng lại dùng lực ở trên môi nàng cắn một cái mới thỏa mãn buông ra, ngay sau đó nàng còn chưa kịp phóng thích cảm giác đau trên môi thì nụ hoa hồng nộn bị người đó dùng sức mút lấy, lực đạo mạnh đến nổi muốn đem nó ăn vào trong bụng, Tra Tiểu Tân đau bèn đưa tay lên lưng hắn loạn trảo, khóc thút thít ra tiếng.

“Đau quá! Đau quá.” Nàng khóc nhưng lại khống chế không được thân thể phản ứng, so với bị lăng trì còn khó chịu hơn.

Hắn nghe tiếng khóc nàng tim mới hơi mềm, vươn tay nắm giữ vật mềm mại bên kia của nàng dịu dàng ấn nhẹ, ngón tay nắm nụ hoa chậm rãi chà xát làm cho nó đứng thẳng, đồng thời bên này dùng răng cắn xuống, cả hai cảm giác đau đều ập đến làm Tra Tiểu Tân phát ra một tiếng sinh ngâm mất hồn, hai chân không tự chủ vòng qua bên hông của hắn.

“Nàng muốn ta xoay nắn,hay là ăn vào?” Giọng nói của hắn dịu dàng nhưng giọng cười lại hết sức tà ác, không ngừng cắn gò ngực trắng mịn,lưu lại màu đỏ hôn ngân, đầu lưỡi vòng quanh hạt đậu đỏ một vòng chơi đùa, tê tê dại dại làm ý chí nàng tản ra, làm Tra Tiểu Tân Thiếu chút nửa điên rồi.

Nàng ngẩng mặt thở hào hển thật lâu sau mới cúi đầu nhìn hắn, rơi lệ: “…” Ngực nàng thực đã bị hắn cắn sưng lên, nhất là hai nụ hoa đỏ hồng kia, thật đã sưng to đến chảy máu, nàng không chịu nổi hắn làm như vậy nha.

Nhìn thấy nàng chảy nước mắt con ngươi của Gia Luật Hằng ngầm hạ, hôn trụ ở ngực nàng liền tùy ý cắn cắn lên, hơi thở nặng, từng cái từng cái nụ hoa thực đã đứng

thẳng, mà tay của hắn ở trên bụng bằng phẳng vòng quanh, từng chút từng chút đi lên, ý thức được hắn muốn làm gì Tra Tiểu Tân vội vã mở miệng ngăn cản, ai ngờ bị hắn nhìn thấy,răng ở trên nụ hoa non mềm hung hăng cắn xuống đau đến nàng thở ra hơi, lời nói ra miệng ngược lại hóa thành sinh ngâm.

Tay hắn ở bụng nàng dao động đi xuống,Tra Tiểu Tân giật mình một cái, lập tức khép chặt hai chân xấu hổ nhìn hắn, khóc thút thít: “… Gia luật… Hằng… Van cầu ngươi dừng lại…” Lúc nãy đã là cực hạn của nàng, nếu còn tiếp nữa, nàng thật sự không biết về sau nàng đối mặt bản thân còn có Lâu Lan như thế nào.

“Ngoan, thả lỏng.” Trong miệng hắn còn hàm chứa dịu dàng, mị nhãn như tơ nhìn nàng, nghĩ đến Tiểu Vương Tử nàng nhịn xuống tất cả ủy khuất, hai chân run rẩy khẽ mở ra, mà ngón tay thon dài của hắn nhân cơ hội xen vào giữa hai chân, hô hấp không khỏi căng thẳng, giọng nói khàn khàn: “Đừng sợ, thả lỏng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »